Nombre total de pages vues

lundi 19 décembre 2016

Năm 2010 (1293-1314 )


Bài thứ 1293 : XUÂN NỒNG

Xinh tươi vạn nẻo
Rộn rịp khắp đường
Lòng người phơi phới
Mộng dệt yêu thương

Màu hồng phượng thắm
Nắng xuân dịu dàng
Thướt tha mây trắng
Theo gió lang thang

Nhịp điệu trổi khúc
Tình si nồng nàn
Bướm hoa say đắm
Và tiếng chim vang

Líu lo trên cành
Lan tỏa trời xanh
Căng đầy sức sống
Hiền hòa trong lành

Dạt dào ước vọng
Giữa cảnh mùa xuân
Tâm hồn tràn ngập
Mùi hương vô ngần
200410

Bài thứ 1294 : HOA XUÂN

Hoa xuân rộ nở tuyệt vời
Nắng vàng trang trải khắp trời ấm êm
Bướm bay vờn lượn kiếm tìm
Hoa phô hương sắc, tiếng chim rộn ràng

Lòng người trổi nhịp hân hoan
Niềm vui lấp nỗi buồn than trong đời
Mưu sinh đâu được nghĩ ngơi
Lại thêm cô độc, lệ rơi âm thầm

Xa quê đã mấy mươi năm
Khát khao thi thể được nằm cố hương
Linh hồn thanh thản vô lường
Không còn phảng phất náu nương xứ người

Hoa xuân rộ nở màu tươi
Dường như vẫn thấy còn hơi lạnh lùng
Làm sao phai nhạt nhớ nhung
Tình thân biền biệt tận vùng đất xưa
210410

Bài thứ 1295 : XA EM

Xa em đã mấy mùa thu
Xa em đã mấy sương mù mùa đông
Xa em bao nỗi nhớ mong
Đợi chờ bến hẹn tình nồng ngát hương

Xa em anh mãi sầu vương
Thưở nào mơ mộng chung đường lứa đôi
Bây giờ em đổi thay rồi
Anh nghe giá buốt bờ môi khát thèm

Suốt đời anh vắng xa em
Trái tim ôm ấp miên triền nhói đau
Mỗi lần nhìn lá úa màu
Mắt anh không khỏi tuôn trào lệ rơi

Khóc tình anh sớm rã rời
Ngỡ rằng hạnh phúc một đời thủy chung
Ngờ đâu duyện phận lạnh lùng
Xa em anh đứt dây cung đàn lòng
220410

Bài thứ 1296 : MẸ ƠI !

Mẹ ơi đã mấy mùa xuân
Phương xa đất khách vô ngần đợi mong
Ngày về quê cũ dòng sông
Năm xưa rời bến đau lòng biết bao

Không nguôi tiếng mẹ ngọt ngào
Ru đưa bên võng thuở nào sớm trưa
À ơi con ngủ say sưa
Mặc cho mưa nắng đổ thừa lẫn nhau

Trứng Rồng chung bọc còn đâu
Vì qua một cuộc biển dâu rã rời
Khát khao cố quốc đổi đời
Bước chân miên viễn muôn nơi trở về

Xứ người vật chất tràn trề
Mẹ ơi con chẳng đam mê quên nguồn
Mắt chưa ngưng lệ trào tuôn
Cô đơn nghe nhịp tim buồn từng đêm
230410

Bài thứ 1297 : NỖI BUỒN THÁNG TƯ
Họa bài Nhớ về tháng Tư xưa của TH Mẫn Hồ

Ai xuôi ta đến đất phương tây
Ánh sáng kinh đô Paris đắm say
Khách thập phương dạt dào ngắm nghía
Riêng ta buồn có thấy gì hay?
Tháng tư ngày ấy tang thương nước
Trùng điệp người vào cửa ngục đày
Muôn vạn thuyền buồm ra cửa biển...
Ta giờ mái tóc tựa màu mây
23-04-10


NHỚ VỀ THÁNG TƯ XƯA

Đời mình nay bóng ngã non tây,
Giữa chốn hồng trần lắm tỉnh say.
Nước mất sầu dâng nào kẻ  biết,
Quê xa buồn lắng lắm ai hay ?
Vượt biên mãi nhớ ngày gian  khổ,
Lao lý không quên chốn đọa đày.
Bao nỗi thăng trầm  vay trả đủ,
Tuổi già thanh thản ngắm trời mây...
Man Ho
Tháng 4 – 2010


Bài thứ 1298 : NỖI ĐAU MÙA THÁNG TƯ

Điệp trùng nỗi nhớ tháng tư
Người đi biệt xứ, tâm tư nặng nề
Chịu đời lang bạt lê thê
Khát khao có được ngày về cố hương

Điệp trùng đau đớn tang thương
Đến làn hơi cuối còn vương uất hờn
Vì đâu lìa bỏ giang sơn
Việt nam yêu dấu chập chờn giấc mơ

Điệp trùng ánh mắt mong chờ
Cờ vàng ba sọc đỏ phơ khắp đường
Phố xưa hết cảnh đêm trường
Tối tăm tan biến, thái dương chói ngời

Điệp trùng trên mặt biển khơi
Thuyền buồm lướt sóng đưa người hồi hương
Thanh bình non nước vô lường
Thiên thu lòng tỏa yêu thương dạt dào
240410

Bài thứ 1299 : MẤT THÁNG TƯ ĐEN

Khi nào xóa được tháng tư đen
tràn ngập biển vui cuốn nỗi phiề̀n
ở mỗi lòng người dân nước Việt
trong ngoài hải ngoại ngóng ngày đêm
tự do hạnh phúc mong mau đến
hiu hắt thê lương đã lặng chìm
giòng lệ nhớ nhung không chảy nữa
môi cười ánh mắt tỏa hồn nhiên

Khi nào xoá mất tháng tư đen
giấc ngủ suông, cơn mộng dịu hiền
không sơ lo khi nghe tiếng động
dù là chiếc lá rơi ngoài hiên
âm thanh nhẹ nhàn như hơi thở
cũng thấy băn khoăn nhịp đập tim
từng phút từng giây mong mỏi đợi
Giang sơn trở lại cảnh bình yên
250410

Bài thứ 1300 : VẤN VƯƠNG DĨ VÃNG

Người đi ta nhớ suốt đời
trong đôi mắt ứa lệ rơi chẳng dừng
tâm hồn sầu chất nào ngưng
vấn vương kỷ niệm tưng bừng tuổi thơ

Tan trường ta trước cổng chờ
bóng ai lòng đã mộng mơ yêu thầm
nào ngờ tình sớm xa xăm
thuyền duyên cập bến trăm năm khác rồi

Đũa tình ta bị bẽ đôi
trái tim tê tái, đơn côi đường trần
nhạt phai nhan sắc mùa xuân
lời thơ tiếng nhạc vang ngân chẳng còn

Ngày qua tháng lại mỏi mòn
nụ cười ta đã héo hon theo người
ra đi biền biệt phương trời
nhấp nhô dĩ vãng tuyệt vời chưa tan
260410

Bài thứ 1301 : PHÔI PHAI

Nhìn lá vàng bay theo cơn gió
Thấy hồn ta vào ngõ nhớ em
Dòng đời lặng sóng trong tim
Ta đây một thuở triền miên bão lòng

Vẫn còn giữ thiệp hồng em gửi
Mà ngày xưa tức tửi mắt ta
Không cầm giọt lệ trào ra
Không gian khoảnh khắc mờ nhòa vô biên

Ta cảm thấy trời nghiêng đất đổ
Bởi vì em xây mộ tình yêu
Từ đây ấp ủ cô liêu
Đi về lẻ bước buồn hiu đường trần

Chắc hai đứa nợ nần không có
Nên nhân duyên đến đó mà thôi
Bây giờ em ở xa xôi
Má hồng an phận, phai phôi buổiđầu
270410

Bài thứ 1302 : MƯA XUÂN
Họa bài Vẫn mãi chờ Xuân của TH Nguyễn Thành Tài

Hôm qua bỗng dưng nổi mưa rơi
Làm úa màu xuân khoe đẹp trời
Man mác gió lùa mây xám kéo
Từ ở phương nào chẳng biết thôi
Nắng sớm bình minh đành lặn mất
Người qua kẻ lại vắng vui chơi
Khắp nẻo đường phố tan nhộn nhịp
Tiếng cười dòn tắt lịm trên môi
27-04-10


VẪN MÃI CHỜ XUÂN

Gần hết Xuân rồi tuyết cứ rơi ,
Ngoài hiên trắng xóa khổ ri trời !
Vườn hoa héo nụ đành ngưng nở ,
Cây cỏ đâm chồi cũng lại thôi .
Chim chóc co ro tìm chỗ trú ,
Người người rầu rĩ hết phương chơi . (*)
Giá băng còn kéo bao lâu nữa ?
Đông đã qua rồi,  vẫn tím môi !
Nguyễn Thành Tài
Montreal 27-04-2010
(*) Chơi Xuân

Bài thứ 1303 : TRONG TIM TÔI

Trong tim tôi nhớ Saigòn mãi
Bao đêm thức lệ chảy âm thầm
Cõi lòng dâng sóng hờn câm
Lũ người bội phảng dã tâm theo tà

Làm cho nước non nhà tang tóc
Hiến giang sơn gấm vóc tổ tông
Giữ gìn máu đổ thành sông
Xương tan nát thịt chất chồng vô biên

Trong tim tôi triền miên uất ức
Tháng tư xưa cưỡng bức tan hàng
Khắp đường phố phủ màu tang
Nghìn trùng tiếng khóc sầu than thấu trời

Bỏ nước đi đến nơi xa lạ
Mong có ngày về trả thù xưa
Giặc vào tả nỗi sao vừa
Hãi hùng những lúc tiễn đưa thân tình...

Mấy mươi năm niềm tin còn vững
hay theo dòng hờ hững buông xuôi
quê hương phó mặc ngậm ngùi
lời thề vị quốc dân vùi thiên thu
280410

Bài thứ 1304 : HỒI TƯỞNG

Trùng trùng điệp điệp bài thơ
nói lên nỗi nhớ vô bờ nước non
tháng tư ngày ấy mãi còn
trong lòng người đọng héo hon suốt đời
lịm đi ánh mắt nụ cười
mỗi khi hồi tưởng ra khơi thuở nào
con thuyền bé nhỏ làm sao
trong cơn sóng biển thét gào rền vang
giữa trời đêm tối mênh mang
người đi bỏ nước thở than nguyện cầu
cõi trên phù hộ cho mau
sớm vào bờ bến đón chào Tự Do
không còn sợ hãi âu lo
cuộc đời như mối tơ vò rối beng
khát khao tìm thấy ánh đèn
sáng soi số phận một phen cuối cùng
290410

Bài thứ 1305 : NHỚ MÃI

Ta nhớ mãi cái ngày hôm ấy,
đến lìa đời vẫn thấy tang thương.
Ta nhớ mãi cái cảnh đoạn trường
đến chết vẫn vô lường uất hận.

Xin đừng ai nói là bại trận,
lũ cầu vinh đã dẫn quân thù
vào chiếm thành một phút phu du
cho dân, nước nghìn thu miên viễn

Người đi kẻ ở còn cất tiếng
chống tới cùng hùng biện khắp nơi
quyết nêu cao chính nghĩa sáng ngời,
niềm tin giữ một lời phục quốc.

Lá cờ  vàng ba sọc đỏ phất
muôn nẻo đường phố thật là vui.
Kẻ tham tàng bỏ chạy trốn chui,
màu cờ máu chôn vùi vĩnh cửu

Bước ly hương quay về đoàn tựu
xây nước nhà, vắng chủ bao năm.
Không còn ôm ấp nỗi hờn căm,
trời đã sáng tối tăm tan biến
300410

Bài thứ 1306 : DÁNG XUÂN

Xuân về hoa rộ nở
nắng vàng tươi tỏa đầy
nét vui tươi rực rỡ
tâm hồn người đắm say

Hàng cây xanh bóng mát
những con đường phố quen
bước chân tình, bát ngát
lời nồng nàn thấu tim

Đêm về trăng rải sáng
mênh mông ánh lung linh
gợi lên nguồn lãng mạn
thi nhân thả bút tình

Dâng tràn niềm mơ ước
Kiếp này mãi đẹp xinh
đến hơi tàn phút cuối
bão giông lòng lặng thinh
010510

Bài thứ 1307 : KHÔNG CÒN NGĂN CÁCH

Nghe mây  than thở lúc mưa lùa
vô hạn từ xa tiếng gió khua
từng phút mịt mờ giăng não nuột
bóng trăng soi đáy nước vàng tua

Mặt trời thức dậy nắng lung linh
nhộn nhịp chim muông hót hữu tình
non nước thuở nào ngưng náo nhiệt
trong ngày tháng ấy lịm môi xinh

Trải trên lối mộng rối đường tơ
tươi thắm mùa sang khép đợi chờ
cô lạnh kiếp người nơi xứ lạ
đậm đà hương sắc mượt mà mơ

Nụ tầm xuân bát ngát đơm trổ
bên suối, sông xanh, biển động tàn
cơn sóng điên cuồng trên khắp chỗ
không còn ngăn cách vấn vương mang
020510

Bài thứ 1308 : CHÊNH VÊNH

lòng như vỡ tan cho lần ra đi
nghìn trùng cách biệt
trái tim người khắc ghi
góc phố thân quen
con đường lên đèn
soi bóng tình tha thướt
niềm nhớ mãi không quên
chuỗi ngày xa xứ
ôm ấp nỗi ưu phiền
triền miên
đêm dài thao thức
thương nhớ quá quê hương
sầu hận
hoài niệm vấn vương
suốt kiếp người
giòng lệ tuôn rơi
nghẹn ngào
không thốt được lời gì
trong giây phút
người bỏ nước ra đi
đớn đau trùm phủ
bên cơn sóng
thét gầm cuồng điên
chập chùng mông mênh
chung quanh đầy khát vọng
chênh vênh
những tâm hôn cuốn hút trong đêm
030510

Bài thứ 1309 : BÀI CA DÂNG MẸ

Lời mẹ ngọt ngào
là tiếng ru con một đời
Tình mẹ thật đầy
là bóng cây che dịu vời
Lòng mong ước
ngời sáng đường tương lai đời con
dù mẹ trải qua trăm điểu gian nan
thân thể hao mòn
đổi lấy nét cười vui
Mẹ ơi ! Con luôn khắc ghi
hình bóng mẹ hiền tập con bước đi
với đôi cánh tay gầy guộc
qua nắng mưa dãi dầu
mải miết truân chiên
Giờ đây tuổi mẹ đã cao
mái tóc xanh đã thay màu
bạc trắng phau
vẫn còn dạt dào ánh mắt mẹ lo âu
dù con trưởng thành đến đâu
công toại danh thành mức nào
mẹ luôn là  ánh trăng soi sáng
màn trời đêm bao la vô biên
Con viết bài ca
tả lòng mẹ yêu thương con vô bờ
với khát vọng
mong đứa con mình thoát cảnh chơ vơ
Mẹ ơi !
Mẹ con kính dâng mẹ
đóa hoa tình mẫu tử thiêng liêng
040510

Bài thứ 1310 : THA THIẾT

Thường ngày
anh vẫn đi qua ngõ nhà em
tìm dáng yêu
ngồi bên song cửa nhìn đêm
lắng nghe tiếng lòng
trổi lên theo nhịp bước
và so dây tình
anh nâng bậc từ tim

Thường ngày
anh đã si mê nỗi niềm mơ
ngày tháng qua dần
anh mong mỏi bơ vơ
mãi dâng sóng chờ
mỗi khi lặng bóng
muôn chim bay về,
đêm sang vọng hồn ngơ

Tha thiết hoa tình
tỏa không phai hương sắc
thấm lòng anh
rộn ràng hạnh phúc mai này
hòa vui cuộc sống
bên người mình tâm ý
nồng nàn
đến giây phút lìa cõi trần ai
050510

Bài thứ 1311 : KHI NÀO
HẾT NHỮNG LỜI THAN

Bóng quê hương nào vơi nỗi nhớ
Đêm từng đêm trăn trở canh thâu
Quay về dĩ vãng thương đau
Ngày xưa ly biệt lệ trào như mưa

Mẹ nghẹn ngào tiễn đưa con trẻ
Theo đoàn người lặng lẽ ra khơi
Mái chèo dần khuất xa vời
Chìm vào bóng tối sương rơi lạnh lùng

Thời gian trôi não nùng không dứt
Nơi xứ người ray rứt mãi đong
Giọt sầu đầy ắp tim lòng
Vẫn thường khao khát ước mong đổi đời

Đến hôm nay còn lời tâm sự
Đầy thương đau lịch sử sang trang
Biển dâu non nước màu tang
Khi nào hết những lời than thấu trời ?
060510

Bài thứ 1312 : MẸ KÍNH YÊU

Mẹ kính yêu con đây nhớ quá
hình bóng mẹ giờ đã ra sao?
da nhăn mái tóc bạc phau...
mỏi mòn thân thể mắt sầu đợi mong

Thư con viết đôi giòng thăm hỏi
mẹ quê nhà vẫn nói bình yên,
bên này cô quạnh triền miên
con đành ôm ấp ưu phiền, quẩn quanh

Thời gian trôi qua nhanh hỡi mẹ?
thuở nào con tấm bé mê chơi...
bỏ học, cha đánh tơi bời,
thương con mẹ gánh những lời mắng la

Cha trách mẹ bắc đà hư hỏng
cho con mãi lêu lỏng không lo
cuộc đời sung sướng ấm no
tương lai rạng rỡ thơm tho giống dòng

Mẹ kính yêu con trồng ao ước
có một ngày trở bước quay về
trùng phùng mẫu tử say mê
tâm tình kể lại muôn bề lúc xa
070510

Bài thứ 1313 : TRONG GIẤC MƠ

Trong giấc mơ giữ mãi thầm lặng
kể từ khi hoang vắng vườn yêu
chia tay vào một buổi chiều
đến nay còn đếm quạnh hiu đêm về

Dâng sóng nhớ si mê hình bóng
dáng người tình sao bỗng dưng xa
giữa trời khoe sắc hương hoa
dạt dào cánh bướm thướt tha lượn vờn

Trong giấc mơ thấy hờn lên mắt
kể từ khi người tắt đèn tình
phương nào trang điểm môi xinh
cho đây lạc lõng niềm tin đường đời

Có còn không những lời chân thật
hay đưa hồn phảng phất theo mây
gió rung cành lá rơi bay
lang thang mải miết ngõ này hướng kia
080510

Bài thứ 1314 : KHI ĐẾN MÙA LỄ MẸ

Mỗi năm khi đến mùa Lễ Mẹ,
cõi lòng con buồn tẻ mẹ ơi !
Nghe vang ca khúc tuyệt vời,
đọc thơ diễn tả ngàn lời nhớ thương

Tình mẫu tử đại dương xa cách
đến khi nào thử thách mới ngưng
bước chân lữ thứ con dừng
trở về sum hợp vui mừng chẳng phai

Mỗi năm khi đến ngày Lễ Mẹ
trong tâm hồn con trẻ băn khoăn...
nhớ công ơn mẹ nhọc nhằn
dầm mưa dãi nắng, da nhăn, gót mòn

Vẫn một lòng mong con sung sướng
đường tương lai khi trưởng thành rồi,
yên bề gia thất mới thôi
Mẹ vui mãn nguyên nơi ngôi Vĩnh Hằng

Đâu ai nghĩ lần băng vượt biển
lìa quê hương miên viễn Mẹ ơi
còn hoa diễm phúc bên đời
là con còn Mẹ một trời thương yêu
090510
Ns NMC phổ nhạc

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire