Bài thứ 1111 : MỘT TRỜI
NHUNG NHỚ
Hiu quạnh
một trời nhung nhớ
ai
chiều xưa
tha thướt dáng trang
đài
Mảnh tình thêu dệt
theo ngày tháng
trông đợi
nhạc lòng trổi lại
đây
Vương vấn lòng
ta
mái tóc ai
bồng bềnh lơi lã
ở ngang vai
Vuốt ve
qua lối bờ lưngnhỏ
Vành nón nghiêng che
giấu nét mài
Hiu quạnh
một trời giăng lá
úa
Mùa thu xơ xác
ngõ tương tư
người đi về nẻo
đường
chan chứa
hạnh phúc quên đi
phút giã từ
Bỏ lại nơi nầy lời
ước
nguyện
suốt đời kề cận
có còn đâu
Sao trời bày cảnh
thương yêu
để...
đau đớn
khi tình chẳng vẹn
nhau
141109
Bài thứ 1112 : KHÔNG VƠI
Nối buồn ta đong
mãi không vơi
từ lúc quê hương
mình đổi đời
hằng số người lìa
xa tổ ấm
ra đi biền biệt
khắp phương trời
Quê hương hai chữ
khắc ghi lòng
cho hết đời người
xa núi sông
Hoài vọng ngày mai
về sống lại
Chết nơi quê nhà
được hay không?
Bao năm rồi chưa
nhạt men cay
Nhịp bước lưu vong
nhói tim hoài
Nặng gánh tình yêu
thương cố quốc
Triệu người vì
nước lãnh tù đày
Biết khi nào cạn
chén sầu chung
Trở giấc nghe vang
khúc nhạc hùng
từ phía non sông bị
tan tác
Tình người phân tán
nửa vòng cung
151109
Bài thứ 1113 : CÓ LẼ QUÊN
RỒI
Có lẽ người ta quên
cảnh xưa
Phút giây buồn thảm
tả sao vừa
Rừng người tán
loạn trên muôn nẻo
Tiếng khóc kêu la
chẳng chỗ chừa
Ngày tháng tư ai
còn nhớ không
Người bồng kẻ bế
chạy long đong
Tìm nơi bảo vệ con
đường sống
Vì nước nhà tan
lạc giống dòng
Có lẽ ngườ ta quên
đớn đau
Cảnh nuôi chồng con
ở tù lâu
Từ Nam chí Bắc đều
đi hết
Mòn mỏi chờ trông
án mãn đâu
Nhìn cảnh người đi
về mỗi năm
Đem tiền cung ứng
kẻ xâm lăng
Đào mồ cuốc mả Ông
Cha mất
Thôi đã vùi chôn
nhuệ khí hùng!
161109
Bài thứ 1114 : MONG MỎI
Sầu gánh từ khi xa
nước non
Mấy mươi năm qua vết
thương còn
mang thân viễn xứ
sao vui được
Nỗi khổ từng ̣đêm
chẳng ngủ ngon
Nặng trĩu tâm hồn
khi mãi bước
Trên đường phố đâu
phải quê mình
Kinh đô ánh sáng sao
bằng được
Hình ảnh quê nhà
vẫn đẹp xinh
Tha thiết tình
người không thay đổi
Dẫu thời gian trôi
vẫn còn hoài
Những lời chân tình
hằng mong mỏi
Sẽ có ngày tan nỗi
đắng cay
171109
Bài thứ 1115 : SAO
VẪN CÒN THU
Mùa thu sao
vẫn chưa rời?
Để muôn lá
úa vẫn rơi bên đường
Trời sầu
bắt nắng không giương
Đem mây che
lấp thái dương mỉm cười
Ngọt ngào
chưa đến lòng người
Hương tình
lặng lẽ dưới trời còn thu
Trần
gian trong cảnh mịt mù
Sương còn lai vảng
giao du sớm chiều
Mùa thu
sao vẫn còn kêu
Gió mưa
tầm tả đìu hiu lạnh lùng
Vĩa
hè phường phố não nùng
Ngày đi
tháng đến mông lung đợi chờ
Xuân về hoa
nở đầy mơ
Mộng
đơm náo nức duyên tơ thắm tình
Lứa đôi
trao gởi niềm tin
Yêu
nhau, mãi mãi giữ gìn thủy chung
181109
Bài thứ 1116 : GA CHIỀU
Chiều
chiều tôi ra sân ga
Dù
không có bóng dáng người
Nhưng
sao tôi vẫn cứ ngỡ
Người
đang đứng cạnh bên tôi
Chiều
chiều tôi ra sân ga
Lòng
nôn nóng trông phương xa
từng
đợt còi tàu về bến
tôi
thấy niềm vui đậm đà
dẫu
rằng trên bến lẻ loi
dưới ánh
đèn đường sáng soi
bước
người đi về khắp ngả
tôi đây
xao xuyến bồi hồi
như không
biết người xa rồi
bên
ngày tháng lửng lờ trôi
mỗi
mùa thu lá thay sắc
tôi ra
sân ga đón người
191109
Bài thứ 1117 : NGÚT NGÀN
Tình dỡ dang rồi
người đã xa tôi
Thuyền hạnh phúc rôi
Tôi buồn từ đó
Đếm từng mùa đông
Tuyết trên mái tóc
Chồng chất sầu đong
Bèo mây ước mong
Thuyền dời bến đổ
Người biết cho tôi
lòng như dao cắt
từng mảnh hồn tôi
Trời hồng một góc
Băng giá một phương
Ngàn cân nỗi nhớ
Lệ trào vô lường
Đè nặng tâm can
Nhìn xác lá vàng
Rơi bay lả tả
Hắt hiu ngút ngàn
201109
Bài thứ 1118 : DỖ DÀNH
Xa xăm hướng núi
Phương biển mịt mờ
Đôi tim buồn tủi
Dỗ dành giấc mơ
Duyên lành trông đợi
Tái lập đời xuân
Nửa vầng trăng
khuyết
Sẽ tròn lại dần
Con tàu về bến
Sân ga rộn ràng
Réo gọi trìu mến
Lấp niềm thở than
Ngậm ngùi đơn độc
Trôi theo tháng ngày
Dòng sông tình tự
Lời yêu đắm say
Đưa nhau lên đỉnh
Cao vút tầng mây
Hồn chìm vô định
Nụ hôn không phai
211109
Bài thứ 1119 : VUỐT VE
Vuốt ve sợi tóc
ngắn
dài
Để nghe làn sóng
yêu ai
vọng về
Nhớ nhung
nhẹ thả hồn mê
Ru tim say đắm
vân vê mộng tình
Cõi lòng thắp nến
lung linh
Ánh
trăng
mơn mỡn bóng hình
lăn tăn
Bâng khuâng
sương xuống bao lần
Con đường
góc phố
quen thân khi nào
Cành xuân đơm nụ
hoa chào
Mong đừng mưa gió
xanh xao nét đài
trao lời ước nguyện
cùng ai
một đời sánh bước
dù đầy gian nan
221109
Bài thứ 1120 : CHIỀU ẤY
Quen nhau chiều ấy lời trao
Niềm tin như sóng dâng trào
Nguồn vui say mùi lưu luyến
Ước mong tình đẹp bền lâu
Quen nhau chiều ấy cuối hè
Qua bao mùa rụng lá me
Đường xưa lối cũ hò hẹn
Réo gọi cao xanh có nghe?
Khát vọng hành trình kiếp người
Dù
nhiều trắc trở không lơi
Ấp ôm hai chữ tình nghĩa
Tìm lại niềm vui cuối đời
Quen nhau chiều ấy thành duyên
Hai miền núi biển nối liền
Dòng sông tình êm ái chảy
Thuyền trăm năm chở đôi tim
231109
Bài thứ 1121 : DÒNG SÔNG XANH
Dòng sông xanh
muôn lần chảy ra biển
Về
nguồn
sau khi lưu diển
đâu đâu
Nhớ hương xưa
vào cõi mây ngàn sầu
Chờ đợi gió
tung bầu tâm sự vỡ
Dòng sông xanh
muôn lần bỡ ngỡ
Vào trùng khơi
chóng đỡ
sóng dập dồn
Từng đêm
nghe niềm riêng
đem giấu chôn
Trăn trở tiếc
linh
hồn trăng
bay mất
Giấc mộng ôm
bên tháng ngày
hiu hắt
những con đường
chồng chất lá vàng
rơi
Mây bâng khuâng
đôi lúc trôi
chơi vơi
Giữa sương xuống
vòm trời thu
da diết
241109
Trang giới thiệu
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire