Bài thứ
1088 : NHƯ CHIẾC LÁ
Đời người giống như chiếc lá
mới xanh mướt rổi lại vàng
mới trên cành rồi rơi xuống
theo cơn gió bay lang thang
Xác xơ nằm trên mặt đất
con đường bước dẫm dọc ngang
mùa thu nhiều mưa lất phất
nắng không hiện lên sắc vàng
Suốt ngày sương mù phủ kín
từng cụm mây xám kéo giăng
bình minh mặt trời câm nín
tiếng chim muôn lười hót vang
Đời người khác đâu chiếc lá
mới xinh tươi rồi phai tàn
mới thấy đó rồi lạ mất
gói xác thân vào áo quan
Cát bụi trở về cát bụi
quẩn quanh sinh tử luân hồi
trần gian nghiệp chướng như núi
một bầu ảo ảnh mà thôi
271009
Đời người giống như chiếc lá
mới xanh mướt rổi lại vàng
mới trên cành rồi rơi xuống
theo cơn gió bay lang thang
Xác xơ nằm trên mặt đất
con đường bước dẫm dọc ngang
mùa thu nhiều mưa lất phất
nắng không hiện lên sắc vàng
Suốt ngày sương mù phủ kín
từng cụm mây xám kéo giăng
bình minh mặt trời câm nín
tiếng chim muôn lười hót vang
Đời người khác đâu chiếc lá
mới xinh tươi rồi phai tàn
mới thấy đó rồi lạ mất
gói xác thân vào áo quan
Cát bụi trở về cát bụi
quẩn quanh sinh tử luân hồi
trần gian nghiệp chướng như núi
một bầu ảo ảnh mà thôi
271009
Bài thứ
1089 : MÙA THU
Nhân gian nào muốn thu về
Vì Thu trời đất nặng nề sầu giăng
Mỗi ngày gió thổi lá băng
Đêm che lấp bóng chị Hằng thướt tha
Sương mù trùm cõi bao la
Bình minh nắng vẫn không ra sắc vàng
Làm phai nét đẹp không gian
Bốn mùa thời tiết giao bang chu kỳ
Thu về, Thu đến, Thu đi
Đề tài thi phú lâm li tiếng đàn
Trổi lên thấm thía vô vàn
Lòng người giữa bể thơ than điệp trùng
Mong Thu đừng chứa lạnh lùng
Tình yêu chấp cánh vào vùng hợp nhau
Se duyên thắt chặt bền lâu
Đừng như chiếc lá thay màu lìa cây
281009
Nhân gian nào muốn thu về
Vì Thu trời đất nặng nề sầu giăng
Mỗi ngày gió thổi lá băng
Đêm che lấp bóng chị Hằng thướt tha
Sương mù trùm cõi bao la
Bình minh nắng vẫn không ra sắc vàng
Làm phai nét đẹp không gian
Bốn mùa thời tiết giao bang chu kỳ
Thu về, Thu đến, Thu đi
Đề tài thi phú lâm li tiếng đàn
Trổi lên thấm thía vô vàn
Lòng người giữa bể thơ than điệp trùng
Mong Thu đừng chứa lạnh lùng
Tình yêu chấp cánh vào vùng hợp nhau
Se duyên thắt chặt bền lâu
Đừng như chiếc lá thay màu lìa cây
281009
Bài thứ
1090 : HỠI MÙA THU
Hỡi mùa Thu !
Thu về bao lần rồi
Từ phương nào xa xôi
Một mình trong đơn côi
Mang hình dáng phai phôi
Hỡi mùa Thu !
Thu về tình đổi nhanh
Chiếc lá lìa cành nhánh
Nhuộm vàng bỏ màu xanh
Đam mê bay theo gió
Đong đưa theo dòng đời
Dầm mình bao mưa nắng
Chẳng màng thân chơi vơi
Mùa Thu ơi !
Sao Thu không mãi đi
Thu quay lại làm gì
Cho đất trời ảm đạm
chan hoài nỗi sầu bi
291009
Hỡi mùa Thu !
Thu về bao lần rồi
Từ phương nào xa xôi
Một mình trong đơn côi
Mang hình dáng phai phôi
Hỡi mùa Thu !
Thu về tình đổi nhanh
Chiếc lá lìa cành nhánh
Nhuộm vàng bỏ màu xanh
Đam mê bay theo gió
Đong đưa theo dòng đời
Dầm mình bao mưa nắng
Chẳng màng thân chơi vơi
Mùa Thu ơi !
Sao Thu không mãi đi
Thu quay lại làm gì
Cho đất trời ảm đạm
chan hoài nỗi sầu bi
291009
Bài thứ
1091 : HƯƠNG HẠNH PHÚC
Lòng ta nghe da diết
khi cuộc tình phũ phàng
Lòng ta nghe tha thiết
một tấm lòng thủy chung
Bao lần niềm rung động
khi đối diện cùng ai
Bao lần tâm đau đớn
nhớ ngày nào chia tay
Sum vầy ta ao ước
dòng đời được êm xuôi
Cùng ai kề vai bước
chẳng bao giờ đổi ngôi
Hoa tình yêu đẹp mãi
suốt kiếp này tràn đầy
hương hạnh phúc lan tỏa
vườn tim thơm ngất ngây
301009
Lòng ta nghe da diết
khi cuộc tình phũ phàng
Lòng ta nghe tha thiết
một tấm lòng thủy chung
Bao lần niềm rung động
khi đối diện cùng ai
Bao lần tâm đau đớn
nhớ ngày nào chia tay
Sum vầy ta ao ước
dòng đời được êm xuôi
Cùng ai kề vai bước
chẳng bao giờ đổi ngôi
Hoa tình yêu đẹp mãi
suốt kiếp này tràn đầy
hương hạnh phúc lan tỏa
vườn tim thơm ngất ngây
301009
Bài thứ
1092 : ƯỚC MỘNG LÀNH
Họa bài Mảnh
trăng thu của TH Nguyễn Gia Linh
Lắng nghe lá rụng
khẻ âm thanh
Xao xuyến hồn ta
ước mộng lành
Ai đó cùng nhau xây
hạnh phúc
Dù bao trắc trở ở
loanh quanh
Chẳng lay chuyển
lòng ta cho đến
Phút cuối làn hơi
tựa chỉ mành
Thắt chặt tơ duyên
chung một mối
Đường tình đi hết
tuổi xuân xanh
301009
MẢNH TRĂNG
THU
Đêm
về giá lạnh ngắm trăng thanh
Phảng
phất hơi sương đọng giọt lành
Lấp
lánh cành thông hồn vướng víu
Mơ
màng khói trắng bóng vờn quanh
Trời
khuya vắng vẻ xuôi bờ sậy
Gió
sớm xôn xao động bức mành
Giữa
khoảng thơ nhàn bên sóng nước
Nghe
lòng trĩu nặng bến sông xanh
Nguyễn
Gia Linh
|
Bài thứ
1093 : MÙA THU NÀO ĐÓ
Một mùa thu nào đó
rộn rã tâm hồn ta
Trái tình yêu chín đỏ
bát ngát thơm đậm đà
Cõi lòng dâng phơi phới
đón ngày vui không xa
Em cùng ta đi tới
bên nhau một mái nhà
Lầu thủy chung gìn giữ
cho đến xong tuổi già
dù tàn phai nhan sắc
nồng nàn vẫn bên ta
Một mùa thu nào đó
đầy kỷ niệm không nguôi
Đẹp tuyệt vời mãi mãi
tấm chân tình lứa đôi
311009
Một mùa thu nào đó
rộn rã tâm hồn ta
Trái tình yêu chín đỏ
bát ngát thơm đậm đà
Cõi lòng dâng phơi phới
đón ngày vui không xa
Em cùng ta đi tới
bên nhau một mái nhà
Lầu thủy chung gìn giữ
cho đến xong tuổi già
dù tàn phai nhan sắc
nồng nàn vẫn bên ta
Một mùa thu nào đó
đầy kỷ niệm không nguôi
Đẹp tuyệt vời mãi mãi
tấm chân tình lứa đôi
311009
Bài thứ
1094 : PHỐ BUỒN
Sáng hôm nay phố phường trông vắng lạ
Bóng người qua lại quá mức lưa thưa
Trời không gió mặt đường đầy xác lá
héo úa vàng tơi tả sau đêm mưa
Sáng hôm nay cảnh màu sắc phố chợ
nhạt nhòa trong sương mù phủ chưa tan
Còn long lanh giọt nước trên cây cỏ
chờ nắng lên sưởi ấm áp muôn ngàn...
Em ngây ngủ phấn son nằm yên góc
Bàn điểm trang chưa bóc mùi dầu thơm
thấm vào lan da hay tỏa lên mái tóc
em vuốt ve theo chiếc lược uốn vờn
Hằng ngày thói quen đôi ta thức sớm
uống cà phê và thu dọn cửa nhà
nhưng hôm nay sao em bỗng dậy muộn
để anh một mình trông phố buồn sa
011109
Bài thứ 1095 : MUỐN
Họa bài Đừng của TH Minh Hồ Đào
Niềm vui trao gởi
qua dòng thơ
Em biết anh nào
lãng phí giờ
Không phải đi rong
mà ngắm nghía
Như người thường ví
kẻ vu vơ
Đã thương thì
đừng nên than thở
Phụ giúp cho
chồng thỏa mộng mơ
Hoàn tất hành
trình đang tiến bước
Góp phần văn học
chớ ơ hờ
131109
ĐỪNG
Mỗi
ngày anh làm một bài thơ
Có
biết em đây sợ mỗi giờ
Sức
khoẻ anh hao mòn thể xác
Đường
trăm năm dần đến chơ vơ
Em
đâu muốn nhìn đời buồn tẻ
Dù
tuổi xế chiều vẫn ước mơ
Đi
dạo khắp nơi cho thỏa thích
Anh
đừng để em sống ơ hờ
Minh Hồ Đào
131109
|
Bài thứ
1096 : HOA MƠ HẠNH PHÚC
Họa bài Mùa ươm
huyền thoại của TH Đông Hương
Mấy mươi năm vẫn mang thân lưu lạc
Xứ người bốn mùa xuân hạ thu đông
cô đơn gian truân ấp ủ lòng buồn
Bao trăng khuyết dòng sông thương nhớ
chảy
Hoa hạnh phúc mơ nở màu êm ái
Ngày mai đây nắng trải đẹp đường tình
Khắp non sông chói rạng ánh bình minh
Bù đắp lại bao đêm dài thao thức
Nhìn sương xuống giăng màn lạnh chất
ngất
Từ thôn quê đến thành thị non ngàn
Đâu phôi pha dù nhạt sắc thời gian
Trái tim khắc ngày lật trang lịch sử
Mấy mươi năm kiếp người giao thiên sứ
Định đoạt đời lữ thứ đôi chân mềm
Mỏi mòn trông ắp đầy cõi lòng nhân
Trên quê nhà nền tự do vĩnh cửu
201109
MUÀ
ƯƠM HUYỀN THOẠI
Tôi tìm kiếm giấc mơ
vừa thất lạc
Trong dòng
đời mang dáng dấp mùa đông
Những con sông lặng lẽ chĩu u
buồn
Làm dậy sóng mỗi lần mưa hồn
chảy
Tôi ươm hạt giống cây nồng ân
ái
Thơm hương yêu thứ thảo dã si
tình
Cho mặt trời còn mỗi sáng bình
minh
Tôi thật sự là tôi từ tiềm thức
Tôi thức
giấc, hát ru thu ngây ngất
Lời thơ bay âm vọng
hạc lên ngàn
Tim lưu vong một thuở dưới trần
gian
Tìm chữ hẹn ước trăm năm huyền
sử
Tôi muốn sống trọn cho người
thiên sứ
Đem thương yêu rót rượu lụy môi
mềm
Hàng lệ hồng
rơi vai áo tình nhân
Vào đúng
lúc tuổi hồn tôi vĩnh cửu
Đông Hương
|
Bài thứ
1097 : MỪNG CHÚC
GIA
TRANG TỨ LINH VĂN HỌC
Họa bài Chúc mừng vân học Tứ Linh của TH Lam
Vân
Vần thơ xướng họa
rất chân tình
Thi hữu muôn phương
đến Tứ Linh
Đã mấy niên qua
đồng sẻ sớt
Buồn vui bày giải
nỗi u minh
Phá tan phiền não
từ đâu đến
Mượn bút tương giao
hợp dáng quỳnh
Mừng chúc gia trang
thành lập được
Bảy năm văn học vẹn
an bình
271109
CHÚC MỪNG
VĂN HỌC TỨ LINH
Bảy năm họp bạn kết thân tình
Xướng họa hàng tuần nhóm Tứ Linh
Lục bát vần gieo lời phóng khoáng
Ðường thi vận trãi ý quang minh
Thơ văn mộng tưởng so nghiên bút
Phú tứ mơ say cất chén quỳnh
Việt , Mỹ , Gia , Âu người một cõi
Ðôi dòng kính chúc vạn an bình
Lam Vân
|
Bài thứ
1098 : ĐÀNH CHỊU
Họa bài Giá
lạnh của TH Lâm tiểu Trúc
Đông chửa về mà buốt cả người
Mặt trời lên cao vẫn nằm lười
Trùm mền kín hết không thèm dậy
Trang điểm mặt mày cho đẹp tươi
Cứ bám say ke
trên mí mắt
Nếu mà soi gương
thấy buồncười
Cũng vì cục
nhớt chưa đem bỏ
Đành chịu mang
tiếng không bới bươi
281109
GIÁ LẠNH
Gió
thổi vi vu rét lạnh người
Mùa
đông buốt giá tấm thân lười
Mền
len quấn chặt màu thêm úa
Áo
nĩ che trùm sắc kém tươi
Nhẵn
nhụi da đầu mồm cứ mếu
Ðừ
câm nét mặt miệng thôi cười
Nằm
co ủ rũ chờ xuân đến
Tuyết
phủ sân vườn chẳng muốn bươi
Lâm
Tiểu Trúc
|
Bài thứ
1099 : CÒN ĐÂU NỮA
Còn đâu nữa một thời
thơ ấu
Mở mắt ra được cha mẹ thương
Lo thức ăn điểm tâm lót dạ
Trước khi cấp sách đến nhà trường
Còn đâu nữa chuỗi ngày hoa mộng
Áo trắng trinh nguyên ở khắp nơi
Giọng nói huyên thuyên lan tỏa rộng
Chứa chan niềm lưu luyến đầy vơi
Còn đâu nữa khắc giây hồi hộp
Sau mỗi kỳ thi xem bảng vàng
Tiếng khóc, cười vang mà phát ngộp
Bước chân nhộn nhịp, lẫn lang thang
Còn đâu nữa chuỗi ngày mơ ước
Công toại danh thành đã biến tan
Không thể tính chuyện gì trước được
Bởi dòng đời nhiều ngả dọc ngang
021109
Mở mắt ra được cha mẹ thương
Lo thức ăn điểm tâm lót dạ
Trước khi cấp sách đến nhà trường
Còn đâu nữa chuỗi ngày hoa mộng
Áo trắng trinh nguyên ở khắp nơi
Giọng nói huyên thuyên lan tỏa rộng
Chứa chan niềm lưu luyến đầy vơi
Còn đâu nữa khắc giây hồi hộp
Sau mỗi kỳ thi xem bảng vàng
Tiếng khóc, cười vang mà phát ngộp
Bước chân nhộn nhịp, lẫn lang thang
Còn đâu nữa chuỗi ngày mơ ước
Công toại danh thành đã biến tan
Không thể tính chuyện gì trước được
Bởi dòng đời nhiều ngả dọc ngang
021109
Bài thứ
1100 : BỖNG DƯNG
Bỗng dưng tôi cảm thấy
tình yêu đang ước mơ
chưa thoát dòng mộng chảy
mải miết trong đợi chờ
Mong em cùng tôi đến
chân trời mới bên nhau
Mùa xuân về tươi thắm
muôn hoa khoe sắc màu
Hai tâm hồn ấm áp
thật nồng nàn say mê
thắp lửa tình che lấp
mỗi khi gió đông về
Đấp cao bờ hạnh phúc
chung vui suốt đời này
dẫu đường trần đôi lúc
gặp ghềnh muốn chuyển lay
Bỗng dưng tôi như thấy
dáng yêu xưa đâu đây
chút niềm tin đem lại
sáng rực vùng tương lai
muôn hoa khoe sắc màu
Hai tâm hồn ấm áp
thật nồng nàn say mê
thắp lửa tình che lấp
mỗi khi gió đông về
Đấp cao bờ hạnh phúc
chung vui suốt đời này
dẫu đường trần đôi lúc
gặp ghềnh muốn chuyển lay
Bỗng dưng tôi như thấy
dáng yêu xưa đâu đây
chút niềm tin đem lại
sáng rực vùng tương lai
031109
Bài thứ
1101 : NHỚ RỒI HẾT NHỚ
Ta bảo rằng ta rất
nhớ
Nhớ em ta muốn điên
lên
Ta bảo rằng ta muốn
quên
Bóng hình em ra
khỏi tim
Mà bao năm ta kiếm
tìm
Gặp em tưởng thành
lương duyên
Nào có ngờ đâu ta
mất
Chỉ vì ta thiếu kim
tiền
Em ơi ! em có
biết không
Kể từ lúc biệt đôi
lòng
Nơi này ta luôn thao
thức
Mỗi kỳ trăng sáng
mênh mông
Ký ức ta tuôn kỷ
niệm
Thuở nào hai đứa
bên nhau
Tỏ niềm ước mơ bất
biến
Dù dòng đời có
thế nào
Ta bão rằng ta hết
nhớ
Em có tin ta nói
thật lời
Là chẳng còn gì
để nhớ
Bởi hôm nay em đổi
đời
041109
Bài thứ
1102 : KHÔNG BIẾT TỪ LÚC NÀO
Không biết từ lúc nào ta mơ
Không biết từ lúc nào duyên tơ
Se thắt đời ta chung một mối
Trăm năm hạnh phúc đến đâu ngờ
Tưởng rằng ta mãi bóng cô đơn
Sau khi bị tình phụ nuốt hờn
Giữa xứ người không thiếu vật chất
Phận nghèo ta nào dám nghĩ hơn
Không biết từ lúc nào sánh đôi
Được em thương ta rất vui rồi
Đắm hồn trong bốn mùa hoa lá
Luôn gắn đóa hoa cuời trên môi
Lấp quãng sầu thăm thẳm hôm qua
Bất hạnh năm xưa lòng xót xa
Nay an bài trái tim cằn cỗi
Theo tuổi đời tóc điểm sương pha
051109
Bài thứ
1103 : KHÔNG DỪNG NỖI NHỚ
Nhìn lá vàng rơi
mỗi độ Thu về
thấy tâm hồn như
lạc cõi u mê
Gió lao xao thổi
lạnh tim từng chút
làm ước mơ thành
nỗi buồn tái tê
Người yêu dấu đã
đem theo tha thiết
tận trời xa có
biết đây chơi vơi
một cuộc đời cô đơn
nào hay biết
em bước xuống
thuyền tách bến ra khơi
Giấc mộng đêm tân
hôn theo mây khói
Cung đàn ái ân câm
nín ngàn thu
Cuộc tình đôi lứa
nay vào dĩ vãng
ta vẫn mơ dù em xa
mịt mù
Nỗi nhớ đong không
dừng trong tiềm thức
Quanh quẩn thời gian
lúc hoa trổ màu
Hương sắc yêu ngạt
ngào thơm rạo rực
thấm cõi lòng náo
nức chuyện mai sau
061109
Bài thứ
1104 : THU
Thu ở nơi nào đó
sao ghé đây làm chi
cho ban ngày không
tỏ
mặt trời ngoảnh
mặt đi
ánh nắng vàng biền
biệt
để sương mù diển
tuồng
khúc tình sầu da
diết
lá trên cành lỉa buông
Thu ở phương nào
đến
Cõi trần gian đâu
mời
Ước mong Thu tan
biến
Để vạn vật vui tươi
Thi nhân ngưng múa
bút
gieo lãng mạn hồn
người
ôm tương tư náo nức
hay ưu phiền chẳng
vơi
071109
Bài thứ 1105 :
THU HÃY QUAY LƯNG ĐI
Thu ơi, anh đau lòng
thấy trời đất mãi
đong
hạt sương rơi không
ngớt
kết màn sầu mênh
mông
Thu ơi, anh đâu có
thương yêu Thu bao
giờ
vườn tim anh khép
ngõ
chẳng còn muốn
mộng mơ
Sao Thu cứ quay về
cho trần gian tái tê
tháng ngày giăng ảm
đạm
vũ trụ ôm não nề
Thu có nghe cây khóc
bởi chia ly lá cành
nhánh trơ trụi đơn
độc
vì thời tiết đổi
nhanh
Thu ơi, anh mong mỏi
em hãy quay lưng đi
đừng bao giờ ngoảnh
lại
nhìn nhau nữa làm
gì...!
081109
Bài thứ 1106 : VỀ ĐÂU
Ta biết không còn
được sống lâu
Soi gương thấy tóc
bạc trùm đầu
Trên vầng trán kẽ
đầy đường chỉ
Da mặt nhăn nheo, má
hóp sâu
Chứng tỏ đời người
sắp đến lúc
Lìa nơi trần tục
sẽ đi đâu?
Dân gian thường khấn
nguyện câu chúc
Về cõi Vĩnh Hằng
sớm, thật mau...
091109
Bài thứ 1107 : BUÔNG
Điệp trùng
giăng sợi nhớ
Quấn chặt
tâm hồn ta
Đã yêu
sao ai nỡ
Tàn phá
duyên đậm đà
Tình yêu nay
chấp cánh
mà ta vẫn
dại khờ
Còn tin lời
thề ước
Tháng ngày
mỏi mắt chờ
Ai đi cạnh
người mới
Ngất ngây
hương hoa đời
Ân cần vui
phơi phới
Lãng quên
phút lệ rơi
Chia tay
chiều dạo ấy
Lứa đôi quá
ngậm ngùi
Từ đây không
còn thấy
Dáng yêu đành
buông xuôi
101109
Bài thứ 1108 : THẦM YÊU
Yêu em nhưng tôi cứ
lặng câm
Mộng mơ ôm ấp bóng âm thầm
Thư tình đã viết không dám gởi
Cất giữ trong ngăn tủ tháng năm
Đến một hôm nhận được thiệp cưới
Báo tin mừng em đi lấy chồng
Nghe tim tôi nhói lên đau đớn
Ruột thắt từng cơn oặn thắt lòng
Từng đêm cô đơn tự trách mình
Tâm yếu mềm nên mất đời xinh
Để cho ngàn thu ôm nuối tiếc
Dấu yêu đầu hẹn kiếp lai sinh
Yêu em rồi tôi khó phôi phai
Hồn vấn vương ngày tháng cũ hoài
Mỗi khi tan trường tôi theo gót
bước chân em lặng lẽ nào hay
Mộng mơ ôm ấp bóng âm thầm
Thư tình đã viết không dám gởi
Cất giữ trong ngăn tủ tháng năm
Đến một hôm nhận được thiệp cưới
Báo tin mừng em đi lấy chồng
Nghe tim tôi nhói lên đau đớn
Ruột thắt từng cơn oặn thắt lòng
Từng đêm cô đơn tự trách mình
Tâm yếu mềm nên mất đời xinh
Để cho ngàn thu ôm nuối tiếc
Dấu yêu đầu hẹn kiếp lai sinh
Yêu em rồi tôi khó phôi phai
Hồn vấn vương ngày tháng cũ hoài
Mỗi khi tan trường tôi theo gót
bước chân em lặng lẽ nào hay
111109
Bài thứ 1109 : BÂY GIỜ EM THẾ
NÀO?
Không biết bây giờ
em thế nào?
Có vui bên mùi đời
ngọt ngào
Hay là đắng cay
trong hạnh phúc
Âm thầm tâm sự với
trăng sao
Em biết không anh
vẫn cầu mong
Nơi phương xa êm ái
thuận lòng
Đường trăm năm em đơm
sắc thắm
bên người em viết
trong thiệp hồng
thông báo ngày vui
nhứt đời em
là lúc anh đây chạy
kiếm tìm
những lá thư tình
xưa trao gởi
đọc lại câu thề
hẹn lương duyên
Không biết bây giờ
em còn nhớ
chuỗi ngày đôi lứa
được tâm đầu
chẳng khi nào nghĩ
đến xa cách
ắp đầy mơ ước
chuyện mai sau
121109
Bài thứ 1110 : EM CÓ BIẾT
Chiều nay
anh đi qua lối hẹn
hò xưa
những lời yêu thương
tả sao cho vừa
tình nồng thắm
thiết
một thời hạnh phúc
tiếng nhạc lòng
đôi lứa trổi nhau
đưa
Một buổi thu tàn
em xa quê
ra đi không nhắn
ngày về
lời thề bên nhau
em đem theo ngàn dặm
vắng em rồi
tim anh tái tê
nửa cuộc đời
xanh xao nỗi nhớ
tình đầu dang dỡ
vì đâu?
Ánh đèn tình phương
em
sáng rỡ
Còn nơi đây anh chỡ
hồn sầu
Chiều nay
anh đi qua lối
hẹn
Trời không mưa
anh thấy như mưa
Trong đôi mắt anh
màn sương dầy đặc
tia sáng nhỏ cũng
không chừa
em ơi ! em ơi !
em có biết?
Biết không em!?
131109
Trang giới thiệu
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire