Bài thứ 1336 : NẾU NGÀY MAI
Nếu ngày mai
không còn chờ đợi
Nếu ngày mai
không còn vời vợi
Đường tình thơm
bát ngát hương yêu
Dòng đời êm ái
lắng cô lieu
Tháng ngày không
vương buồn niềm nhớ
Bến bờ thương
mong thành chồng vợ
Cùng tìm đi đến
mức tương lai
Nhiều điều vui
lấp hố phôi phai
Bao đêm thức nghe
sóng lòng vỗ
Hồi tưởng lứa
đôi thuở ban đầu
Thuyền chở ước
mơ trổ đơm mầu
Hoa xuân sắc khoe
thắm nồng sao
Nếu ngày mai trao
lời từ biệt
Nếu ngày mai như
là nào biết
Trời đày xa cách
đứt tơ duyên
Ngàn đời âu yếm
giấu trong tim
280510
Bài thứ 1337 : CỨ TƯỞNG
Họa bài
Tình Sơn nữ của TH Nguyên Hà
Ta cứ tưởng suốt
cuộc đời hoang vắng
Bờ môi còn giọt đắng
đọng thâm sâu
Kể từ khi chia tay
bóng dáng hồng
Trái tim yêu mặn
nồng về chốn lẽn
Ta cứ tưởng lời
hẹn thề cự tuyệt
Không có ai tha
thiết tuổi muộn màng
Vườn hạnh phúc
thành bãi xác xơ hoang
Thời xuân sắc đã
mang vào nẻo khứ
Ta cứ tưởng mộng
trai làng thôn nữ
Chuyến xe hoa chế
ngự nỗi niềm mơ
Mặt hồ thu chẳng
trong cảnh như tờ
Cơn gió thoảng phất
phơ tăn gợn lối
Ta cứ tưởng xa nhau
là có lỗi
Bởi sớm yêu nông
nổi phải sầu quơ
Nào nghĩ đâu có
ngày chuốc tình hờ
Trở về lại nơi bờ
sông nước cạn
Ta cứ ngở tiếng
lòng lặng năm tháng
Xa tâm hồn lãng mạn
viết muôn câu
Ngủ vùi để không
tuôn giọt lệ sầu
Quên tuyệt vọng
chẳng hầu lần tao ngộ
29-05-2010
TÌNH SƠN NỮ
Vui
gặp nàng giữa chiều thu hoang vắng
Mắt
nai tròn lay động suối nguồn sâu
Sơn
Nữ ơi ! thương đôi má thắm hồng
Ai
tô điểm nụ cười xinh bẽn lẽn ?..
Cơn gió thoảng núi rừng xanh diễm tuyệt
Hàng cờ lau bên dòng suối mơ màng ...
Đôi tâm hồn lạc lối bước đi hoang
Tìm
tuổi mộng như tìm về quá khứ .
Sát kề vai mộng tình cùng Sơn Nữ
Bên núi đồi hoang vắng giữa chiều mơ ...
Thoáng không gian tỉnh mịch lặng như tờ
Tình chơn chất suối quanh co vạn lối .
Cùng lắng nghe nhịp con tim lầm lỗi
Đang tự tình lời hẹn ước bâng quơ ...
Rừng hoang vu trầm lặng, gió hững hờ
Bên vách đá cheo leo, tình chửa cạn .
Phút vấn vương trải dài theo ngày tháng
Mắt mơ màng em chẳng nói nên câu
Giờ ly tao để lạnh cả rừng sầu !..
Xa cách mãi vẫn mong ngày hạnh ngộ .
Nguyên
Hà
(Kỷ niệm ngày về bên núi rừng hoang vắng)
Thu 07
|
Bài thứ
1338 : NHỚ
Nhớ ai không ngủ có nào hay
trời rạng sáng lên, báo hiệu ngày
Một giấc chiêm bao đành gián đoạn
ước mơ ấm áp cõi lòng đây
Dịu dàng lời nói còn lưu luyến
hình bóng ai chưa nhạt đắm say
Trong trái tim yêu, dù biến chuyển
sao dời vật đổi khỏi tầm tay
290510
Bài thứ
1339 : XA EM RỒI
Xa em rồi
anh buồn rưng nước
mắt
Xa em rồi
lòng quặn thắt
không nguôi
Bụi thời gian đâu
lấp chuỗi ngày vui
dù nghiệt ngã đem
vùi vào quá khứ
Xa em rồi
anh đây vẫn còn giữ
kỷ niệm thời tình
tự của lứa đôi
dưới trăng đêm vành
môi áp bờ môi,
cánh tay khép từng
hồi thân nghiêng ngả
Xa em rồi
anh thấy hồn tàn
tạ
như lá vàng rơi lả
tả suốt mùa thu
nghe trái tim than
thở bị ngục tù
trong tâm não
trùng tu ngôi nhung nhớ
300510
Bài thứ 1340 : CỨ NGỠ
Ta cứ ngỡ suốt cuộc đời lẽ bạn
Bờ môi còn giọt đắng đọng chưa phai
Kể từ khi chia tay bóng dáng ai
Trái tim yêu miệt mài trong da diết
Ta cứ ngỡ lời hẹn thề cự tuyệt
Không có ai tha thiết tuổi muộn màng
Vườn hạnh phúc thành bãi xác xơ hoang
Thời xuân sắc đã mang vào nẻo khứ
Ta cứ ngỡ mộng trai làng thôn nữ
Chuyến xe hoa chế ngự nỗi niềm mơ
Mặt hồ thu chẳng trong cảnh như tờ
Cơn gió thoảng phất phơ tăn gợn lối
Ta cứ ngỡ xa nhau là có lỗi
Bởi sớm yêu nông nổi phải sầu đau
Nào nghĩ đâu có ngày mất tình mau
Trở về lại nơi nào dòng sông cạn
Ta cứ ngỡ tiếng lòng lặng năm tháng
Xa tâm hồn lãng mạn viết muôn câu
Ngủ vùi để không tuôn giọt lệ sầu
Quên tuyệt vọng chẳng hầu lần tái ngộ
310510
Ta cứ ngỡ suốt cuộc đời lẽ bạn
Bờ môi còn giọt đắng đọng chưa phai
Kể từ khi chia tay bóng dáng ai
Trái tim yêu miệt mài trong da diết
Ta cứ ngỡ lời hẹn thề cự tuyệt
Không có ai tha thiết tuổi muộn màng
Vườn hạnh phúc thành bãi xác xơ hoang
Thời xuân sắc đã mang vào nẻo khứ
Ta cứ ngỡ mộng trai làng thôn nữ
Chuyến xe hoa chế ngự nỗi niềm mơ
Mặt hồ thu chẳng trong cảnh như tờ
Cơn gió thoảng phất phơ tăn gợn lối
Ta cứ ngỡ xa nhau là có lỗi
Bởi sớm yêu nông nổi phải sầu đau
Nào nghĩ đâu có ngày mất tình mau
Trở về lại nơi nào dòng sông cạn
Ta cứ ngỡ tiếng lòng lặng năm tháng
Xa tâm hồn lãng mạn viết muôn câu
Ngủ vùi để không tuôn giọt lệ sầu
Quên tuyệt vọng chẳng hầu lần tái ngộ
310510
Bài thứ 1341 : TÌNH YÊU TA
Tình yêu ta bây giờ
như áng mây
bay mải miết khi
nào trở về đây?
Cho khung trời cũ
vui như ngày trước
đôi lứa ước mơ duyên
kết mai này
Tình yêu em bây giờ
đem đến ai?
Xin hỏi có yên lành
quãng đường dài?
Cầu xin tình trổ
xinh tươi nồng ấm
đừng có dỡ dang đau
đớn dâng đầy
Tình yêu chúng mình
xin hẹn kiếp sau
tái ngộ cùng nhau
nối tiếp ban đầu,
không còn ngang trái
chia ly đời nữa
dạt dào hạnh phúc
cho đến bạc đầu
Tình yêu ta bây giờ
như chiếc lá
thu vàng cuối mùa
giao điểm lập đông
từng cơn gió lạnh
thấm lòng buốt giá
nghe tim đau nhói,
nước mắt lưng tròng!
010610
Bài thứ 1342 : CHỈ LÀ MỘT
GIẤC MƠ
Bao nhiêu năm khắng
khít
Bây giờ nỗi nhớ đâu
Em phương trời mù
mịt
Anh nơi này đớn đau
Tương tư nào có hẹn
Em đem cất tình đầu
Vào ngăn tủ dĩ
vãng
Cho tình anh kiếp
sau
Một lần yêu là khó
Tìm nhịp tim hòa
đồng
Có được rồi sao bỏ
Không vượt qua bão
giông
Bao nhiêu năm nay đã
Vỡ tan theo bước em
Anh về ôm biển cả
Cô đơn trong bóng đêm
Thôi thế lầu hạnh
phúc
Chỉ là một giấc mơ
Cảnh giàu sang,
quyền lực
Là sức mạnh vô bờ
020610
Bài thứ 1343 : TA NÀO NGHĨ
Ta nào nghĩ
đường đời rẽ lối
Vừa nói yêu mau
đổi thay lòng
Mộng mơ
hạnh phúc mặn nồng
Ngờ đâu
em bước theo chồng
chốn xa
Ta nào nghĩ
thiết tha sớm mất
Hoa bướm vui vầy
bất chợt sầu đời
Không còn
những buổi rong chơi
Lứa đôi gắn cánh
phương rơi
kết tình
Ta nào nghĩ
niềm tin tan biến
Mộng xuân về
bỗng chuyển gió
đông
Giá băng
phủ kín trời trong
Bình minh nắng trốn
bềnh bồng khói
sương
030610
Bài thứ 1344 : TÂM TƯ
Đợi chờ trời thê
lương tan biến
màng sương mù, xuất
hiện sáng trong
Đồng hương phấn
khởi, ngập lòng
thi nhân, nhạc sĩ
tuôn giòng tâm tư
Hiu hắt sầu kề từ
non nước,
cửa nhà tan, bị
khước Tự do,
chẳng còn áo ấm
cơm no,
ngày đêm luôn bị âu
lo hốt hồn
Cuộc dâu bể vùi
chôn tất cả
sự nghiệp công danh
đã còn đâu
một thời khanh
tướng công hầu
chỉ trong khoảnh
khắc ôm bầu đắng cay
Nơi xứ người miệt
mài hy vọng
có một ngày dòng
giống hùng anh
nổi lên lấy lại
lũy thành
muôn bề, hạnh phúc
dân lành an vui
Không còn cảnh ngậm
ngùi thương nhớ
đêm từng đêm than
thở mỏi mòn
Mẹ già trông ngóng
đàn con
mang thân viễn xứ,
héo hon kiếp người
040610
Bài thứ 1345 : BỂ DÂU
Trong đêm vắng tịnh
tâm tưởng nhớ
Bóng quê hương muôn
thuở không mờ
Trái tim lữ thứ bơ
vơ
Tình thương ruột
thịt bây giờ cách xa
Mắt mẹ hiền nơi
nhà mòn mỏi
Trông đợi con rời
khỏi xứ người
Bao năm mầu tử đôi
nơi
Ấp ôm mơ ước đổi
đời thật mau
Niềm tái tê lệ
trào chưa dứt
Cảnh cô liêu ray rứt
cõi lòng
Thiết tha thắm đọng
ngát nồng
Hương mùi lúa chín,
những dòng sữa thơm
Ngọt ngào tiếng ru
con của mẹ
Sớm trưa chiều thỏ
thẻ bên nhau
Say mê quấn quít
còn đâu
Đã theo vận nước
bể dâu mất rồi
050610
Bài thứ 1346 : NỖI NHỚ QUÊ
HƯƠNG
Xa quê nối nhớ không
ngừng
trong tâm người bước
chưa dừng viễn phương,
sớm hôm mắt dõi
dặm trường
ước mong nối lại
dây thương thân tình
đứt đôi từ lúc điêu
linh
nước non dâu biển
muôn nghìn xót xa
người đi kẻ ở
thiết tha
có ngày đoàn tựu
đậm đà bên nhau
Nỗi buồn vẫn đến
đêm thâu
cô đơn hoang vắng
trong bầu tối tăm
mong sao lột bỏ
kiếp tằm
dệt màn mơ ước xa
xăm trở về
không còn cảnh sống
hai quê
ngưng tuôn giòng lệ
làm tê tái lòng
líu lo chim hót
hừng đông
gái trai đối ẩm
trên đồng lúa thơm
060610
Bài thứ 1347 : RAY RỨC
Ai còn nhớ
một chiều ly biệt?
Cõi lòng ta da diết
vô ngần
Quặn đau tim thắt,
trào dâng
Lệ như mưa trút tâm
thần ngả nghiêng
Hồn lạc nẻo nơi
miền ảm đạm
Màng sương sầu đeo
bám từng đêm
Tái tê đầy ắp ưu
phiền
Nơi đây hiu hắt
triền miên tưởng về
Hình ảnh ai ta mê
say mãi
Dù kiếp này đành
phải cách xa
Dặm ngàn ai biết
cho ta
Tháng ngày mòn mỏi
thiết tha đợi chờ
Ai nhắn gởi lời qua
mây gió
Cho bầu trời bỏ
ngõ giá băng
Vơi đi những nỗi băn
khoăn
Ta ôm ray rức thấu chăng hỡi người?
070610
Bài thứ
1348 : MÙA ĐỔI LÁ
nghìn trùng nổi cơn
sóng
vỗ thuyền đời lênh
đênh
giữa vùng trời mơ
mộng
tìm bến đậu cùng
lên
đến đỉnh cao hạnh phúc
kề cận nhau suốt
đời
tỏa hương tình thơm
phức
ấm áp lòng chẳng
vơi
ưu phiền đem cất
giấu
cửa thời gian khóa
hoài
dập lửa sầu nung
nấu
hệ lụy màu nắng
mai
nhưng mà mùa đổi
lá
không tránh khỏi
vàng phai
khi thu về khắp ngả
khói sương dập dìu
bay
080610
Bài thứ
1349 : ĐÀNH ...
Quê hương tàn khói
lửa
Quê hương đã mất
rồi
Quê hương còn đâu
nữa
Non nước ngàn xa xôi
Không vơi giòng nước
mắt
Mang kiếp sống tha
phương
Triền miên lòng
quặn thắt
Bốn mùa tủi buồn
vương
Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ
Đàn con đã lạc
loài
Đâu nghĩ ngày chia
rẻ
Giống dòng ngậm
đắng cay
Cuộc chia ly nào
muốn
Nhưng Tự Do đã bay
Nên đành cho gió
cuốn
Đến xứ lạ, quê ai?
090610
Bài thứ
1350 : GỞI VỀ EM
Gởi về em bài thơ
nhung nhớ
gói tâm tư người ở
phương xa
triền miên
mong mỏi thiết tha
có ngày về lại quê
nhà mến yêu
Gởi về em những
điều chưa nói
đã từ lâu tự hỏi
lòng anh
trăm năm hạnh phúc
được thành
vì ôm lặng lẽ vây
quanh đợi chờ
Niềm hy vọng bao
giờ thay đổi
nước non tan tăm
tối, rã sầu
chẳng còn than thở
khổ đau
người đi kẻ ở hết
bầu đắng cay
Gởi về em lời say
đắm cũ
mà lứa đôi tự thú
yêu nhau
tưởng gần đến lúc
bạc đầu
ngờ đâu vận nước
bể dâu cuộc tình
mấy mươi năm giữ
gìn hình bóng
dù dòng đời giao
động không ngừng
tâm hồn đâu để dửng
dưng
quên ngày xưa đã
quyện từng bước đêm
100610
Bài thứ 1351 : MƯA ĐÊM
Mưa đêm thao thức
buồn nhớ mông lung
triền miên ray rứt
đường tình chẳng chung
Nghe tim đau nhức
vì ước mơ tan
còn đâu hạnh phúc?
trăm năm lỡ làng !
Phương trời em có
nửa vầng trăng thề
Khát khao soi ngõ
hồn anh tái mê
Thuở nào em đến.
rồi xa bao giờ?
Anh còn lưu luyến
vương hoài giấc mơ
Mưa đêm rỉ rã
xoáy mòn đáy lòng
bước đời vấp ngã
quay về số không
110610
buồn nhớ mông lung
triền miên ray rứt
đường tình chẳng chung
Nghe tim đau nhức
vì ước mơ tan
còn đâu hạnh phúc?
trăm năm lỡ làng !
Phương trời em có
nửa vầng trăng thề
Khát khao soi ngõ
hồn anh tái mê
Thuở nào em đến.
rồi xa bao giờ?
Anh còn lưu luyến
vương hoài giấc mơ
Mưa đêm rỉ rã
xoáy mòn đáy lòng
bước đời vấp ngã
quay về số không
110610
Bài thứ 1352 : CHẲNG BẾN
KHÔNG BỜ
Khói sương chẳng
bến không bờ
Tình yêu theo gió
hững hờ đường trăng
Vẫy tay chào mộng
ước giăng
Ngỏ lời ngơ ngẩn
cách ngăn một đời
Quay lưng chết lặng
tiếng cười
Tận nơi đáy mắt
trùng khơi sóng gào
Vương mang phiêu bạt
ngàn sao
Về bên giấc mộng
thuở nào đợi mong
Cô đơn ánh nắng mùa
đông
Không làm ấm nỗi
cõi lòng nhân gian
Thôi đành
phong kín tiếng than
Trách hờn lạc nhịp
cung đàn đứt dây
120610
Bài thứ 1353 : GIẤC MƠ
Trong giấc mơ ngàn
câu tình tứ
Và bàn tay níu giữ
tình yêu
Gọi tên em ước mong
điều
Một đời đôi lứa
thật nhiều niềm vui
Trong giấc mơ không
vùi khao khát
Mai sau là bát ngát
hương thơm
Tỏa lan muôn sắc nụ
đơm
Trên dòng sông ái
sớm hôm gió cuồng
Trong giấc mơ chuyện
buồn tan biến
Dáng xưa về thăm
viếng vườn tim
Bao năm mòn mỏi
kiếm tìm
Đêm khuya, ngày nắng
bóng chim chốn nào?
Trong giấc mơ thấy
bầu trời hẹn
Tiếng thương yêu đã
vén màn lên
Lời thề nguyện
chẳng nào quên
Cho dù dâu bể gập
ghềnh đường đi
130610
Bài thứ 1354 : TRẠM CUỐI
ĐỜI
Đâu ngờ trạm cuối
đời tôi
Sóng tình hạnh
phúc xa xôi vọng về
Đắm say ngày tháng
cận kề
Niềm vui như thác
tràn trề chẳng vơi
Đàn ca xướng họa
thảnh thơi
Vuông tròn tình
cảm, dịu lời với nhau
Ủi an những lúc khổ̉ đau
Sớt chia gặp nỗi
gian lao đường trần
Tưởng rằng biền
biệt mùa xuân
Chẳng còn nghe lại
tiếng ngân đàn lòng
Từ khi gối chiếc
phòng không
Bạn đời dâu biển
đèo bồng hái sao
Quên hết tình nghĩa
bấy lâu
Ba sinh hương lửa
đậm màu yêu thương
Chỉ trong khoảnh
khắc hai phương
Trên vùng đất khách
đoạn trường thiên thu
140610
Bài thứ 1355 : HOANG VẮNG
Chiều gió thổi lá
bay
giữa bầu trời vơi
đầy
Nỗi nhớ bao kỷ
niệm
lứa đôi mộng mơ say
Bây giờ thành quá
khứ
mỗi người ở một
phương
tôi mang thân lữ thứ
giữ hình bóng yêu
thương
Một mối tình khao
khát
đi chung một con
đường
sao cõi đời nghiệt
ác
làm vỡ tan, đoạn
trường
Mắt lưng tròng lệ
đắng
triền miên thấm bờ
môi
tâm hồn ta hoang
vắng
gọi người yêu đâu rồi?
150610
Bài thứ 1356 : XÔN XAO
Nghe rõ từng nhịp
tim rung động
mỗi lần chiều
xuống bóng ai qua
ngọc ngà quyến rủ
thướt tha
bờ vai tóc xõa
mượt mà gió bay
Xôn xao lòng ắp đầy
mơ ước
có một ngày sánh
bước se duyên
địa đàng mở cửa
thần tiên
dòng sông tình ái
triền miên dịu dàng
Lầu hạnh phúc ngập
tràn hương tỏa
trong không gian đủ
cả sắc màu
điểm trang đời sống
cho nhau
bốn mùa xuân hạ thu
vào tiết đông
Chân trời mới ánh
hồng rực rỡ
đón xuân về hoa nở
xinh tươi
yêu thương nồng thắm
suốt đời
răng long tóc bạc
chẳng rời xa đâu
160610
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire