Nombre total de pages vues

lundi 19 décembre 2016

Năm 2010 (1208-1228 )


Bài thứ 1208 : XUÂN VIỄN PHƯƠNG
Họa bài Xuân tha hương của TH Nguyên Trần

Mỗi độ xuân về nhớ cố hương
Làm sao quên được cảnh tan trường
Phố phường tràn ngập một màu trắng
Dáng vóc thư sinh trong gió sương
Từ lúc màn đêm vừa tắt bóng
Ánh đèn ngưng soi sáng ven đường
Rạng đông lấp ló sang ngày mới
Vọng tiếng sinh hoạt nơi viễn phương
050210


XUÂN THA HƯƠNG

Lại một  mùa xuân  xa cố hương
Trơ vơ hoang vắng giấc miên trường
Đỏ tươi xác pháo tung tăng gió
Vàng hực cành mai tha thướt sương
Thiếu nữ khoe thời trang  góc phố
Ông đồ bày mực liễn bên đường
Còn đang mê mải tan giờ break
Chuông đổ nhắc mình thân viễn phương
Toronto Feb 1, 2010
Xuân Canh Dần
Nguyên Trần


Bài thứ 1209 : THẦN TÁO
Họa bài Đưa ông Táo của TH LTT

Thần Táo xin bệ kiến Ngọc Hoàng
Năm qua tình thế ở dương gian
Có nhiều bất ổn trông buồn thảm
Động đất tang thương, lũ lụt tràn
Cầu thỉnh thiên nhan ban chiếu chỉ
Cho năm Canh Dần cảnh khang an
Dân lành thanh thản lòng phơi phới
Chẳng có lo âu mãi được nhàn
05-02-2010


ĐƯA ÔNG TÁO

Gởi Táo vài chương tấu Ngọc Hoàng
Nhân sinh thế sự chốn trần gian
Thiên tai dịch cúm heo cùng khắp
Ðịa chấn cuồng phong lũ ngập tràn
Kỷ Sửu vừa qua đầy khổ nạn
Canh Dần sắp đến được bình an !
Lộc tài hạnh phúc nhiều vui thú
Áo ấm cơm no cuộc sống  nhàn
LTT


Bài thứ 1210 : TRĂNG XUÂN

Biết bao dòng thơ tuôn ra
Dệt nghìn trùng câu nguyện
mau phai tàn
Xót xa chìm trong hư hao
Chôn sâu bóng dáng sầu
đã mang vào
Mất mãi lệ sa thương đau
Dặn lòng tìm quên
dù lắm thăng trầm
Khát khao mộng mơ
không tan
Tương lai tươi sáng
ngàn đời ấm êm
Chào xuân
xao xuyến con tim
Ngàn nơi ca múa liên miên
Lã lơi như bướm
vấn vương hoa màu
Mùi hương lan tỏa
đâu đâu
Mừng xuân ươm
đêm thắp muôn sao
Và trăng thanh
gió mát tươi vô ngần
060210

Bài thứ 1211 : NỖI NHỚ

Đưa vào nỗi nhớ nhung không dứt
Hình bóng hùng binh rợp phố phường
Ngày tháng năm xưa, giờ cưỡng bức
Nước non vào quỷ đạo vô lương

Giọt lệ muôn trùng tựa biển khơi
Thế giới động tâm đón tiếp lời
Kêu cứu khắp nơi từ cõi chết
Chập chùng dấu vết phơi đất trời

Tìm nhau điệp khúc bản hùng ca
Ở nơi đất khách luôn thiết tha
Bến đợi quê hương trăng tròn khuyết
Mong mỏi ngày mai đẹp cửa nhà

Chôn lấp vạn sầu cổ tịch liêu
Một thoáng qua đêm đổi muôn điều
Thiên thu cởi hết dây đau đớn
Tình thương chan chứa mãi lời yêu
070210

Bài thứ 1212 : CHÚC MỪNG XUÂN
Muôn chim ca hót đón chào xuân
Người trải lối mơ thật rộn ràng
Hoa bướm vờn nhau như lượn sóng
Vỗ về cơn gió mát mênh mang

Những con phố đường ngợp tà áo
Màu sắc bày khoe dáng dịu dàng
Ngây ngất tâm hồn thơ lãng mạn
Nâng ly rượu mừng chúc xuân sang
080210

Bài thứ 1213 : LAO XAO

Đường đời vạn nẻo gai chông
Hạt mưa rơi mãi trong lòng người đi
Nước non mờ mịt từ khi
Đổi đời vạn vật sầu bi không ngừng

Giấc mơ một thoáng dửng dưng
Chẳng còn nghe tiếng vui mừng đó đây
Quạnh hiu gieo rắc tràn đầy
Niềm tin trước mặt tương lai nghi ngờ

Tâm hồn lâm cảnh bơ phờ
Cô đơn đeo mãi bao giờ biến tan
Lao xao nắng đợi mưa tàn
Bốn phương trời trổi cung đàn vui chung

Yên bình hạnh phúc vô cùng
Muôn loài ca hát tưng bừng khắp nơi
Trăng thanh gió mát tuyệt vời
Bình minh rực rỡ bầu trời quê hương
090210

Bài thứ 1214 : MẤT

Quê hương mẹ vết thương lỡ loang
đau đớn đến hôm nay vẫn còn
góc phố vỉa ắp đầy chiếu cuốn
quấn thân gầy ốm tuổi măng non

Nghiệt oan từ đâu giết tương lai
non nước đã lâu hết đạn cày
lặng tiếng gầm vang của ụ súng
nhưng sao chưa lấp cảnh tương tàn

Nhìn nhau ánh mắt còn xa lạ
không bỏ trong tâm nét ngỡ ngàng
ngờ vực từng lời ngon tiếng ngọt
Vì lần khờ dại mất giang san
100210

Bài thứ 1215 : MUỘN PHIỀN

Cuốn mãi đời ta vào phiêu lãng
Sóng muộn phiền ngày tháng cô liêu
Chập chùng biển nhớ bao nhiêu
Lời thơ lãng mạn trong chiều tiễn đưa

Cơn say tình còn chưa muốn rã
Gió chênh vênh, mưa thả muôn nơi
Tìm nhau lòng muốn thốt lời
Điệp trùng dõi mắt không vơi đợi chờ

Chiêm bao thấy chơ vơ ảo giác
Đường xưa về ngơ ngác thương đau
Bão giông vẫn trút lệ sầu
Khát khao mau cạn hết bầu đắng cay
110210

Bài thứ 1216 : VẤN VƯƠNG

Nụ cười chưa nở trên môi
Chào xuân năm mới xa xôi quê nhà
Tiết đông còn giử chưa tha
Ngoài song trắng xóa mái nhà, đường đi

Con phố lặng lẽ ù lì
Trong cơn giá lạnh chút gì sắt se
Người thân nào có thấy nghe
Kiếp người vong quốc như bè nổi trôi

Chất chồng tuổi tác lên ngôi
Sáu mươi bó rưởi đứng ngồi chẳng yên
Thời gian chờ đợi triền miên
Bạc dần mái tóc ưu phiền nhớ nhung

Ước mong kề cận nhau cùng
Nâng ly mừng chúc khắp vùng nước non
Buồn đau tan biến không còn
Vấn vương màu sắt héo hon hoa lòng
120210

Bài thứ 1217 : TỪ DẠO ĐÓ
Họa bài Hồn Xuân Cũ của TH Đặng Xuân Linh

Ra đi từ đó chưa về
Lần nào nhìn phố cũ
Cõi lòng luôn ắp ủ
Điệu ru võng trưa hè

Của những bà mẹ già
Mái tóc bạc óng ả
Theo thời gian bước thả
Tuổi đời chồng chất qua

Còn đâu quãng ngày thơ
Vô vàn quá khứ đẹp
Bút mực vẫn ghi chép
Tình quê hương chẳng mờ

Điệp trùng gió ngàn ngơi
Bão bùng từ dạo đó
Bình minh đâu mau tỏ
Cho tươi sáng đường đời

Ánh mắt sao hững hờ
Bao giờ trổi xao xuyến
Nỗi buồn đau hết hiện
Phút tiễn đưa xa xưa

Montpellier, 12-02-10


HỒN XUÂN CŨ

Hai năm, nay trở về
Thăm lại ngôi nhà cũ
Khóm trúc đâu còn nữa
Cây bưởi vắng bên hè

Những gốc hoa mai già
Cánh mỏng vàng óng ả
Cũng trở thành kỷ niệm
Bao mùa xuân đã qua

Đã rót buồn trong thơ
Lửng mây chiều tĩnh mịch
Sắc hoa vàng ẩn hiện
Tâm tư vẫn chưa mờ

Người xưa cũng xa khơi
Quê hương vẫn còn đó
Mà người quen tìm khó
Hai mùa cũng thay đời

Nóng chang cứ hững hờ
Nghe lòng vương xao xuyến
Dường như đường vừa mở
Mừng đón bước chân xưa

Mérignac 08-02-2010
Đặng Xuân Linh


Bài thứ 1218 : CÒN LÀ TÌNH NHÂN

Đêm qua tôi mơ màng
thấy em trên phố
đi về hướng đường xưa,
lối cũ
mà thuở trước
có đôi tình nhân
đêm từng đêm rũ
ngắm muôn vì sao,
mặc cho sương rơi
thấm lạnh vai mềm,
nghe  con tim cảm xúc
ấm áp vô ngần,
tâm hồn lâng lâng
theo cơn gió
dù tiết trời
chưa vào mùa xuân.

Đêm qua tôi mơ màng
thấy trên phố
em đang đi cạnh một người
trông rất lạ
tay trong tay
trò chuyện trao trả,
vui say
em chẳng màng
quan tâm cảnh vật xung quanh mình.
Tôi lặng thinh
theo sau gót chân em,
em  vô tình
có hay biết gì đâu.

Đến một  khúc cua quẹo
tôi thấy lòng quặn nhói
đau
bởi cơn sóng sầu
dâng tràn ngập hồn
khi thấy em
áp sát vào người đó
thắm thiết nồng nàn
ái ân
mà tôi nghĩ rằng
vẫn còn là tình nhân
130210

Bài thứ 1219 : CÔ ĐƠN

mang nhiều ảo mộng
trong tim
nhưng rồi
chẳng có được gì
một mối tình si câm nín
cứ ngỡ là rất thần tiên
mà nào có hay biết
những ưu phiền
mãi mãi triền miên.
đã bao lần viết thư rồi lại xé,
mỗi ngày ra vào thơ thẩn
gọi tên người yêu vắng xa,
bao kỷ niệm vẫn chưa phai mờ,
ngậm ngùi nuối tiếc
tình đôi lứa chôn vùi
theo thời gian dang dở
gãy nhịp cầu duyên
tiếng mưa rơi ngoài hiên
nghe trĩu nặng giọt sầu
tâm hồn đầy vơi
có lẽ đến bạc đầu
tự hỏi lòng
sao cố quên
mà vẫn nhớ
một thuở được yêu
những nét yêu kiều
giờ đây
chiếc bóng cô đơn
140210

Bài thứ 1220 : TÌM Ở ĐÂU

Tìm ở đâu
khoảng trời thanh thản
cho mai sau
không thấy nản đường đời
cho mai sau
linh hồn chẳng chơi vơi
ôm nhớ hoài
những lời chia tay

Tìm ở đâu
khoảng trời tĩnh lặng
để nghe tim
mai sau không mất
dòng suối nhớ
tháng ngày xưa đã
có còn đâu
bước thả dưới trăng đêm

Nước mắt ngưng trào
khi cõi lòng ấm áp
niềm vui về
lấp hố sầu đau
kêu tình yêu
như sóng biển dạt dào
mùa xuân trổ
rực rỡ nắng ươm màu

Tìm ở đâu
khoảng trời thương lắm
hết một mình
ngồi khóc bơ vơ
tựa như mưa rơi
từng giọt dật dờ
trong tăm tối
thẩn thờ mải miết
bên song cửa thân quen

Tìm ở đâu
trái tim rung động
mối tình thơ
thánh thót mùa xuân
chím môi cười
em đứng ngoài sân
khe khẽ gọi
anh ơi người đi nay trở về
150210
Ns. NMC phổ nhạc

Bài thứ 1221 : HAI PHƯƠNG TRỜI CÁCH BIỆT

Trời bên em
bây giờ là mùa xuân
trời bên anh
bây giờ là mùa đông
trời bên em
bây giờ nồng nàn ấm áp
trời bên anh
bây giờ vào mùa run

Ngoài hiên tuyết tuôn rơi
từng hạt trắng
như cánh hoa tơi tả
trong không gian
khơi nhớ nhung em
tưởng trong quên lãng
ngờ đâu dấu yêu
chưa phai mờ trong tim

Trời bên em
bây giờ là buổi sáng
trời bên anh
bây giờ là bóng đêm
trời bên em
bây giờ đang nhộn nhịp
trời bên anh
bây giờ đang lặng yên

Tìm thương tiếc
hôm nay dù quá khứ
xa cách nhau
đôi ngả mong tương lai
trên nước non xưa
đã xem như mất
từ khi bước ly hương
mang hoài bi ai
160210

Bài thứ 1222 : CHIỀU ĐÔNG

Ngọn gió từ vùng biển đưa về
se thắt lòng tái tê,
trái tim côi cúc buốt giá
giữa trời mùa đông ủ ê
Những vạt nắng vàng
trong ngày dần nhạt
khi bóng chiều sắp tắt.
nỗi sầu ưu phiền
đong đầy trong đôi mắt
cuốn hút theo làn sóng lả lơi
gợi nhớ lại biết bao kỷ niệm một thời
tuổi hoa mộng
chớm nụ yêu đương
đến hôm nay vẫn còn vấn vương
và nghe đau nhói vô lường.
Biển vắng,
bóng chiều buông thả.
Hắt hiu gió thổi vời vợi
bước chân lạc lõng không dừng
Tự hỏi người ra đi phương trời nào
có còn nhớ đây không
hay đã quên hết
như dấu chân người in trên cát
khi con nước vỗ bờ
ngước nhìn bốn hướng
chẳng giấu được nét thẩn thờ
không khác nào đứa trẻ thơ
170210.

Bài thứ 1223 : KHÔNG HIỂU VÌ SAO

Không hiểu vì sao tôi làm thi sĩ
Không hiểu vì sao tôi hay mộng mơ
Không hiểu vì sao tôi nhiều bi lụy
Nhớ nhung ai đã đem cất đợi chờ

Đã lâu lắm rồi vắng bóng người xưa
Đã lâu lắm rồi ít nắng nhiều mưa
Đã lâu lắm rồi tiếng nói người ấy
Vẫn như thấy còn nhớ lắm trời ơi

Trải bao mùa xuân chim én bay về
Cỏ cây hoa lá trổ trái sum sê
Tiếng đàn ca hát chào mừng đón
Góc cạnh đời tôi chưa xóa não nề

Kỷ niệm một thời tuổi mộng mơ giương
Dắt dìu nhau đi khắp phố, con đường
Ngày, đêm, sáng tối không mòn mỏi
Khao khát mai này vẹn chữ yêu thương

Không hiểu vì sao ưu phiền chưa vơi
Không hiểu vì sao tôi ôm hận đời
Không hiểu vì sao hoa lòng băng giá
Con thuyền tình đem rẽ ngả ra khơi
180210

Bài thứ 1224 : BÓNG XƯA

Ngày ngày dõi mắt chờ trông
dẫu rằng thuyền đã sang sông lâu rồi
phòng không gối chiếc đơn côi
từng đêm thao thức bồi hồi ước mong

Người yêu yên phận má hồng
còn tôi mang kiếp long đong xứ người
nửa vòng trái đất đôi nơi
cách xa ngàn dặm phương trời yêu thương

Bao giờ dứt cảnh tha hương
tương phùng quê cũ hết vương vấn sầu
dù cho đã bạc mái đầu
niềm vui chung lấp hố đau não nề

Trong tim luôn đậm bóng quê
thiên thu không nhạt lời thề ra đi
mấy mươi năm vẫn thầm thì
tình riêng niêm kín từ khi đoạn trường
190210

Bài thứ 1225 : THANH THẢN TÂM HỒN
Họa bài Mùa Xuân Kết Nụ của TH Nguyễn Gia Linh

Mùa xuân khoe sắc nở muôn hoa
Tươi thắm khắp nơi đẹp cửa nhà
Phấn khởi lòng người rộn rịp Tết
Buồn đem giấu hết chuyện năm qua
Trăm điều khốn khổ trong đời sống
Chẳng có còn đeo đến lúc già
Thanh thản tâm hồn, vui chặng cuối
Kiếp người chuẩn bị chuyến đi xa
200210


MÙA XUÂN KẾT NỤ

Phương trời hội ngộ dệt vần hoa
Mới thấy điều mơ lợp mái nhà
Gió sớm giao mùa xây lối mới
Sương chiều gợi cảm kết ngày qua
Thương đời lận đận nơi đồi thẩm
Quý bạn buồn vui lúc tuổi già
Vọng tưởng ngày đêm nung bếp sưởi
Cho luồn ấm áp đẩy phiền xa
Nguyễn Gia Linh


Bài thứ 1226 : BIỆT NGÀN XA

Mùa xuân chim hót,
tỏa hương hoa
thơm ngát bốn phương,
soạn sửa nhà
hớn hở tràn đầy,
nhộn nhịp đón
niềm vui Tết đến ,
liệm xui qua
không còn thấy cảnh
đau lòng nữa
tĩnh tiếng lao xao
đến tuổi già
ấm áp cõi lòng,
chân lữ thứ
quay về quê cũ,
biệt ngàn xa
200210

Bài thứ 1227 : TÌM MÙA XUÂN

Không gian trải khắp gió ngàn
Sương lam vương vấn
miên man nắng ngày
dạt dào từng cánh chim bay
Đầu non,
biển thẳm
mai này phiền mang
chẳng vơi lớp lớp hàng hàng
màu đau thương phủ
vô vàn mắt môi
giọt sầu quyện bước xa xôi
bờ mi đã khép lâu rồi
ước mơ
tình quê nơi cõi bơ vơ
năm xưa chiều rụng
trong giờ biệt ly
lung linh nguyệt chiếu thầm thì
nhân sinh ôm kiếp ra đi nghìn trùng
muôn hoa khoe sắc khắp vùng
tìm mùa xuân nở thủy chung
ấm lòng
cuộc đời gian khổ chưa xong
làm sao thanh thản
tâm đồng sướng vui
210210



Bài thứ 1228 : ƯỚC MƠ THANH BÌNH

Bao tháng năm làm kiếp lang thang
Bao nhớ nhung ngày nước non tan
Bao ước ao về sớm tao ngộ
Đêm đón giao thừa rước xuân sang

Câu ước hôm nào phút chia tay
Nương náu chân trời rất xa xôi
Ôm mối đau buồn đến khi chết
Chôn cất thân này chốn quê tôi

Linh hồn thanh thản trong sương gió
Âm thầm ru mãi con tim yêu
Xua lời than thở tiêu tan hết
Mong chờ hương trổ, bay cô liêu

Đâu còn nghe những câu ca hát
Trông chờ đơm trổ hoa quê hương
Muôn bàn tay vỗ hoan hô đón
Thanh bình nay kể như khai trương

Bao tháng năm đời sống gian nan
Nơi đất quê người héo tâm can
Đêm thức u sầu bóng trăng khuất
Trong áng mây màn tối miên man
220210


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire