Bài thứ 1251 : BUỒN XA XỨ
Nỗi buồn xa xứ
cố quên đi
Lắng đọng trong tâm giọt đắng ghì
Ánh mắt trào ra dòng suối lệ
Bóng hình thân thiết lụy sầu bi
Ưu phiền đậm đặc bốn mùa xa
Vương vấn tình quê bóng nắng tà
Mỗi độ hoàng hôn màu tím loãng
Chân trời cô lữ mấy xuân qua
Còn không hoang mộ trái tim người
Chất chứa lời ru ở khắp nơi
Bão tố tung hoành cơn sóng vỗ
Triền miên quằn hoại chẳng nào vơi
150310
Lắng đọng trong tâm giọt đắng ghì
Ánh mắt trào ra dòng suối lệ
Bóng hình thân thiết lụy sầu bi
Ưu phiền đậm đặc bốn mùa xa
Vương vấn tình quê bóng nắng tà
Mỗi độ hoàng hôn màu tím loãng
Chân trời cô lữ mấy xuân qua
Còn không hoang mộ trái tim người
Chất chứa lời ru ở khắp nơi
Bão tố tung hoành cơn sóng vỗ
Triền miên quằn hoại chẳng nào vơi
150310
Bài thứ 1252 : TỰA BÈO TRÔI
Họa bài
Ngó về phương xa của TH Đặng Xuân Linh
Mong sao non nước tan
sầu vọi
Mù mịt ân tình cũ
bóng quê
Tâm tưởng thiên thu
lòng nghiệt ngã
Người đi tha thiết
bước quay về
Cô đơn từ biệt chốn
xa xăm
Ròng rã niềm đau
quanh tháng năm
Khao khát cùng chung
nào có thấy
Tương lai rực rỡ
bóng trăng rằm
Bầu trời buông thả
nắng hương chiều
Lác đác mây bay nỗi
nhớ nhiều
Một thuở nghe tim
cuồng vọng gọi
Tình yêu đơm sắc
tỏa lan triều
Đã bao lần muốn vỡ
hồn thôi
Ánh thái dương khi
lặn khuất đồi
Chẳng biết bao giờ
dừng số kiếp
Dòng đời miên viễn
tựa bèo trôi
Gerzat, 15-03-10
NGÓ VỀ PHƯƠNG XA
Tôi ngó về phương xa vọi vọi
Lòng ôm kỷ niệm chở tình quê
Ân sâu vạn dặm hoài thương gọi
Gió cuốn trùng khơi khó ngược về
Mây chiều lạc nẻo hướng xa xăm
Ngầm tưởng thăm người rộn tháng năm
Xao xuyến vô vàn tia nắng trải
Của quê hương thuở mộng trăng rằm
Ngọn gió giờ đây đã đổi chiều
Tình xưa còn đó dáng thay nhiều
Chắc rồi ! ba chục năm ly cách
Xuôi nước rằng e kẻ khuấy triều
Đất nước xa rồi cũng tủi thôi
An bày định mệnh ở bên đồi
Thương người nhớ bạn cùng thân quyến
Một mảnh tình riêng mãi mãi trôi
Đặng Xuân Linh
Mérignac10-03-10
|
Bài thứ
1253 : KIẾP LANG BẠT
Kiếp lang bạt chẳng
biết ngày nào đó
Về chốn cũ từ bỏ
mối tình em
Đã thêu dệt qua
ngày tháng thân quen
Nào nghĩ đến tơ
duyên mình may rủi
Đèn tương lai chiếu
rực hồn đắm đuối
Theo đời người đến
cuối chặng vương lên
Hòa quyện hương yêu
trong từng nhịp con tim
Bờ môi thắm kiếm
tìm xoa buốt giá
Nghe toàn thân còn
men say lã chã
trên con đường muôn
ngả bước dọc ngang
Mộng tri âm sao tan
vỡ phũ phàng
Bên đêm tối muôn
ngàn vì tinh tú
Kiếp lang bạt vẫn
tồn đọng vũ trụ
Đến ngàn năm hội
tụ nhớ nào quên
Những đau buồn than
thở lúc trăng lên
Mùa sao sáng triền
miên chuông vang vọng
160310
Bài thứ 1254 : KHÔNG BIẾT
Không biết cuộc đời
có còn chơi vơi
hay là thiết tha mê
muội lời người
đong nỗi nhớ nhung
khi tình hiu quạnh
ôm trái tim mềm
tiếc nuối nồng say
Ngước mặt lên xin
giây phút khoan thai
ánh nắng bình minh
đẹp trọn một ngày
xé tan cơn đau dâng
tràn tuyệt vọng
rải rắc con đường
bát ngát lệ sầu
lưu đày mơ mộng
hình bóng thiên thu
đôi bờ cách ngăn
vào chốn mịt mù
kỷ niệm ngà ngọc
hao gầy lãng mạn
một lần đến nhau
mãi mãi tương tư
Hoang phế kéo về
chôn cất đam mê
lây lất linh hồn
đón nhận tái tê
mong chút vấn vương
dù trong hoang tưởng
ngỡ là thiên đường
ngờ đâu đoạn trường
170310
Bài thứ 1255 : BÂNG KHUÂNG
Sót màu nắng đọng
bên thềm
hoàng hôn dần phủ
nghe tim nghẹn ngào
mơ màng chữ nhớ lao
xao
vần thơ gieo khúc
tình trao một người
Phút đầu hương sắc
thắm tươi
đón đưa từng bước,
thả lời dịu êm
vô ngần say đắm
từng đêm
đôi tình nhân tỏ
nỗi niềm nhớ nhau
Hai phương trời đợi
từ lâu
xe duyên hoa kết xây
lầu ái ân
bâng khuâng non biển
dặm ngàn
nối liền ngưng cảnh
xa gần ngóng trông
180310
Bài thứ 1256 : ƯỚC MƠ
Như là một cánh
chim
Bay đi khắp hướng
tìm
Nơi nào không bão
tố
Một khung trời bình
yên
Mấy mươi năm miệt
mài
Với cuộc đời tàn
phai
Bẽ bàng ôm giấc
mộng
Đơn phương nhớ nhung
hoài
Bởi vì đâu xa cách
Ray rứt từng đêm
thâu
Nghe lạc loài huyết
mạch
Kỷ niệm về chiêm
bao
Bừng sống lại ước
mơ
Mai sau hết mong chờ
Bát ngát đường
trăng sáng
Tình quê thắm nên
thơ
190310
Bài thứ 1257 : ĐỢI MONG
Họa bài
Cõi mơ của TH Lam Vân
Ngày xưa dưới nắng
chiều vàng
Mùa thu sánh bước
bên nàng chu du
Gió loang man mác vi
vu
Bồng bềnh mái tóc,
lời ru đường trần
Khát khao đàn ái
vang ngân
Trong tim cô lữ dẫu
dần vắng xưa
Bến tình còn đọng
bóng đưa
Trên sông đêm tiễn
sao vừa nhớ thương
Xa nhau ôm nỗi đoạn
trường
Nửa vòng trái đất
luyến vương dạ sầu
Bao năm chưa nhạt
nhòa câu
Dù nay đã gãy nhịp
cầu duyên trôi
Tha phương kiểm
chứng lại đời
Đơm hoa hương phấn
mau rời rã thân
Bạc đầu còn áng
phù vân
Theo cơn mê đã sóng
lâng cuộn bồng
Gom yêu tích lũy
thành không
Cô đơn đeo mãi, đợi
mong cạn buồn
19-03-2010
CÕI MƠ
Tìm đâu được mảnh trăng vàng
Ðêm xuân dệt mộng cùng nàng phiếm du
Thanh âm sáo trúc vi vu
Lâng hồn lãng tử êm ru tình trần
Thuyền mơ tách bến sông ngân
Mang đời viễn khách xa dần chốn xưa
Buồn dâng nỗi nhớ đong đưa
Bao vần thơ trải cho vừa luyến thương
Tri âm cách biệt dặm trường
Canh thâu giấc ngủ vấn vương tơ sầu
Thời gian nhẹ lướt vó câu
Theo dòng nước chảy qua cầu cuốn trôi
Còn đâu sắc thắm duyên đời
Mong ngày tương ngộ rã rời xác thân
Hoài mơ một thoáng hương vân
Say cơn ảo giác vờn lâng non bồng
Ngút ngàn giữa chốn hư không
Bao nguồn hy vọng mênh mông tình buồn.
Lam Vân
18-03-2010
|
Bài thứ
1258 : PHÙ VÂN
Hoàng hôn dần lịm
nắng vàng
Con đường hò hẹn
cùng nàng viễn du
Niềm vui lấp khoảng
hoang vu
Ước ao tràn ngập
̣điệu ru tuyệt trần
Đàn lòng trổi nhịp
vang ngân
Du dương lan tỏa
nguôi dần phiền xưa
Dòng sông không trọn
đẩy đưa
Thuyền tình son
thắm chưa vừa yêu thương
Lứa đôi lâm cảnh
đoạn trường
Hai phương nhung nhớ
luyến vương nguyệt sầu
Ngày xưa thêu dệt
lời câu
Trăm năm hạnh phúc,
nguyện cầu chẳng trôi
Xe duyên chuyên chỡ
hoa đời
Về bên bến lạ đến
rời rã thân
Nơi đây trông mãi phù vân
Ấp ôm giấc mộng
lâng lâng tiên bồng
200310
Bài thứ
1259 : NHẠT MỜ
Cô đơn đêm nhớ lạ
lùng
tình trên ngọn sóng
thủy chung rã rời
sầu đau dâng mãi
chơi vơi
ngu ngơ cõi mộng
theo người về đâu
Bến sông xưa vẫn
một màu
vẫn còn vương vấn
thuở nào thuyền trăng
ước mơ lưu lạc sao
băng
nghẹn ngào nhân thế
trở trăn miên trường
Đầu nguồn cạn đáy
biển thương
phù du mây khói
phấn hương nhạt mờ
gió lùa chiếc lá
chơ vơ
vàng hanh bóng nắng
dật dờ buồn đưa
210310
Bài thứ
1260 : NẾU DANG DỞ
Nơi góc phố hôm nay
Anh vẫn như mọi
ngày
Chờ em theo lời hẹn
Dù cho nắng chiều
phai
Hoàng hôn dần phủ
xuống
Con đường đã lên
đèn
Bóng em đâu chẳng
thấy
Nỗi băn khoăn trong
tim
Mỏi mắt anh ngóng
trông
Như lửa đốt trong
lòng
Chút dỗi hờn nhen
nhúm
Thầm hỏi em đến
không?
Có lẻ nào cô đơn
Đêm về ngủ chập
chờn
Tiếc cuộc tình thay
đổi
Không còn chất keo
sơn
Duyên mình nếu dang
dở
Lạc lối tâm hồn
sầu
Anh chỉ còn ao ước
Gặp lại em kiếp sau
220310
Bài thứ
1261 : CHỜ...
Chờ từng giây từng
phút
Ngóng trông rạo
rực lòng
Những đêm dài thao
thức
Nhìn tuyết rơi qua
song
Gió lùa thấy ray
rứt
Trái tim tôi vô ngần
Chẳng bao giờ quên
được
Hình bóng những
người thân
Mẹ ơi mấy mươi năm
Con vẫn còn xa xăm
Mấy mươi năm chị
hỡi
Em đây nhỏ lệ thầm
Ngọt ngào lời yêu
dấu
Của chị và mẹ già
Dù sao dời vật đổi
Kỷ niệm không nhạt
nhòa
Nơi xứ người cô lẻ
Bốn mùa héo nụ
cười
Có ai đâu chia sẻ
Nỗi niềm như mưa rơi
230310
Bài thứ
1262 : LẺ BƯỚC
Chiều nay ta lẻ
bước
Con đường phố thân
quen
Từ nay ta thổn thức
Không ngừng đớn đau
tim
Khi tình yêu dở dang
Hoa niềm vui rã tan
Hoa lòng phai héo
úa
Đêm ngày ta thở than
Lời cô đơn gởi gió
Tìm ai trao nỗi
niềm
Nhớ nhung từng giây
phút
Thời gian yêu lắng
chìm
Vì sao em bỏ ta
Đi về nơi nẻo xa
Quên lời xưa khát
vọng
Mong thuyền duyên
kết hoa
Chiều nay ta thả
bước
Trên đường vắng mưa
giăng
Còn đâu nhau lả
lướt
Trên sàn nhảy tung tăng
240310
Bài thứ 1263 : CHIA TAY CÓ BAO GIỜ
Đam mê đã phai màu
Mắt tình yêu tan mau
Tấm lòng son nhòa
nhạt
Nụ hôn đơm giọt sầu
Cơn mưa trào nỗi nhớ
Tim tràn ngập tái
tê
Ưu phiền nghe cay
đắng
Dỗi hờn chân bước
về
Giấc mơ còn rung
động
Một bóng hình năm
xưa
Dù không còn nhau
nữa
Dòng sông thương
chẳng vừa
Bình minh bỗng vỡ
òa
Niềm vui chôn thiết
tha
Hạnh phúc vào dĩ
vãng
Trăm năm liệm đời
hoa
Ngọt ngào đã còn
đâu
Muốn quên thuở ban
đầu
Gặp nhau yêu vội vã
Để rồi xa cách mau
Hương nồng tỏa lưu
luyến
Bàn tay nắm ngẩn
ngơ
Xin hỏi người yêu
dấu
Chia tay có bao giờ
250310
Bài thứ 1264 : CHU KỲ
Họa bài
Tuần Hoàn của TH Minh Tâm
Biết dò đâu thực hư
hư thực?
Kiếp tha hương là
thực chẳng hư !
Triền miên phiền
não ưu tư
Bao giờ về chốn cũ
từ xa xăm
Hay là miên viễn
ngàn năm,
Ắp đầy trong mắt âm
thầm lệ rơi
Bình minh rực rỡ
bầu trời
Gợi lên nỗi nhớ
biển đồi rừng xanh
Dòng sông dĩ vãng
loanh quanh
Chảy trong tâm tưởng
biến thành thơ trôi
Mỏi mong xoa dịu
lòng người
Khát khao giờ phút
triệu hồi khắp đâu
Như là ngọn sóng
dâng cao
Biển vui tràn ngập
lấp sầu khổ chi
Ngút ngàn bản ngả
ai bi
Đoàn viên liều
thuốc bổ tì hết rêu
Chu kỳ vũ trụ muôn
chiều
Xinh tươi, héo úa,
quạnh hiu, đợi chờ
Bến bờ hạnh phúc
mộng mơ
Trăm năm mây gió
lững lờ bay trôi
260310
TUẦN HOÀN
Trần gian mộng ảo hư hay thực?
Vũ trụ mênh mông thực hóa hư.
Bâng khuâng, lòng rộn ưu tư,
Ngắm mây hờ hững trôi từ xa xăm...
Gió trêu mây mãi ngàn năm,
Lúc tan lúc tụ, khi làm mưa rơi.
Rì rào dịu mát đất trời,
Sông hồ thêm ngọt, núi đôi thêm xanh.
Dỗi hờn, nước lại quẩn quanh
Níu theo sợi nắng hóa thành mây trôi...
Trông mây ngẫm lại phận người,
Mai sau ai biết luân hồi về đâu...?
Làm thông reo chốn non cao,
Đùa mây giỡn gió chẳng sầu lo chi.
Hay làm sỏi đá từ bi,
Nắng mưa vùi dập rậm rì rong rêu.
Tuần hoàn, hết sáng tới chiều
Xuân đi, hạ đến, hắt hiu thu chờ,
Đông tàn, xuân rộn ước mơ,
Thiên hà, nhật nguyệt lững lờ nhẹ trôi...
Minh Tâm
|
Bài thứ
1265 : KHÉP MI
Khép mi buồn khi
một lần tiễn đưa
Tiếng mong chờ ai
nặng tình nghĩa xưa
Vấn vương lời mặn
nồng nhau thuở ấy
Thấy như còn yêu
cận kề chẳng vừa
Rối tơ lòng sóng
đùa theo dáng xa
Đến bao giờ chuyến
đò duyên mới qua
Khát khao mát rượi
khung trời hạnh phúc
Tấm chân tình ước
cùng ai với ta
Sáng tới chiều hắt
hiu nào ai biết
Vụn vỡ màu hoa tươi
thắm trăm năm
Nắng hoá thành áng
mây chiều da diết
Tận cõi hồn rong
rêu bám âm thầm
Khép mi sầu trên
đoạn đường tiễn em
Gió như ngừng nghe
chuyện đời rỉ rên
Phút giây ngào ngạt
giờ giông bão cuốn
Biến tan ngày vui
lặng chìm mãi tìm
260310
Bài thứ
1266 : TIẾNG THƯƠNG
Gió đưa cành lá
động lao xao
Nắng lặng hoàng hôn
tím một màu
Lãng mạn lâng lâng
hồn nghệ sĩ
Trào ra ngọn bút
biết là bao
Trái tim tình gọi
nhớ nhung ai
Ấp ủ chân dung tóc
xõa dài
Với tuổi hoa niên
đôi tám ấy
Ước mong chàng
thiếp đến sau này
Dòng thời gian
chẳng biến tan mơ
Lòng rộn xôn xao
không hững hờ
Mát dịu tâm hồn hoa
rộ nở
Sắc hương lan tỏa
quyện duyên tơ
Ngút ngàn vạn ngả
tụ chung đường
Hạnh phúc trăm năm
trọn tiếng thương
Tươi thắm màu trăng
thanh mãi mãi
Biết là vũ trụ
cũng vô thường
270310
Bài thứ 1267 : TÌNH NHƯ
KHÓI MÂY
Thực hư hư thực
biết dò đâu
Quanh quẩn mưa rơi,
nắng dãi dầu
Trời đất ngàn năm
vầng nhật nguyệt
Thủy triều con nước
đổi thay mau
Vô tư sỏi đá chẳng
sầu lo
Mỗi lúc sướng vui
khi hẹn hò
Nủng nịu dỗi hờn
khi đến trễ
Băn khoăn mong mỏi
thứ tha cho
U buồn đôi mắt chứa
mù sương
Như giấc ngủ chưa
tan vấn vương
Sa mạc tâm tư hoang
phế mộng
Nếu đời không còn
nghĩa yêu thương
Thực hư hư thực tấm
lòng ai
Nay những đam mê
biến thở dài
Lời ước thề xưa
thành cụm khói
Giữa trời lơ lửng
với mây bay
280310
Bài thứ 1268 : TỦI BUỒN XA
QUÊ
Xa quê nỗi nhớ đong
đầy
Mỏi mong hoài bảo
có ngày hồi hương
Không còn mang kiếp
tha phương
Tủi buồn tuôn tháo
vô lường mỗi đêm
Đèn khuya soi bước
chân tìm
Dư âm dĩ vãng trong
tim chẳng nhòa
Bóng hình binh lửa
can qua
Trong ngày tháng ấy
lệ sa điệp trùng
Giành nhau chạy
trốn hãi hùng
Thuyền ra cửa biển
chập chùng sóng vang
Hiểm nguy bất chấp
trên đàng
Tử sinh khoảnh khắc
rã tan mạng người
Ra tay cứu vớt mảnh
đời
Mở khai tâm lượng
khắp nơi đón về
Dịu xoa đau đớn trăm
bề
Thiên thu ly biệt
dáng quê hương mình
290310
Bài thứ 1269 : LÀM SAO QUÊN
Làm sao quên lãng
ngày xưa
Tiếng người than
khóc như mưa khắp trời
Trùng dương chia cắt
tình người
Lao xao lời gọi chơi
vơi ngút ngàn
Làm sao quên cảnh
nát tan
Người đi kẻ ở lầm
thang tận cùng
Mỏi mong toàn vẹn
thủy chung
Dù xa ngàn dặm vẫn
khung cữi tình
Làm sao quên nhịp
hùng binh
Trong ngày Quân Lực
đón nghinh rợp ngời
Vòng hoa chiến
thắng tuyệt vời
Tặng anh chiến sĩ
với lời ngợi khen
Làm sao chôn giấu
lãng quên
Xa xôi đất khách
triền miên nguyện cầu
Bước đi về lại mau
mau
Quê hương phấ́t phới
cờ màu Tự Do
300310
Bài thứ
1270 : ÂM THẦM
chiều rơi hiu hiu cơn
gió thổi
mặt đường còn hành
tội nắng chan
bóng người chưa hết
trên đàng
phố phường nhộn
nhịp tiếng vang chẳng dừng
ánh hoàng hôn muốn
bừng đêm đến
ngọn đèn đường sắp
hiện sáng soi
bước chân trong cảnh
lẻ loi
trái tim khao khát
thèm đòi cuộc vui
mấy mươi năm ngậm
ngùi chẳng hết
tâm hồn người như
chết từ khi
xa quê ôm ấp sầu bi
khóc hờn tủi hận
biệt ly nào ngờ
còn bao lâu nữa giờ
hy vọng
xin một lần trông
ngóng khải hoàn
đờn ca hát xướng
rền vang
bốn phương họp mặt
hỏi, an ủi lòng
thân viễn xứ tràn
dòng lệ chảy
nghĩ bình minh lặn
mãi ngàn năm
lang thang phiêu bạt
xa xăm
đành cam chốn xác
âm thầm mà thôi
310310
Đêm nay ta mượn
trường canh
Và vay chén rượu
cho thanh thản lòng
Say mèm những giấc
mộng mong
Bấy lâu chưa được
thuận dòng suối vui
Vây quanh toàn những
bùi ngùi
Ưu phiền sao vẫn
tới lui mỗi ngày
Mà ai có biết nào
hay?
Tâm tư như lửa, mưa
bay ướt dầm
Chiếc thân mòn mỏi
âm thầm
Một mình với bóng
đêm xâm chiếm hồn
Lạnh lùng biển cả
môi hôn
Đùa trên lượn sóng
dập dồn héo hon
Nôn nao chợt thoáng
mất còn
Còn đâu hẹn ước
lời son sắt mờ
Suốt đời phảng
phất hương mơ
Cố nhân tao ngộ
trước giờ lâm chung
010410
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire