Bài thứ
1315 : TỪ THUỞ ẤY
Hàng tre xanh chập chờn trong trí
cánh đồng vang tiếng hí cười vui
câu hò đối đáp bùi ngùi
trai thanh gái lịch tới lui hẹn hò
Ngày hai buổi con đò đưa rước
bóng mái chèo lã lướt trên sông
nắng chiều vàng nhạt mênh mông
lung linh sóng nước loang vòng triền
mien
Sao quên cảnh bình yên đất nước
đâu nghĩ ngày cất bước lìa quê
tâm tư đầy ắp tái tê
cô đơn đất lạ muôn bề gian nan
Bao mộng ước nay tan tành hết
mối tình thân cách biệt xa xăm
lòng như muối xát kim chăm
theo cơn vận nước tối tăm kiếp người
Từ thuở ấy rã rời lưu luyến
tuổi xanh tươi chuyển biến khô cằn
đường đời muôn vạn khó khăn
nên tình yêu cũng giá băng lạnh lùng
100510
Bài thứ
1316 : GỌI TÊN NGƯỜI
triền miên ta nhớ gọi tên
tên người yêu dấu trong đêm đông về
về đâu gặp lại si mê
mê ai một thuở dù tê tái lòng
lòng ta còn nỗi chờ mong
mong trời mưa tạnh nắng hồng trổ tươi
tươi xinh hương sắc tuyệt vời
vời lên ánh mắt nhìn đời sáng trong
trong tâm hồn dứt cuồng ngông
ngông lời tin tưởng xuôi dòng sông thương
thương yêu không nghĩ đoạn trường
trường canh đau khổ trên đường chia tay
tay đưa hứng giọt lệ cay
cay nồng môi tím lạnh ngày được tin
tin người rẽ lối đường tình
tình trăm năm xóa mất gìn giữ nhau
110510
triền miên ta nhớ gọi tên
tên người yêu dấu trong đêm đông về
về đâu gặp lại si mê
mê ai một thuở dù tê tái lòng
lòng ta còn nỗi chờ mong
mong trời mưa tạnh nắng hồng trổ tươi
tươi xinh hương sắc tuyệt vời
vời lên ánh mắt nhìn đời sáng trong
trong tâm hồn dứt cuồng ngông
ngông lời tin tưởng xuôi dòng sông thương
thương yêu không nghĩ đoạn trường
trường canh đau khổ trên đường chia tay
tay đưa hứng giọt lệ cay
cay nồng môi tím lạnh ngày được tin
tin người rẽ lối đường tình
tình trăm năm xóa mất gìn giữ nhau
110510
Bài thứ
1317 : KHÔNG NGUÔI
không nguôi nỗi buồn lìa xa xứ
đến khi nào mẫu tử trùng phùng
chẳng còn thư viết nhớ nhung
cận kề chăm sóc đến cùng làn hơi
không nguội được thuở thời thơ ấu
sợ rày la nên giấu đủ điều
ham chơi ghi nhớ chẳng nhiều
lời cha mẹ dạy bao nhiêu ít còn
có một lần bị đòn chí tử
bị cha xiềng chân giử suốt ngày
chứng nào tật nấy không thay
xuân về thêm tuổi vẫn sai lỗi lầm
tới một ngày cha nằm yên giấc
mẹ ôm con khóc nấc từng cơn
tiếng cha như vẫn chập chờn
bên tai lời giãng thiệt hơn đường đời
và kế đến sao dời vật đổi
trời quê hương vạn lối chia ly
đại dương hòa lệ sầu bi
rừng sâu chen bước người đi kiếm tìm…
cửa Tự Do vô biên lương thiện
cứu vớt người giữa biển chơ vơ
nhất sinh thập tử đang chờ
ắp đầy tuyệt vọng bơ vơ linh hồn
không nguôi mất ngữ ngôn nước Việt
bốn ngàn năm mải miết tôn vinh
dù cho trôi nổi linh đinh
bảo tồn nguồn cội niềm tin vững vàng
120510
không nguôi nỗi buồn lìa xa xứ
đến khi nào mẫu tử trùng phùng
chẳng còn thư viết nhớ nhung
cận kề chăm sóc đến cùng làn hơi
không nguội được thuở thời thơ ấu
sợ rày la nên giấu đủ điều
ham chơi ghi nhớ chẳng nhiều
lời cha mẹ dạy bao nhiêu ít còn
có một lần bị đòn chí tử
bị cha xiềng chân giử suốt ngày
chứng nào tật nấy không thay
xuân về thêm tuổi vẫn sai lỗi lầm
tới một ngày cha nằm yên giấc
mẹ ôm con khóc nấc từng cơn
tiếng cha như vẫn chập chờn
bên tai lời giãng thiệt hơn đường đời
và kế đến sao dời vật đổi
trời quê hương vạn lối chia ly
đại dương hòa lệ sầu bi
rừng sâu chen bước người đi kiếm tìm…
cửa Tự Do vô biên lương thiện
cứu vớt người giữa biển chơ vơ
nhất sinh thập tử đang chờ
ắp đầy tuyệt vọng bơ vơ linh hồn
không nguôi mất ngữ ngôn nước Việt
bốn ngàn năm mải miết tôn vinh
dù cho trôi nổi linh đinh
bảo tồn nguồn cội niềm tin vững vàng
120510
Bài thứ
1318 : TIẾNG ĐÀN LÒNG
Thiết tha anh gọi lời tình
trồng cây si dại bóng hình trăng hoa
ước nguyền đàn trổi phương xa
không chùng dây lạc phiếm ngà trăm năm
Cho dù bến tận xa xăm
vẫn tìm duyên thắm kết tằm se tơ
rì rào nhịp khúc mộng mơ
quen nhau yêu đến bao giờ hỡi em?
Dòng sông thương chảy êm đềm
bao mùa xuân trổ hoa tim vườn đời
nào nguôi kỷ niệm một thời
lứa đôi ngày ấy tuyệt vời hồn nhiên
Hôm nay ván đã đóng thuyền
mỗi người mỗi ngả triền miên lỡ làng
âm thầm ôm ấp thở than
lắng nghe trọn vẹn tiếng đàn lòng em
130510
Thiết tha anh gọi lời tình
trồng cây si dại bóng hình trăng hoa
ước nguyền đàn trổi phương xa
không chùng dây lạc phiếm ngà trăm năm
Cho dù bến tận xa xăm
vẫn tìm duyên thắm kết tằm se tơ
rì rào nhịp khúc mộng mơ
quen nhau yêu đến bao giờ hỡi em?
Dòng sông thương chảy êm đềm
bao mùa xuân trổ hoa tim vườn đời
nào nguôi kỷ niệm một thời
lứa đôi ngày ấy tuyệt vời hồn nhiên
Hôm nay ván đã đóng thuyền
mỗi người mỗi ngả triền miên lỡ làng
âm thầm ôm ấp thở than
lắng nghe trọn vẹn tiếng đàn lòng em
130510
Bài thứ
1319 : CÁNH
ĐỒNG VÀNG
Họa bài Mộng tưởng hè xưa của TH Cao
Thiếu Lang
Tâm hồn lạnh lẽo
lúc đêm sang
Bóng tối bao trùm
muôn vạn ngàn
Cõi thế trần gian
là bể khổ
Kiếp người miên
viễn đến hơi tàn
Dù cho cuộc sống
đã yên bề
Như vẫn còn nghe tim
nhói tê
Giây phút chia ly
tình quyến thuộc
Đành cam chịu cảnh
sống hai quê
Cuộc đời chẳng
khác mây ngàn phương
Theo gió lùa bay
bóng thả trường
Bờ bến nơi đâu dừng
đứng lại
Ngắm đồng lúa vàng
ngát mùi hương
13.05.10
MỘNG TƯỞNG
HÈ XƯA
Tiếng ve ra rả báo Hè sang
Nghe vẳng đâu xa tận ngút ngàn
Kỷ niệm thời xưa dường sống lại
Khơi trong tiềm thức đã suy tàn
Nơi đây tuyết phủ ngập tư bề
Lạnh buốt tâm can dạ tái tê
Hồi tưởng mơ màng tia nắng ấm
Để lòng rạo rực chút hương quê
Kể từ Hè ấy sống tha phương
Trải suốt bao năm với hận trường
Mơ ước ngày về nhìn phượng nở
Tươi hồng rạng rỡ khắp Quê Hương
Cao Thiếu
LANG
|
Bài thứ
1320 : KHỔ
THÂN GIÀ
Họa bài Xe cũ cảm thán của TH Bùi
Tiến
Xe chạy nhiều năm
cũ quá ta
Có thay phụ tùng
mới vừa ra
Cũng không bền bĩ
bằng xe mới
Lo sợ nhất là chân
thắng ga
Không chịu nghe lời
người nổ máy
Ì ạch người đ̣ẩy
ít nhất ba
Rỏ khổ thân già nơi
xứ lạ
Cháu con không có
cạnh ông bà
140510
XE CŨ CẢM THÁN
(Thơ vui)
Xe cũ bảo trì ngán thiệt ta;
Chưa đi đã sửa, để ga-ra.
Vừa thay má thắng giờ chân thắng;
Mới đổi bình ga nay ống ga.
Giữ lại giở trò phiền quá một,
Đổi đi mất giá tốn bằng ba.
Lười quen, muốn bỏ nhưng không được;
Cuốc bộ chân đau mệt thấy bà.
Bùi Tiến
10/02/2010
|
Bài thứ
1321 : ĐỢI CHỜ
Quạnh hiu năm tháng mãi
mộng lòng cứ ước mơ
có một lần quay lại
đường quê hương đợi chờ
Bình minh hoa rộ nở
muôn sắc xinh tuyệt vời
rạt rào hương lan tỏa
tia nắng ấm ngàn nơi
Hy vọng niềm tin tưởng
mưa bão giông không còn,
nguồn hạnh phúc vô lượng
thanh bình vẹn núi non
Trái tim sầu nhân thế
điệp trùng gọi chung đường
bờ cách ngăn hoang phế
đoàn tựu đầy yêu thương
140510
Quạnh hiu năm tháng mãi
mộng lòng cứ ước mơ
có một lần quay lại
đường quê hương đợi chờ
Bình minh hoa rộ nở
muôn sắc xinh tuyệt vời
rạt rào hương lan tỏa
tia nắng ấm ngàn nơi
Hy vọng niềm tin tưởng
mưa bão giông không còn,
nguồn hạnh phúc vô lượng
thanh bình vẹn núi non
Trái tim sầu nhân thế
điệp trùng gọi chung đường
bờ cách ngăn hoang phế
đoàn tựu đầy yêu thương
140510
Bài thứ
1322 : BIỂN HOÀNG HÔN
Hoàng hôn xuống biển trùm vắng lặng
góc phố còn sót nắng vàng phai
con đường chẳng có còn ai
tiếng ồn khuấy động rền tai lịm dần
Lòng ưu tư ngàn cân nặng trĩu
úa tâm hồn ai hiểu thấu đây
từng đêm nhìn bóng trăng gầy
giữa trời cao ẩn trong mây giấu buồn
Trên bờ mộng cội nguồn không mất
dù mang thân lưu lạc xứ người
lời thương câu ái đời đời
vẫn gieo tình cảm nào vơi thắm nồng
Mai sẽ về nhìn đồng lúa chín
nghe tiếng hò, nhạc lính thời xưa
đã chìm trong
bão lòng mưa
tháng tư đen tả
sao vừa đớn đau
Khắp non sông một
màu tang phủ
nước nhà tan nát
chủ bỏ đi
rừng sâu, biển
cả phân ly
điệp trùng tiếng
khóc sầu bi ngút ngàn
150510
Bài thứ 1323 : MƯA
LÒNG
Mưa lòng rét
lạnh miên trường
xót xa không dứt
trên đường lưu vong
oằn vai gánh
kiếp long đong
bước dài bao phố
đi rong tháng ngày
Đàn tình đã đứt
hết dây
cuộc vui tan đến
sầu vây quấn hồn
môi như còn đọng
nụ hôn
một thời lãng
mạn dập dồn nhịp yêu
Ngỡ rằng mãi
bước cùng chiều
con đường hạnh
phúc diễm kiều trăm năm
ngờ đâu nhỏ lệ
âm thầm
buồn riêng từ độ
xa xăm nhớ người
Tương tư lay mộng
mơ đời
một mình với
bóng đêm rơi mịt mùng
tìm đâu ánh
lửa thủy chung
giữ gìn bảo vệ
cữi khung cuộc tình
160510
Bài thứ 1324 : HẠNH
PHÚC KEO SƠN
Ngàn mây theo gió
bềnh bồng mãi
ôm giấc chiêm bao
phải thăng trầm
một đời tuổi lỡ
trăm năm
ưu phiền cay đắng
xa xăm nghẹn ngào
Hồn đã chết năm
nào tháng ấy
kiếp rong rêu bám
lấy náu nương
hư hao lạc mất
thiên đường
đồng vàng, lúa
chín vấn vương vơi đầy
Rọi nhớ thương
đêm ngày vàng võ
hồn lang thang
bày tỏ khổ đau
phân ly non nước
biển dâu
ngả nghiêng tâm
khảm khắc sâu hận đời
Mong có cuộc đổi
dời lần nữa
cho quê hương tắt
lửa căm hờn
không còn lo sợ
từng cơn
niềm vui hạnh
phúc keo sơn tình người
170510
Bài thứ 1325 : NẮNG
LÊN
Nắng lên xé mảnh
màng sương đọng
Muôn cỏ cây khát
vọng bình minh
Trần gian ấm áp
hữu tình
Từng đàn bướm
lượn hoa xinh tuyệt vời
Nắng lên nhuộm
bầu trời vàng rực
Tiếng chim ca náo
nức khắp nơi
Gieo niềm vui đến
lòng người
Bao nhiêu phiền
não rã rời biến tan
Nắng lên trổi
mầm ban nhựa sống
Cho muôn loài mở
rộng hương yêu
Sau đêm đen phủ cô
liêu
Trời cao trăng
lặng quạnh hiu vô ngần
Nắng lên xả ngàn
cân lạnh buốt
Cảnh mùa đông
tuyết suốt tuôn rơi
Hắt hiu đường
phố im hơi
Rộn ràng tiếng
bước chân người vảng lai
180510
Bài thứ 1326 : MỎI
MÒN
Nửa khuya tỉnh
giấc chạnh lòng
nhớ nhung hình
bóng mẹ mong con về
Từ khi lìa bỏ
hương quê
đến nơi xứ lạ
bốn bề cô đơn
Triền miên tâm
trí chập chờn
những lời mẹ
dạy thiệt hơn cõi đời
hững hờ giáo
huấn của người
hồn nhiên tuổi
trẻ ham chơi chẳng màng
Bây giờ sống
cảnh lang thang
còn đâu nghe
tiếng dịu dàng kính yêu
thở than dài
ngắn bao nhiêu?
Mưu sinh tự túc
trăm điều khó khăn
Sóng sầu vỗ mãi
băn khoăn
khi nào đoàn
tựu, cách ngăn vỡ bờ
dòng đời xuôi
ngược chơ vơ
khát khao mòn
mỏi đợi chờ lẫn nhau
190510
Bài thứ 1327 : NIỀM HY
VỌNG
Quê Hương tôi kể
như đã mất
từ ngày tháng
bắt buộc qui hàng
triệu quân hùng
phải rã tan
muôn dân lành bỏ
trốn sang nước ngoài
tìm chân lý an
bài cuộc sống
trời Tự do là
lộng che thân
tương lai ngời
sáng vô ngần
cháu con thành
đạt bội phần rạng danh
người ở lại cam
đành gian khổ
ách gông xiềng
khắp chỗ bày ra
căm hờn không dám
thốt ra
âm thầm mong mỏi
nước nhà đổi thay
niềm hy vọng có
ngày khôi phục
bước tha hương
đến lúc quay về
diệt thù đem lại
yên bề
giang sơn nước
Việt, tràn trề ấm êm
200510
Bài thứ 1328 : MẤT
NHAU
Ta yêu nhau
từ lúc nào
Ta mất nhau
đầy đớn đau
Môi hồng xinh
nụ hôn tình
Mong niềm tin
được đón nghinh
Nhưng cuộc đời
đâu thảnh thơi
Chưa bến đợi
còn chơi vơi
Đêm nghe lá
rụng bên thềm
Hồn lạc ngả
mất tình em
Câu thủy chung
nhòa mịt mùng
Bờ cách ngăn
mãi mông lung
210510
Bài thứ 1329 : LỜI YÊU
THƯƠNG
Lời yêu thương Quê
hương
còn vang mãi
dù tha phương vẫn
đoái lòng mơ
về thăm lại bà
con quyến thuộc
bạn bè từ thuở
ấu thơ
nhìn lại ngôi
trường cũ, mái chùa,
bờ tre bao bọc
xóm làng.
Tắm dòng sông
xanh,
ngắm cánh đồng
thênh thang
mùi lúa chín
hương bay bát ngát
vườn nhãn lòng
sai trái đầy cây,
khu chợ hoa muôn
màu khoe sắc
nào hoa hồng, hoa
cúc, hoa lan
Lời yêu thương Quê
hương
nào vơi bớt trong
tim người
không ngớt nhớ
nhung
rừng núi non
điệp trùng cao vút,
cảnh trời chiều,
nắng tắt,
ánh hoàng hôn.
Sống tha hương tâm
hồn ray rứt
trong giấc ngủ
đâu dứt chập chờn
bóng quê nhà vô
vàn yêu dấu
đến hời tàn
thân thể vùi chon
220510
Bài thứ 1330 : SẦU VIỄN XỨ
Họa bài
Hoài Hương của TH Hàn Thiên Lương
Mỗi ngày trời ngã
bóng tà dương
Lòng thấy dâng lên
cơn sóng buồn
Ánh mắt lưng tròng
chan chứa lệ
Nhạt nhòa quang
cảnh bởi màng sương
Làm sao quên được
đêm hôm ấy
Ly biệt tình thân
bao luyến thương
Đã mấy mươi năm sầu
viễn xứ
Mong chờ ngưng kiếp
sống tha hương
22-05-2010
HOÀI HƯƠNG
Nước
non thăm thẳm biệt trùng dương
Giọt
nắng tha hương trọn nỗi buồn.
Nhớ
cảnh chiều tà mờ ngõ trúc
Thương
vành trăng khuyết lạnh chiều sương.
Ra
đi cách biệt càng nhung nhớ
Ngoảnh
lại xa xăm mãi tiếc thương
Lặng
đứng trên đồi thông vắng vẻ
Ngậm
ngùi mắt lệ vọng quê hương!
Hàn Thiên Lương
|
Bài thứ
1331 : HIU HẮT
Trời thu ảm đạm phủ sương mờ
hiu hắt cõi lòng, mắt ngẩn ngơ
khi thấy lá vàng rơi lác đác
trái tim đau nhói tự bao giờ
Khó quên ngày tháng tang thương ấy
non nước lâm vào cảnh xác xơ
trùng điệp bước chân người tháo chạy
bởi quê hương thay đổi màu cờ
Trên sông, biển cả và đường bộ
đầy dãy mộ, người kiếm Tự Do
hạnh phúc còn đâu vì Tổ quốc
rơi vào tay giặc cướp cơ đồ
Cũng vì ba chữ tham danh vọng
thế hệ không ngừng dâng hiến phơi
xương máu chất chồng như đỉnh núi
căm hờn nung đúc mãi đâu vơi
230510
Bài thứ
1332 : CÁNH
THỜI GIAN
Cánh thời gian tàn phai chiếc lá
Giọt nắng buồn khi ngả hoàng hôn
Còn ai ghi chép cội nguồn
Trên vùng đất khách mãi buồn trăng
treo
Nửa vần thơ vận gieo trật luật
Tóc pha màu sắp thất thập đây
Gian truân vất
vưởng làn mây
Mà ai có thấy
đêm ngày hư hao?
Từng cơn gió lao
xao cành nhánh
Giữa bầu trời
đỏng đảnh lá rơi
Thân côi trĩu
nặng không vơi
Phiêu lưu kiếp
sống ôm đời lỡ loang
Thì thầm bảo bẽ
bàng đến chết
Ngày ra đi là
hết mộng mơ
Bóng quê yêu dấu
đợi chờ
Người vào hy vọng
bao giờ về đây?
240510
Bài thứ 1333 : VẪN CÒN
Vẫn còn nghe
tiếng đàn sầu trổi
Vẫn còn trông
thấy mỗi mùa thu
không gian đầy ắp
sương mù
Bình minh say ngủ
cho dù ngày lên
Vẫn còn nghe
tiếng rên đau khổ
Vẫn còn xa đất Tổ
mến yêu
Bước chân lữ thứ
cô liêu
Niềm mơ nhìn lại
nắng chiều quê hương
Vẫn còn trên con
đường tăm tối
Vẫn còn trên vạn
lối chông gai
Kiếm tìm ánh
sáng tương lai
Nước non dân tộc
có ngày Tự do
Vẫn còn trời mưa
to, lạnh buốt
Vẫn còn mang hờn
suốt kiếp này
Khi nào thấy
cuộc đổi thay
Thanh bình, hạnh
phúc, hết cay đắng lòng?
250510
Bài thứ 1334 : MỘT NGÀY KIA
Một ngày kia trở
về cát bụi
Một ngày kia
sạch phủi kiếp người
Hồng trần vương
tội đầy vơi
Công danh, sự
nghiệp suốt đời cưu mang
Một ngày kia thở
than tắt lịm
Một ngày kia kỷ
niệm vùi chôn
Thời vang bóng
rực suy tôn
Cuối cùng còn
lại linh hồn lửng lơ
Một ngày kia chơ
vơ tận huyệt
Một ngày kia cỏ
biếc phủ mồ
Vĩnh hằng ôm ấp
đơn cô
Âm dương cách
biệt cốt khô đôi bờ
260510
Bài thứ 1335 : DÙ ĐÃ XA
Dù em nay đã đi
xa
Nhưng ta trọn
kiếp thiết tha đợi chờ
Mỗi ngày viết
một lá thơ
Thả trên giòng
nước cho lờ lửng trôi
Dù em nay đã xa
xôi
Nhưng ta vẫn thấy
mắt môi đậm nồng
Mỗi ngày ướp
một cánh bông
Để cho tìm thức
bên lòng chẳng quên
Thời gian hai đứa
kề bên
Bao nhiêu mộng
ước tình bền chặt lâu
Yêu thương cho đến
bạc đầu
Đi chung cùng lúc
phút vào tử vong
270510
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire