Bài thứ 1272 : MONG CHỜ
Vòng quay
cát bụi kiếp người
như cơn giớ
thổi
rã rời mây xanh
mộng đời
ảo ảnh duyên lành
trả vay
vay trả quẩn quanh
chẳng dừng
Hương gây huyền hoặc
bỗng dưng
thái dương giấu mặt
cõi từng xa xăm
tháng ngày u ẩn tối
tăm
thiên thu ấp ủ
âm thầm nhớ nhung
Xôn xao tiếng gọi
khắp vùng
tâm tư giông bão
vỡ khung cữi tình
hắt hiu
cô quạnh đời xinh
mong chờ nhau mãi
nghĩa tình lạc đâu?
020410
Bài thứ 1273 : XA QUÊ HƯƠNG
Họa bài
Nhớ cố hương của TH diệu trí hoàng
Nghìn trùng vạn
dặm xa quê hương
Làm kiếp lang thang
khắp bốn phương
Đã mấy mươi năm mòn
mỏi đợi
Bước chân đoàn tựu
gõ vang đường
Tiếng cười như sóng
dâng cao vút
Lấp khoảng trời
buồn biển nhớ thương
Kẻ ở người đi ngày
tháng ấy
Luôn giăng trong mắt
một màng sương
02-04-2010
NHỚ CỐ HƯƠNG
Thân gửi bạn xa
Thời thế cam đành biệt cố hương,
Cánh hồng bay bổng ngút ngàn phương.
Cành Nam chim lạc mơ màng lối,
Biển Bắc trời Tây mờ mịt đường.
Đất khách quê người thăm thẳm nhớ,
Giòng sông rặng núi ngậm ngùi thương.
Xót xa dằng dặc tình non nước,
Trắng nhuộm bơ phờ mái tóc sương
diệutrihoàng ttmxđtphr 22-03-2010
|
Bài thứ
1274 : XIN MỘT LẦN
xin một lần cung
thương trổi khúc
xin một lần hạnh phúc
trổ hoa
cây trăm năm lá mượt
mà
sum xuê cành nhánh
thướt tha trái tình
xin một lần niềm
tin vĩnh cửu
trái tim yêu không
phũ phàng lời
lứa đôi cầu nguyện
dòng đời
đón đưa nhau mãi
không vơi ngọt ngào
xin một lần khi nào
hấp hối
dắt linh hồn về
lối thiên đàng
mang ưu phiền cõi
trần gian
khép mi muôn thuở
theo làn khói hương
xin một lần vấn
vương trả hết
chốn trần ai sơn
phết muôn màu
trải qua một giấc
chiêm bao
vô thường tất cả
trước sau kiếp người
030410
Bài thứ
1275 : NGÓNG TRÔNG
Gió đi một nẻo
Mây trôi một đường
Dòng đời bạc bẽo
Phũ phàng yêu thương
Trời đang thơ mộng
Vui tươi đậm đà
Hương thơm tỏa rộng
Ngát cánh đồng hoa
Êm đềm tha thướt
Ánh trăng ngọc ngà
Thanh thản đêm vắng
Ưu phiền bao la
Nghe tim nhức nhối
Gõ nhịp sầu lòng
Cô đơn ngập lối
Ngày tháng ngóng
trông
040410
Bài thứ
1276 : RÃ RỜI
Đêm đêm chập chờn
Giấc ngủ từng cơn
Chất chồng ác mộng
Rã rời keo sơn
Tình yêu đôi lứa
Bao năm cận kề
Giờ đây như lửa
Đốt cháy đam mê
Thời gian nhòa nhạt
Ước mơ thiết tha
Ngờ đâu nghiệt ngã
Sum vầy tách ra
Nỗi buồn thiên thu
Sương giăng mịt mù
Bình minh ẩn trốn
Nắng vàng réo ru
050410
Bài thứ
1277 : BƯỚC CHÂN SẦU
Cõi lòng chưa cạn
mộng mơ
Thương ai thuở
ấy ngẩn ngơ mỗi ngày
Vườn tim hương tỏa
nồng say
Xinh tươi áo lụa,
hình hài thướt tha
Bên hồ xuân bướm
vờn hoa
Cuộc vui đắm đuối
nay đà quạnh hiu
Từ nay cánh nhạn cô
liêu
Không còn dìu dắt
mưa chiều bay ngang
Những lời ân ái dở
dang
Đường khuya gõ nhịp
chân hoang bước sầu
Miên man giây phút
ban đầu
Tâm tư sóng dội dâng
cao chất chồng
Khung trời thương đã
bão giông
Phá tan bờ ước
cuốn dòng tơ duyên
Suốt đời ôm lấy ưu
phiền
Phương xa có nhớ về
miền lạnh tanh
060410
Bài thứ 1278 : THỔN THỨC
Hoa hạnh phúc vừa
trổ
hương lan tỏa muôn
nơi
cây đờ̉i đơm sai quả
men vị ngọt tuyệt
vời
Những lời khen vương
vấn
tình còn say đắm
yêu
chan hòa bao kỷ
niệm
khi bóng đổ muôn
chiều
Bao ước mơ gối mộng
thầm lặng bay xa xôi
đớn đau tràn ký ức
cháy bỏng tâm hồn
rồi
Bơ vơ hồn lạc lõng
không ngừng giọt
đắng cay
Vang lên từng đêm
vắng
nỗi nhớ nhung chất
đầy
Vết thương sầu loang
mãi
giữa trời xanh mênh
mông
phiếm cung đàn đã
gãy
tiếng nhạc thổn
thức lòng
070410
Bài thứ 1279 : KHI VÀO XUÂN
Khi vào xuân nắng
vàng tươi
muôn nơi sắc đượm
đầy trời
chẳng ngừng niềm
vui đầy ắp
lấp ưu phiền năm
tháng phơi
Bám theo làn gió
rong chơi
miên man mây quyện
không ngơi
lang thang trôi đi
mọi ngả
ngàn năm thầm lắng
chơi vơi
Khi vào xuân lá hoa
đơm
xum xuê cành trái
sai hoằng
hương thơm ngập tràn
bát ngát
nét xinh ngỏ diện
đêm trăng
Nghìn trùng vọng
lại tiếng khen
nhân gian, khắp ngõ
rực đèn
rừng bước chân
người ngoài phố
thướt tha trải bóng
bon chen
Theo từng chặng
tiếng nhịp vui
rộn ràng, che giấu
bùi ngùi
mãi tìm về nơi quá
ngứ
xuần nào chan chứa
khôn nguôi
080410
Bài thứ 1280 : YÊU
Yêu là nỗi nhớ đôi
nơi
Yêu là cõi ước
không vơi
Yêu là xáo trộn tâm
trí
Yêu là náo động tim
người
Yêu là chân lý phải
không
Yêu là tâm quyết
của lòng
Hay là gian dối ngôn
ngữ
Hay là qua lối ảo
vong
Cuộc đời có những
ngày vui
Cuộc đời có những
giờ buồn
Cuộc đời tưởng dài
thăm thẳm
Cuộc đời ngỡ rằng
trôi suông
Ta nào đâu biết lọc
lừa
Lời ai ở đầu môi
đưa
Giờ đây rã thành
sương khói
Đường yêu não nùng
cơn mưa
090410
Bài thứ 1281 : HƯƠNG XUÂN
Xuân sang nắng trải
khắp trời
Hương thơm lan tỏa
tuyệt vời ước ao
Nụ đơm mơn mỡn sắc
màu
Hoa khoe nhụy ái
bướm trao mỹ miều
Xuân sang đường phố
dập dìu
Bước người qua lại
dội kêu vang trời
Muôn lòng nhộn nhịp
vui tươi
Đó đây xa vắng gởi
lời chúc nhau
Thương thương nhớ
nhớ một bầu
Mỏi mòn trông ngóng
biển dâu sớm tàn
Không còn hình ảnh
hợp tan
Đoàn viên xóa cảnh
võ vàng đợi mong
Người đi mang kiếp lưu
vong
Tâm tư khắc khoải
non sông từng giờ
Cách ngăn vạn dặm
hằng mơ
Sớm mau trở lại
bến bờ cố hương
100410
Bài thứ 1282 : NHUNG NHỚ
Họa bài
Cái tháng mười xưa của TH Đông Hương
Nhung nhớ người đi
thân võ vàng
Đêm về không dứt lệ
trào rưng
Nghe tim đau nhói vì
trôi mất
Hạnh phúc trăm năm
anh với em
Hoa ước vừa đơm nụ
đã rớt
Mộng tình hai đứa
đã cùng nhau
Khát khao thắt chặt
duyên tơ tóc
Dù lắm gian truân
vạn nẻo sầu
Bão tố tung hoành
nhưng chẳng sợ
Sóng vờn thuyền
chung thủy không lay
Dẫu trời nổi giận
tăng cơn nóng
Cho gió điên cuồng
cuốn lá bay
Xa cách có ngờ đâu
kéo đến
Dòng đời đào xới
lấp niềm mơ
Thiên thu dang dở xe
hoa kết
Kỷ niệm gom thành
một áng thơ
11-04-10
CÁI THÁNG MƯỜI XƯA
Không
phải trời thu nắng vẫn vàng
Buổi
chiều sông Seine mắt rưng rưng
Paris
lưu luyến trời thương nhớ
Cái
tháng mười xưa anh với em
Không
phải lá vàng sao lá rụng
Tại
buồn hay lỗi tại xa nhau ?
Nổi
mong thành giọt quanh vai tượng
Em
gọi đàn câu xuống nhận sầu.
Bỏ
chuyến métro tim hoảng hốt
Con
đường qua phố học thày lay
Níu
chân ga lạnh bừng cơn sốt
Độc
thoại bằng thơ một chuyến bay
Anh vắng Paris trời vàng vọt
Em ngồi thử đếm mấy lần mơ
Bóng soi ngọn nắng thu màu bạc
Em mắt mùa xuân tim của Thơ.
Đông Hương
|
Bài thứ
1283 : TRĂNG MỜ
Trăng mờ hờn dỗi
áng mây
Sao che lấp khoảng
sáng ngây ngất trời
Trần gian tăm tối
chơi vơi
Nhân sinh vạn vật,
cõi đời vuột mơ
Sao khuya lấp lánh
nhởn nhơ
Muôn ngàn cây cỏ
dật dờ lạnh tanh
Tương tư chiếc lá
trên cành
Đong đưa chờ gió qua
nhanh tỏ tình
Bấy lâu tha thiết
lặng thinh
Nuôi niềm hy vọng
đẹp xinh êm đềm
Lâu đài hạnh phúc
kiếm tìm
Buộc nhau thắt chặt
dây duyên suốt đời
Trăng mờ thỏ thẻ
sương rơi
Sao theo cơn gió nỡ
rời cao xanh
Vấn vương khao khát
đồng hành
Bước chung dù lối
quẩn quanh nhọc nhằn
110410
Bài thứ 1284 : ĐÀNH...
Chia tay giây phút
lặng thinh
Cõi lòng vương vấn
bóng hình ra đi
Đường về bước lẻ
sầu bi
Từ đây thuyền rẽ
lối ni suốt đời
Người vui hạnh phúc
chân trời
Còn ta sầu não xứ
người thiên thu
Đắng cay giăng mắt
sương mù
Lứa đôi mãi mãi
lạc khu đoạn trường
Ta mang thân phận ly
hương
Nghìn trùng xa cách
nhớ thương thuở nào
Vườn tim phô sắc
muôn màu
Bướm hoa vờn lượn
lời trao nguyện thề
Giờ đây hiu quạnh ê
chề
Ngày qua tháng lại
đam mê rã rời
Đành theo con tạo
người ơi
Nắng mưa , giông
bão, sáng trời, đêm đen
120410
Bài thứ 1285 : NGÀY MAI XA
NHAU
Ngày mai xa nhau rồi
Ngày mai anh đơn côi
Mưa lòng rơi tầm tả
Buồn dâng cao không
vơi
Ngày mai anh âu sầu
Ngày mai em nơi đâu
Anh từng đêm thầm
nhớ
Hồn nghe than kêu đau
Không thành duyên đôi
lứa
Giá băng cuộc tình
đầu
Kiếp này tan chan
chứa
Ước mơ cận kề nhau
Theo chồng nơi quê
lạ
Mối trăm năm đem theo
Em và anh hai ngả
Chốn phương anh cô
liêu
Ngày mai chia tay
rồi
Ngày mai em lên ngôi
Muôn đời trong tiềm
thức
Lòng anh không phai
phôi
130410
Bài thứ 1286 : ANH MUỐN MƯA
MÃI
Hạt mưa lấm tấm
thấm vào áo em
nổi làn da gấm
thấy nhịp đập tim
Hơi lạnh làm tím
môi em rung rung
Đọng trên mi mắt
hạt mưa mong lung
Vòng tay anh khép
đường cong lưng em
và em khẻ nép
bờ vai dịu mềm
Anh nghe ấm áp
cả toàn thân anh
ngoài trời gió táp
trong tâm an lành
Anh muốn mưa mãi
để làn suối vui
lấp hồn trống trải
bù đấp ngậm ngùi
Vì anh thiếu vắng
người anh yêu thương
cõi lòng lo lắng
sợ em rẽ đường
140410
Bài thứ 1287 : VÀO ĐỜI
Thơ ngây ánh mắt
vào đời
Màu hồng bao phủ
thắm tươi rực hồn
Mộng mơ thêu dệt
lòng nôn
Rộn ràng tha thiết
suy tôn dáng tình
Vuốt ve thuở ấy
nguyên trinh
Hân hoan vui đón
niềm tin vững vàng
Mùa xuân chim hót ca
vang
Khắp nơi say đắm
cung đàn ái ân
Với bao ước vọng
trào dâng
Bướm hoa vờn lượn
xa gần đó đây
Một đời tay nắm bàn tay
Đến giây phút cuối
theo mây bồng bềnh
Dù cho biển chẳng
nằm yên
Bóng trăng mờ tỏ
dáng duyên hững hờ
lời tình tứ vẫn
không ngơ
ngân vang giọng hát
nên thơ trường tồn
150410
Bài thứ 1288 : MƠ...
Nằm mơ thấy bóng
cố hương
Muôn ngàn âm giọng
trên đường phố xưa
Rộn ràng tay vẫy
đón đưa
người đi từ thuở
sớm trưa trở về
Nằm mơ nghe tiếng
não nề̀
Vong linh phảng phất
bốn bề nước non
Mấy ai gìn giữ
lòng son
Chưa nguôi ngày
tháng tư còn vọng tâm
Nằm mơ thấy chốn xa
xăm
Mặt trời chưa thức,
tối tăm vẫn trùm
Dân lành chịu cảnh
gông cùm
Đói không dám nói
sợ hùm xé thây
Nằm mơ nghe đó nghe
đây
Ngợi khen cố quốc
ngày nay tuyệt vời
Đâu còn nhớ cảnh ra
khơi
Vượt biên chạy trốn
tìm nơi đất lành
Tiếc thay những vị
hùng anh
Xã thân xương máu
giờ đành đắng cay
Tận trung báo quốc
nhạt phai
Theo thời đại mới
mê say xóa hờn
160410
Bài thứ 1289 : BĂN KHOĂN
Mây trôi lãng đãng
chiều xuân
Nơi đây ta nhớ vô
ngần bóng quê
Trời xanh gió thổi
muôn bề
Bước chân viễn xứ
nặng nề biết bao
Từng đêm mắt đẫm
lệ trào
Ngủ không yên giấc,
xanh xao tâm hồn
Ra đi như đã vùi
chôn
Những hình ảnh đẹp
suy tôn thuở nào
Rừng xanh biển rộng
dạt dào
Bây giờ cố quốc ra
sao hỡi người?
Dân tình có bớt
chơi vơi
Ưu phiền tan biến,
cuộc đời vui tươi ?
Đừng như chiếc lá
vàng rơi
Mỗi mùa thu đến
khung trời sầu giăng
Lòng ta cứ mãi băn
khoăn
Quay về quê cũ vẫn
hằng ước mơ
170410
Bài thứ 1290 : VỀ ĐÂU
Bóng hoàng hôn hấp
hối
Trên mặt biển lặng
yên
Bước chân người
thúc vội
Hạt cát vàng than
phiền
Thời gian sao lủi
thủi
Đi hoài không thấy
dừng
dù vầng thái dương
đuổi
Trăng vàng vẫn dửng
dưng
Trước bao cuồng
phong nổi
Cánh hoa lòng nát
tan
Định mệnh cứ buộc
trói
Cuộc đời người gian
nan
Bạc đầu theo mầm
sống
Mai kia sẽ về đâu
Không còn nghe tiếng
động
Bước ra khỏi vồng
cầu
180410
Bài thứ 1291 : ĐÃ MẤY MƯƠI
NĂM
Họa bài
Xuân của TH Mỹ Linh
Đã mấy mươi năm lang
bạt đây
Cõi lòng dâng sóng
nhớ nhung đầy
Người thân còn ở
quê yêu dấu
Vạn dặm nghìn
trùng chẳng chuyển lay
Đã mấy mươi năm vẫn
ngóng chờ
Người đi kẻ ở giữ
niềm mơ
Một ngày cố quốc
hoa vui nở
Tràn ngập hồn
người phơi phới thơ
Đã mấy mươi năm
lặng lẽ xuân
Cô đơn đeo đuổi mỏi mòn
dần
Tấm thân tuổi ngọc
theo ngày tháng
Xuôi ngược xứ người
lã rượi chân
Đã mấy mươi năm tắt
bóng thanh
Xuân xinh đơm nụ sắc
muôn cành
Tiếng cười thật sự
khi nào có?
Dòng lệ âu sầu
ngưng chảy nhanh !
18-04-10
XUÂN
Có phải nàng Xuân ở chốn đây?
Chân mang cỏ mượt mắt hồ đầy
Má tròn đương nụ son ngời quá
Tóc biếc xanh rờn theo gió lay
Xuân nhớ hay không thưở đợi chờ
Nghiêng mình gởi tặng chút hồn mơ
Hoa cành chi chít mời ong bướm
Ấp ủ hương tình buông cánh thơ
Kìa những người đi, đi hóng xuân
Chờ em theo với kẻo xa dần ...
Nắng mai dệt sáng trên tà áo
Nhựa sống tuôn tràn rộn gót chân
Nghe tiếng xuân về rọi nắng thanh
Đua nhau vẫy gọi níu trăm cành
Hồn treo với gió vờn mây nước
Giữa chốn thiên đường lạc bước nhanh
Mỹ Linh
14/04/2010
|
Bài thứ
1292 : TAN VỠ
Đôi ta tan vỡ tình
đầu
Ngày mai em sẽ qua
cầu sang sông
Còn anh cam chịu ôm
lòng lẻ loi
Não tâm hồi tưởng
tìm moi
kho tàng kỷ niệm
để soi sáng hồn
dìm trong biển nhớ
vùi chôn
dáng yêu một thuở
suy tôn tuyệt trần
Ngỡ rằng hạnh phúc
trào dâng
trổi lên cung điệu
ái ân một đời
Nào ngờ rẽ bước
hai nơi
mỗi người mỗi ngả
lịm lời ước xưa
Con đường hò hẹn
sớm trưa
chiều nay quạnh quẽ
đón đưa chẳng còn
lứa đôi mơ mộng sắt
son
thiên thu xa cách
héo hon hoa tình
190410
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire