Nombre total de pages vues

lundi 19 décembre 2016

Năm 2010 (1229-1250 )


Bài thứ 1229 : ĐÃ LÂU LẮM RỒI

Đã lâu lắm rồi vẫn còn xa nhau
Nỗi đau nước nhà vẫn còn dâng cao
Vẳng nghe tiếng lòng trổi về khao khát
Nghĩa ân ắp đầy cõi lòng chôn sâu

Đã lâu lắm rồi dõi tìm tương lai
Ở đâu đó mà hỏi thầm hôm nay
lẳng đau đớn dìm khoảng đời tăm tối
Bão giông gió tàn trổi trời ban mai

Đàn chim vỡ tổ bay về chốn xưa
Cùng nhau cởi mở vang lời hót đưa
Bình minh nở những hoa màu sắc thắm
Mùi hương tỏa mãi cho dù có mưa

Đã lâu lắm rồi hữu tình phôi phai?
Chẳng sao hết buồn ủ đầy men say
Lẽ đâu vết sầu lở hoài không dứt
Để vui xóa nhòa nỗi niềm chua cay
230210


Bài thứ 1230 : HOA TÌNH MÙA HẠ

Lặng lẽ từng đêm thầm gọi tên em
Mộng tưởng rằng mai này trọn con tim
Tuyệt hảo lời yêu rào rạt đôi lứa
Nặng trĩu  ngờ đâu tình rụng tơ duyên

Dòng chữ chưa phai mà bóng em đâu
Giờ đã ra đi còn nhớ hay quên
Mình gửi cho nhau nồng thắm môi mắt
Đời ngỡ không xa dù sóng chông chênh

Lặng lẽ cầu xin tình ngự không bay
Rợp tỏa ngời câu còn vọng quanh đây
Rạng rỡ lòng như ngày gặp xao xuyến
Chạm trổ đời mong chờ đợi tin vui

Vùi những ưu tư phiền toái bao năm
Mà  nghĩ không ai màng đến trăm năm
Và mãi cô đơn hồn lắng sâu thẳm
Hạ nở màu hoa tình tận xa xăm
240210

Bài thứ 1231 : SAY

Ta uống cho say để sầu bay mất
Ta uống cho say để lòng quên hết
Ai nói yêu thương nở nào gian dối
Ta nếm chua cay vẫn hằng chưa tin

Ta biết hoa tim chẳng còn tươi xinh
Ôm ấp mơ ai sẽ cùng bên nhau
Cho đến khi hơi thở tàn xong kiếp
Mang hết tâm tư gửi về nơi đâu?

Ta với bóng trăng tình tự suốt đêm
Ai có nhớchăng thề nguyện kết duyên
Xây đấp ấm êm kề cận sánh bước
Không có cách xa dù rạn nứt  tim

Ta uống cho say ngỏ hầu thêm nhớ
Ta uống cho say chẳng còn trông thấy
Ai rót bên tai những lời ao ước
Chung sống , nay sao rẽ đường đôi nơi
250210
Ns. NNH phổ nhạc



Bài thứ 1232 : HƯƠNG TÌNH
Họa bài Bài Xướng đầu năm của TH Minh Hồ Đào

Làm sao quên được phút giây đầu
Xao xuyến vô ngần tận cõi đâu
Gặp gỡ hai phương vùng núi biển
Ước mong kề cận ủi an sầu
Thời gian nhanh chóng như tên bắn
Đã tám năm hạnh phúc đậm sâu
Ý thiếp tình chàng trên đất khách
Hương nồng lan tỏa giữ bền lâu
260210


BÀI XƯỚNG ĐẦU NĂM

Bài xướng tìm ra hết nhức đầu
Dù cho ý trốn chạy nơi đâu
Mặc trời mưa gió cây nghiêng ngả
Thả bút vài câu giải hết sầu
Năm mới vần thơ luôn thắm đượm
Lòng người khắp nẻo nghĩa thâm sâu
Cùng nhau chia sẻ vui buồn gởi
Anh chị em tình thắt chặt lâu
Minh Hồ Đào
260210


Bài thứ 1233 : HOÀI VỌNG

Mang hoài bão khát vọng tương lai
Quê nhà đổi mới thật mê say
Không còn những tiếng hận than oán
Phô bày cảnh sắc đẹp xinh thay

Tơ lòng thắt chặt mối yêu đương
Tâm hồn rất đậm nét quê hương
Muôn đời dứt nạn bước xa xứ
Ân tình xóa nghiệp chướng tang thương

đớn đau xưa chôn vào dĩ vãng
cố nguôi đi xây niềm vui chung
khắp chân mây vang rền ca hát
chúc cho nhau khi mùa xuân sang

Mang hoài bão đến tận bao lâu
Sương mờ, trổ nắng, dẹp mưa ngâu
Trong mùa trở gió rụng rơi lá
Thu vàng giũ tiếng động lao xao
270210

Bài thứ 1234 : TỊNH TÂM

Chào đời tiếng khóc đầu tiên
buồn
vui
sướng
khổ
nhân duyên định rồi
trần gian ảo ảnh mà thôi
vô thường,
bến giác
là ngôi sáng ngời
rèm mi khoé mắt chơi vơi
khi cười mới đó
lệ rơi không dừng
vật vờ thân xác nào ngưng
đắng cay đeo mãi
nếm từng khắc giây
sợi dây oan nghiệt mau thay
chớ vương
chiếc bóng tình
vay luân hồi
hợp tan,
tan hợp
nổi trôi
bồng bềnh
không đến một nơi yên lành
cuồng phong mưa bão
đua tranh
nào đâu nghỉ cảnh lá cành lìa nhau
khắp nơi tan nát
vạn sầu
khẩn cầu tha thiết
phương nào tịnh tâm?
280210

Bài thứ 1235 : MONG VỀ VỚI NHAU

Nghẹn ngào không nói một lời
Trong giây phút tiễn chân người đi xa
Cõi lòng nghe trận mưa sa
Trên môi mểm thấm xót xa vô lường

Đâu ngờ mây khói tình thương
Chập chùng trong mắt màng sương phủ đầy
Buông chèo, lạc bến, đổi thay
Làm sao hết cảnh chia tay, rẽ đường

Mai này yên phận một phương
Nơi đây đầy ắp vấn vương cuộc tình
Nửa chừng gãy cánh hoa xinh
Vì cơn giông tố cuốn hình bóng yêu

Réo tên người dội muôn chiều
Tựa như tiếng sóng cô liêu đông về
Lạnh lùng tuyết lịm đam mê
Tâm hồn rạo rực mong về với nhau
01.03.10

Bài thứ 1236 : BÊN LỀ HẠNH PHÚC

Ta nghe sầu sai trái
Nặng trĩu cành hoa mơ
Chập chờn tâm trí mãi
Thấy thuyền duyên sang bờ

Ta nghe hồn than trách
Tại ở lòng phân vân
Dọ đường đi mới trễ
Mất tình yêu thương dần

Thôi đâu còn hạnh phúc
Trong tay ta trống không
Xanh xao và lạnh buốt
Chưa nguôi cơn gió giông

Hoang sơ vùng mộng ước
Bao năm xây đấp dâng
Hôm nay vì chậm bước
Tiêu tan đêm ái ân

Ta ôm đời đơn chiếc
Quạnh quẽl niềm si mê
Lạnh lùng cho đến chết
Sóng tình loang bên lề
020310

Bài thứ 1237 : VÔ TÌNH

Vườn xuân cơn gió vô tình thổi
cành hoa,
chiếc lá phải lỡ làng
một kiếp bên nhau
đành rẽ lối
đổi dời,
mang tội bước sang ngang

Từ đây khô héo môi cười khép
vòng tay,
mắt biếc đã bỏ rồi
mộng ước uyên ương,
chàng với thiếp
nửa đường sao vội tách chia đôi

Thiên thu ngôn ngữ
luôn phiền muộn
người ở đầu sông,
ngóng cuối sông
đêm thâu thơ thẫn
khơi lòng muốn
tình cũ về đây
lấp tuyết đông

Vườn tim ta trót trao
người nở
vùi chôn,
xóa hết,
dĩ vãng mình
đẹp lúc hương thơm,
nồng tỏa trổ
ngỡ đời quang lạc,
thắm tươi xinh
030310

Bài thứ 1238 : 1238.SÁNG ĐẦU XUÂN

Một buổi sáng mùa xuân
Muôn chim hót vang ngân
Khắp bầu trời nắng ấm
Hoa lá tươi vô ngần

Trong không gian huyên náo
Mặt đường in bước chân
Men vị đời tuôn tháo
Thanh khiết tỏa hương dâng

Cung yêu thương đâu đó
Vọng về đây nhớ em
sâu tận vùng tâm não
xuyên suốt ngỡ lương duyên

Một buổi sáng đầu xuân
Tâm tư thấy bâng khuâng
Dáng người tình thấp thoáng
Nghe trái tim lâng lâng
040310

Bài thứ 1239 :M ĐẾN

Em đến bên tôi cuối trạm đời
Niềm vui trào lại mấy năm vơi
Trái tim lắng đọng đàn lòng trổi
Từ độ tơ duyên đứt, đổi dời

Cũng bởi tay trắng nên phải mất
Trăm năm hạnh phúc rẽ đôi nơi
Tôi ôm hiu quạnh sầu chồng chất
Chẳng tính tương lai nữa rạng ngời

Phó mặc kiếp nầy nơi đất khách
Tấm thân phế thải đến lìa trần
Moi tìm kỷ niệm thời gian cũ
Cho đỡ tủi buồn giữa thế nhân

Chợt buổi chiều hè em xuất hiện
Như trong tiền kiếp có hẹn thề
Gặp nhau khoảnh khắc rồi miên viễn
Tiếp tục tình chàng thiếp nghĩa thê
050310

Bài thứ 1240 : VẮNG BÓNG NGƯỜI THÂN

Người thân hỡi khi nào hết vắng
Cách xa nhau lo lắng nào ngưng
Mỗi lần xuân đến vui mừng
Được trao câu chúc tưng bừng đó đây
Mẹ kính yêu phương này con trẻ
Luôn nguyện cầu sức khỏe không vơi
Người thân thương ở chân trời
Nửa vòng trái đất, trùng khơi mịt mùng
Chị thương mến và cùng các cháu
Chốn quê nhà luôn đáo thành công
Việc làm mua bán song song
An khang hạnh phúc chung lòng thiện tâm
050310

Bài thứ 1241 : THIẾU BÓNG NGƯỜI THÂN
Bài xướng TL

Đên nay thắm thoát mấy lần xuân
Hoa nở bao mùa hương sắc dâng
Rộn rịp quê nhà lo đón Tết
Quê người lạnh lẽo tuyết đầy sân
Vô cùng hiu quạnh ai đâu biết
Nỗi khổ người ly biệt một lần
Cũng pháo rền vang, lân nhảy múa
Vui gì khi thiếu bóng người thân?
050310

Bài thứ 1242 : LÃNG QUÊN

Xõa cánh chim bay
tận góc trời
Nẻo về quên lãng,
ngút trùng khơi
cùng mây thăm thẳm
kề soi bóng
gối mộng tàn phai,
bặt tiếng cười

Một thuở ru hồn
mê dáng ai
trong tim ghi khắc
nét trang đài
gom vào trí nhớ
niềm khao khát
tri kỷ,
tri âm tuyệt hảo thay

Hạnh phúc
không ngờ chẳng với nhau
thiêng đường
là ảo tưởng tô màu
luyến lưu chi nữa
lời bội ước
một khoảng niềm vui
kiếm ở đâu?
060310

Bài thứ 1243 : TRẢ LẠI EM

Ta trả lại em
những lời thề nguyện
Vì hôm nay
em có hạnh phúc rồi
đi bên cạnh người
chưa từng đưa tiễn
những lần hẹn hò
đôi nắng mưa rơi

Quãng ngày qua
giờ trở thành kỷ niệm
mãi mãi
nằm trong ký ức
không phai
những hình ảnh dấu yêu
xinh bất biến
dù hoa lòng em
hương ái đổi thay

Ta trả lại em
những gì ngày trước
mà con tim mong muốn
đậm nét hoài
nhưng hôm nay
tiếc
không cùng sánh bước
ta và em
đi xuôi ngược tương lai
070310

Bài thứ 1244 : VÌ SAO MẤT NHAU

Khi trời đất vào đêm
Khi phố phường lên đèn
Ta thúc giục tâm não
Đào nỗi nhớ, gọi em

Chung một quả địa cầu
Em bây giờ ở đâu
Đã nói không xa cách
Vì sao ta mất nhau

Ta nghe nhịp đập tim
Đang giao động ưu phiền
Linh hồn mang hư ảo
Vời vợi sóng triền miên

Đường tình rẽ từ đây
Đâu còn thấy bóng ai
Thấp thoáng ngoài song cửa
Lòng rộn ràng đắm say
080310

Bài thứ 1245 : LANG THANG

Chiều nay chỉ có mình ta
Lang thang trên biển nắng tà thẫn thơ
Sóng xô từng đợt vỗ bờ
Gieo mầm nhung nhớ vật vờ đìu hiu

Em đi để lại cô liêu
Lòng ta vọng tưởng mỗi chiều nơi đây
Cảnh còn người đã đổi thay
Tình yêu sao lại như mây giữa trời

Thuyền duyên rời bến ra khơi
Giăng màn ảm đạm đầy vơi bốn bề
Gió đưa man mác tái tê
Tâm hồn thơ đó nay về chốn đâu

Thêu tình dệt nghĩa thâm sâu
Thủy chung son sắt chia sầu sớt cay
Xem như định mệnh an bài
Sướng vui, đau khổ là vay kiếp nào
090310

Bài thứ 1246 : MUỐN QUÊN

Ta muốn quên đi không nhớ nữa
Dù là một tia nắng ban mai
Hay là tiếng nói êm tai
Của người ta đã mê say thuở nào

Ta muốn quên biết bao kỷ niệm
Mối tình đầu bất biến thời gian
Màu môi, ánh mắt nồng nàn
Bàn tay êm ái dịu dàng dìu nhau

Ta muốn đem vùi sâu dĩ vãng
Cho tâm hồn thanh thản vui tươi
Từ đây cho đến lìa đời
Thả buông tất cả chuyện thời trước sau

Ta muốn quên niềm đau chôn giấu
Kiếp tha hương nương náu quê người
Thuyền tình cũng bỏ ra khơi
Cặp vào bến khác cơ ngơi thiếp chàng
100310

Bài thứ 1247 : HÀNH TRÌNH

Ta muốn cùng em dự tính
Một cuộc hành trình về thăm quê hương
Kể từ khi tha phương
Lòng ta cứ vấn vương nằm mơ thấy
Đất nước
Chưa nhạt nhòa những hình ảnh
Hằng mấy mươi năm về trước
Những con đường
có hàng cây lá me bay
tiếng guốc học trò
dáng vócthơ ngây
màu áo trắng
trắng cả phố phường

ta muốn cùng em dự định
một cuộc hành trình về nơi quê em
đã từ lâu miên man
về đêm ngắm ánh trăng hằng mong ước
cất bước
quay lại tìm những tình cảm
còn mất từ khi lìa nước non
đã không ngừng
lệ trào nhung nhớ vô biên
phút cuối nghẹn ngào
chớp nhoáng chia tay
hồn quyến luyến
sóng biển, núi rừng

Ta muốn cùng em dự tính cuối đời
Một cuộc hành trình chu du khắp nơi
Khao khát về nơi một thuở bé bỏng
Ắp đầy câu ca hát vang trời
110310

Bài thứ 1248 : MONG MỎI

Ta mong mỏi có được một lần
Ta ao ước thấy một mùa xuân
Vui tươi thanh bình trên đất mẹ
Trước khi ta khép mắt lìa trần

Xác ta không vùi nơi đất khách
Được nằm yên quê cũ thân yêu
Nuôi dưỡng ta trưởng thành huyết mạch
Mối thiêng liêng thắt lại muôn điều...

Ta mong sẽ có được một ngày
Ta khao khát hát lại bài ca
Mà bao lâu hằng mơ cất giọng
Mấy mươi năm vắng tiếng hiền hòa

Bước chân ta về đâu mới hết
Dặm trường thân trôi nổi cô đơn
Đi ở đâu cũng sầu thống thiết
Thấu tâm can chứa giận câm hờn
120310


Bài thứ 1249 : THÊM MÙA XUÂN NỮA

Thêm mùa xuân lại xa nhà
Thân tình quyến thuộc thiết tha đợi chờ
Người đi về thõa niềm mơ
Môi cười chung lấp hững hờ bấy lâu

Tâm tư nặng trĩu âu sầu
Dù xuân muôn sắc hoa màu ngát hương
Vì lòng còn những vấn vương
Ưu phiền canh cánh thớ thương chẳng dừng

Mỏi mong gặp lại vui mừng
Cụng ly nhau chúc tưng bừng ̣đầu xuân
An khang hạnh phúc vô ngần
Không còn thư gởi xa gần cách nhau

Thêm lần xuân nữa buồn sao
Tiếng người lữ thứ vẫn gào chưa ngưng
Quê người đất khách dửng dưng
Mùa vui dân Việt không ngừng giá băng
130310

Bài thứ 1250 : PHẢNG PHẤT
Chiều nay ngồi đếm lá thu
rụng nằm trên lộ người phu quét đường
động lòng cảm xúc niềm thương
trách cơn gió thổi vô lường lá rơi

Bao năm lưu lạc quê người
như chim cô độc chơi vơi cội nguồn
mắt nhòa vì lệ trào tuôn
bởi đong ngàn nhớ vạn buồn năm xưa

Tiếng người than khóc như mưa
đất bằng nổi sóng biển đưa vội vàng
chia ly trùng điệp chứa chan
trái tim yêu nước cưu mang đọa đày

Tù Nam ngục Bắc trần ai
Vẫn chưa tan biến đắng cay vô bờ
oan hồn phảng phất trong mơ
mỏi mong có thật ngày giờ phục hưng
140310

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire