Bài thứ 1357 : EM
Em có nghe đàn lòng
nức nở
Em có nghe than thở
ngắn dài
Biển dâu hạnh phúc
rời tay
Trăm năm chôn liệm
miệt mài thiên thu
Em có thấy mịt mù
sương khói
Những lời yêu thương
nói ngày xưa
Không ngờ biến đổi
lọc lừa
Cho ta đau đớn để
vừa lòng em?
Em có biết từng đêm
ta thức
Hỏi con tim đau nhức
nhiều không?
Sóng đời vỗ nát
tình nồng
Thắm tươi tàn tạ
theo dòng thời gian
Em có nhớ lang thang
ngày ấy
Lứa đôi buồn biết
mấy được tin
Mẹ cha quyết định
duyên tình
Môn đăng hộ đối bắt
mình chia tay
170610
Bài thứ 1358 : ĐẾN ĐÂY
Ta đến đây tháng
ngày buồn mãi
Mông lung tâm thức
trải mù khơi
trùng dương sóng vỗ
hoài đời
nghe tim đau đớn nơi
trời đất xa
lòng băng giá thiết
tha ấm lại
mong lửa tương lai
cháy rực lên
khát khao thịnh
vượng vững bền
nước non dân tộc
gắn liền thiên thu
Ta đến đây mặc dù
hết sợ
Cảnh dọa đe bắt bớ
vu vơ
An nhàn cuộc sống
nên thơ
Nhưng sao vẫn thấy
ngẩn ngơ không ngừng
180610
Bài thứ 1359 : MƠ MỘNG
Cách nửa vòng cầu
thương nhớ quá
quạnh hiu trở giấc
những canh thâu
chạnh lòng nghe gió
reo muôn ngả
lay động không gian
hiện rõ sầu
Không biết làm sao
cầm lệ ứa
vô tình nhỏ xuống
tím môi đau
đã cùng ai một
thời chan chứa
mơ mộng mai này mãi
mãi nhau
190610
Bài thứ 1360 : NGÔN NGỮ XA
GẦN
Xa xôi ngôn ngữ
Chưa gặp lần nào
Gần nhau ngôn ngữ
Tâm đồng với nhau
Xa xôi ngôn ngữ
Khi yêu chẳng còn
Kề cận tình tự
Tỏ lòng sắt son
Xa xôi ngôn ngữ
Gian dối lọc lừa
Đầu môi chót lưỡi
Như trời nắng mưa
Xa xôi ngôn ngữ
Và cùng đi qua
Tìm hiểu xuất xứ
Mặn nồng, xót xa
200610
Bài thứ 1361 : NGÀY LỄ
NHẠC
Hằng năm cứ đến
ngày hai mốt
Lễ nhạc rền vang
dội thấu trời
Đường phố người
đông không kể siết
Tiếng cười reo chan
chứa nào vơi
Dù thân viễn xứ
buồn chưa dứt
Vương vấn tình quê
hương đã rời
Từ lúc xa xưa dâu
biển nước
Mắt người tràn
ngập lệ sầu rơi
Dằn lòng héo trong
ngày lễ
Trọn vẹn tâm hồn
thật thắm tươi
Hòa nhịp đập tim
theo tấu khúc
Du dương trầm bỏng
bên tai người
210610
Bài thứ 1362 : BAO GIỜ
Tâm ta như lửa cháy
Nung nấu bầu căm
hờn
Kể từ ngày tháng
ấy
Đành lìa bỏ giang
sơn
Bởi đổi đời mất
hết
Hạnh phúc và Tự do
Cuộc sống vào cõi
chết
Chẳng còn cảnh ấm
no
Bao giờ trong khóe
mắt
Không còn đọng giọt
sầu
Nhớ người thân hiu
hắt
Đợi chờ đến bao lâu
Những ngậm ngùi tan
biến
Chốn xa xăm ào về
Rừng sâu và mặt
biển
Trùng điệp tiếng
say mê
Tưng bừng phường
phố cũ
Trổi khúc nhạc oai
hùng
Theo bước chân quân ngũ
Cờ tung bay khắp
vùng
220610
Bài thứ 1363 : NGÀY MAI
Bâng khuâng khi ngắm
trăng vàng
Lâng lâng lúc thấy
dáng nàng thoáng qua
Tâm hồn say đắm
thiết tha
Mong ngày kề cận
bên tà áo bay
Đùa theo tóc xõa
ngang vai
Nắng chiều soi bóng
trang đài dấu yêu
Tiếng chim lãnh lót
mang nhiều
Niềm vui bất tận
dệt thêu đẹp lời
Trăm năm hạnh phúc
với người
Thương yêu suốt kiếp
dù đời phong ba
Đến khi lìa cõi ta
bà
Trở về cát bụi
vẫn là có nhau
Bây giờ nàng ở nơi
đâu?
Ngày mai nàng sẽ
chung lầu ái ân
Tơ duyên trọn vẹn vô
ngần
Thiên thu suông sẻ
đường trần lứa đôi
230610
Bài thứ
1364 : TRỞ VỀ
Suốt canh thâu thao
thức
nhớ quê xưa thuở
nào
cảnh thanh bình
sáng rực
tình nồng thắm biết bao
Khắp nẻo đường đất
nước
vọng tiếng ca ngọt
ngào
mẹ hiền ru con ngủ:
à ơi ! con lớn
mau
Quê hương thành cố
quốc,
thân lữ thứ mong
chờ
một ngày tan giá
buốt
cuộc đời hết bơ vơ
Trở về thôn làng
cũ,
núi, sông, biển bao
la...
không chập chờn
giấc ngủ
ngưng giòng lệ xót
xa
240610
Bài thứ
1365 : NHƯ CHIẾC LÁ
Mãi mãi chiếc lá
bay
chẳng cần biết đêm
ngày,
mỗi lần cơn gió
thổi
lay cành lá rụng
ngay
Bốn mùa đều có lá
bay lơ lửng giữa
trời
không biết đâu là
bến,
đất bằng cũng nào
ngơi
Tưởng rằng trên mặt
nước
dòng sông hay biển
khơi
lá tìm yên tĩnh
được
vẫn trôi dạt khắp
nơi
Bước tha phương như
lá
lìa nguồn cội muôn
đời
giông bão dồn xô
ngã
đến đổi quên kiếp
người
250610
Bài thứ
1366 : CUỘC TÌNH TÀN
Em có nhớ không
những ngày xưa quen
biết
Em có nhớ không
những ngày xưa tha
thiết
hai đứa ước nguyền
trọn vẹn lương duyên
Vườn yêu đượm màu
sắc
ắp đầy hoa tim
Nay đã cách xa
ôm đời đơn chiếc,
cõi lòng anh da
diết
khi nào hết phong ba
dòng đời thoát
vùng mưa sa
luôn khát khao
dù tuột tay mất
ngọc ngà
Em có nhớ không
buổi chiều nắng hạ
Em có nhớ không
phút chia tay đôi
ngả
trong hồn anh
trở thành xa lạ
vì niềm tin đã mất
bao nhiêu năm giữ
gìn
xuân chưa tàn
đã tàn cuộc tình
260610
Bài thứ
1367 : TỪ KHI EM ĐẾN
Từ khi em đến lòng
anh ấm áp
Đêm không còn thao
thức trổi âu sầu
Hết cô đơn lo lắng
sợ khổ đau
Thêm lần nữa nát nhầu
mãnh tình ái
Từ khi em đến niềm
vui loang mãi
Tiết tấu cung đàn
trải thiết tha mơ
Đường tương lai rực
rỡ sáng vô bờ
Nguồn hạnh phúc
đến giờ rời trần thế
Từ khi em đến đời
anh như Hoàng đế
Bên Chánh phi chẳng
để héo môi xinh
Sắc hương lan rực
rỡ thật hữu tình
Dù xế bóng hoàng
hôn dần xuất hiện
270610
Bài thứ
1368 : KIẾP BÈO TRÔI
Từ lúc nào làm
kiếp bèo trôi
trên dòng sông biển
đến xa xôi
xứ người đất khách
sầu cô lữ
chồng chất nhớ nhung
tựa núi đồi
Tự hỏi bao giờ
ngưng số phận
long đong, hiu hắt
hết bồi hồi
dạt về con nước
nhà yêu mến
cái thuở thanh bình
vang khúc nôi
280610
Bài thứ
1369 : HÈ VỀ
Hè về vạn vật đều
thay đổi
lá cây xanh mướt
trổi muôn nơi
niềm vui không ngớt
lòng người,
phố phường nhạc
tấu rền trời ngày đêm
Hè về biển không
ngơi sóng vỗ
dập dồn bên bóng
đổ nắng chiều,
tìm đâu thấy cảnh
hắt hiu
mùa đông giá lạnh
cô liêu cát vàng
Hè về đường rộn
ràng tiếng bước
chân tình nhân tha
thướt dưới trăng
nghe tim dào dạt mơ
rằng
lứa đôi chẳng có
cách ngăn, lỡ làng
Hè về viếng suối
ngàn, thác đổ,
dự hội hè hùng hổ
tràn lan
tung hoành chí khí
tiềm tàn
dù cho lịch sử sang
trang nước nhà
290610
Bài thứ 1370 : MÙI VỊ CUỘC
ĐỜI
Tiếng cười chưa nghe
dòn,
màu lá cây xanh non,
muôn hoa đang khoe
sắc
mà xuân sao chẳng
còn?
Hè đến chan sức
nóng
làm da người thâm
đen
cát bụi phấn bay
lồng lộng
khắp nẻo đường
ngày đêm
Chẳng biết sao vừa
lòng
người cõi thế mênh
mông
cái gì cũng than
thở
ước mơ mãi quay
vòng
Hạn hán ầm gọi
hỏi
lâu quá trời không
mưa?
Mưa nhiều lại cũng
nói
sao nắng chưa đong
đưa?
Cho nên có bốn
mùa...
mùi vị mặn, ngọt
chua,
đắng cay đều nếm
thử
cuộc đời luôn động
khua
300610
Bài thứ
1371 : VÌ NGHÈO
Vì nghèo đành mất
người thương,
yêu nhau khắng khít
cuối đường chia tay
tựa nào giấc mộng
đêm dài
công danh sự nghiệp
tương lai mịt mù
Không tiền, không
bạc như tù
trái tim yêu phủ
sương mù từ khi
lên thuyền vượt
biển ra đi
đến nơi xứ lạ lâm
ly cuộc tình
Vì nghèo nên chết
lòng tin
bạn đời thay đổi
bóng hình trăm năm
vỡ tan kỷ niệm xa
xăm
lứa đôi rẽ lối, kiếp tằm cô đơn
Thủ thường an phận
chẳng hờn
trách ai chọn cuộc
sống hơn cảnh nghèo
đôi tim chung một
túp lều
đã vào cổ tích
dệt thêu lâu rồi !
010710
Bài thứ 1372 : MÃI LÀ CỐ
NHÂN
Lặng nhìn chiếc
bóng dần xa
Rồi đây người ấy
mãi là cố nhân
Yêu nhau mà chẳng
được gần
Sao trời ác nghiệt
nỡ phân ly tình
Lúc mùa xuân rộ
sắc xinh
Hương thơm dưới ánh
bình minh sáng ngời
Ước ao hạnh phúc
một đời
Bây giờ mỗi đứa
một nơi mắt sầu
Con đường quen thuộc
bấy lâu
Trước kia hò hẹn
nay hầu lạnh tanh
Hoang sơ bến đợi
duyên lành
Ngàn năm số phận
cam đành mất ai
Chiều chiều trông
lá vàng bay
Âm thầm nuốt lệ
đắng cay vào hồn
Dưỡng nuôi mơ mộng
vùi chôn
Theo ngày tháng đã
không tồn tại nhau
020710
Bài thứ 1373 : TÌNH ĐÔI LỨA
Tình đôi lứa viết
thành thơ bày tỏ
Khát khao ngày nào
đó đẹp lương duyên
Ước mong kề cận
đến nơi cửu tuyền
Cho trọn đời ấm êm
tình chàng thiếp
Tình đôi lứa xem như
có tiền kiếp
Đã hẹn thề nối
tiếp nếu dở dang
Xoa vết thương đau
chấm dứt lở loang
Trong đôi mắt hết
chan đầy dòng lệ
Chẳng còn thốt lên
lời là không thể
Không lý do gì để
phải vỡ tan
Dòng suối vui cuốn
trôi trách than
Lấp đổ thừa sang
ngang vì định mệnh
Tình đôi lứa kết
chuỗi ngày kỷ niệm
Thuở ban đầu xâm
chiếm mãnh hồn nhiên
Nào biết đâu lòng
sẽ mất trinh nguyên
Và thấm đậm trái
tim Yêu không mờ nhạt
030710
NNH phổ nhạc
Biết đâu là chân
thật
phát xuất từ đáy
lòng
niềm tin tưởng không
mất
ở trần gian mênh
mông
Cạm bẫy giăng khắp
chốn
đường trần muôn
trùng gai
chông, hầm hố lẫn
lộn
bất cẩn nguy hại
ngay
Trách than và đổ
lỗi
tại số phần không
may
sanh nhằm giờ đen
tối
nên gặp xui xẻo
hoài
Ví đời như canh bạc
thắng ít thua đầy vơi
cho nên chuyện thành
đạt
hay thất bại mấy
người?
040710
Bài thứ
1375 : BIỂN XANH
Mặt biển xanh mênh
mang
nắng vàng trải
thênh thang
mùa hè oi bức nóng
làn da sạm chưa tan
Mặt biển xanh gợn
sóng
không cần tính thời
gian
ngày đêm đều khuấy
động
dội bờ đá âm vang
Mắt biển xanh phẳng
lặng
nhưng tâm não ngỡ
ngàng
từ lúc đây xa vắng
lời ai thốt nhẹ
nhàng
Mặt biển xanh trầm
lắng
nghe tiếng gió
thoảng đùa
làn nước loang rộng
hẳn
trùng dương không ngớt xua
Mặt biển xanh giờ
đã
mất dấu yêu thương rồi
đường tình chia đôi
ngả
suốt cuộc đời xa xôi
050710
Bài thứ
1376 : MÙA PHƯỢNG NỞ
Mỗi độ mùa phượng
nở
đỏ rực tươi con
đường
khi xưa buồn đơm trổ
ba tháng hè bãi
trường
Dáng học trò thuở
ấy
trông tao nhã ngần
nào
kỷ niệm còn đẹp
mãi
chẳng bao giờ nhạt
màu
Triền miên hồi
tưởng lại
chuỗi thời gian ngây
thơ,
trái tim si khờ dại
yêu khát khao mộng
mơ
Giờ đây tuổi xế
bóng
tóc trắng phau cả
đầu
nhưng tâm hồn chưa
thể
đến nỗi già nua đâu
060710
Bài thứ 1377 : ÁNH TRĂNG
KHUYA
Ánh trăng khuya lặng
lẽ
soi trần gian im hơi
sau một ngày nặng
nhẹ
tiếng động khua muôn
nơi
Rạng đông các phố
chợ
bày trưng hàng bán
rồi
trước khi mặt trời
mở
và giọt sương còn
rơi
Trên đường xe chẳng
ngớt
lăn bánh vang không
ngơi
chân bách bộ thưa
thớt
âm giọng người đủ
lời
Nắng vàng
chiều sắp tắt,
bóng hoàng hôn
xuống dần
đêm về đầy huyền
hoặc
cảnh hoang vắng vô
ngần
Ánh trăng khuya cô
độc
giữa khung trời mênh
mông
hồn thi nhân đã dốc
bầu thơ từ tim lòng
070710
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire