Nombre total de pages vues

dimanche 18 décembre 2016

Năm 2009 (1122-1142)


Bài thứ 1122 : VÔ TÌNH

 Còn không
những lúc đêm thâu
cô đơn
nghe giọt lệ sầu đọng mi
không vơi than thở
lâm ly
dâng tràn nỗi nhớ
người đi chiều nào

Mùa thu lá rụng
 lao xao
tâm hồn vàng võ
biết bao nỗi niềm
cuộc tình nồng ấm
con tim
đột nhiên ngơ ngác
tơ duyên lạc loài

Còn không
 giây phút mê say
nụ hôn ve vuốt
môi ai dịu dàng
Trăng khuya lơ lửng
mây ngàn
mãi trôi theo bóng thời gian
lạnh lùng

Đoạn đành
ai cắt  thủy chung
để đây se sắt
não nùng mưa tuôn
Cung đàn lòng trổi
u buồn
từ khi hạnh phúc
bỏ
buông
vô tình
251109

Bài thứ 1123 : RA ĐI

Mùa thu chuẩn bị ra đi
Thở than cùng gió lời gì trối trăn
Làm sao đây để chận  ngăn?
Lá ngưng  vàng úa dữ dằn rụng rơi !

Cây cành trơ trụi giữa trời
Màn đông lạnh buốt tuyết rơi điệp trùng
Trần gian hiu quạnh não nùng
Vắng nghe chim hót chào mừng bình minh

Nắng vàng lười biếng lung linh
Tìm đâu hình ảnh hữu tình nhân gian
Thướt tha bóng dáng dịu dàng
Đôi uyên ương dạo phố phường từng đêm

Mùa thu chuẩn bị ra riêng
Không còn chia sẻ nỗi niềm thi nhân
Triền miên hồn thả lâng lâng
Nhớ nhung thơ thẩn vô ngần mộng mơ

Khi trăng nghiêng bóng lửng lờ
Giăng giăng cảm xúc vô bờ tâm tư
Phiến sầu mài mãi bao giờ
Tan đi xóa hết chơ vơ lạc loài
261109

Bài thứ 1124 : TÌNH NHỚ

Tình ơi ! Tình nhớ ta không
Có nghe nức nở tiếng lòng của ta
Dù bao nhiêu năm cách xa
Vẫn ôm giấc mộng đậm đà hữu duyên

Tình ơi ! Ta gọi triền miên
Từng đêm trăn trở kiếm tìm dấu yêu
Bên đời chồng chất quạnh hiu
Trái tim ta thấm muôn điều đớn đau

Tình ơi ! Những lúc đêm thâu
Ngoài trời mưa gió, tâm sầu chẳng vơi
Thương yêu nhòa nhạt theo đời
Trôi bên ngày tháng rã rời cuộc vui

Tình ơi ! Ta vẫn say mùi
Hương xưa lan tỏa không nguôi trong lòng
Biết rằng hư ảo vẫn mong
Để nuôi ta hết kiếp hồng trần ai
271109

Bài thứ 1125 : TÌNH TỰ

Mùa thu  nhiều chiếc lá vàng  rơi
Mây xám giăng giăng khắp cả trời
sương xuống đêm khuya buồn tĩnh lặng
Lửng lờ trăng ngiêng ngả chơi vơi

Cô đơn sao mãi ở bên đời
Ngày tháng đong niềm nhớ chẳng vơi
Hình bóng xa xưa vào dĩ vãng
Cung đàn lòng trổi nhịp nào ngơi

Dù vàng võ trái tim than đau
Vẫn khát khao tìm giây phút đầu
Nghe lại những lời như mật ngọt
Lứa đôi tình tự suốt đêm thâu

Gió đưa quấn quít bước tình nhân
Âu yếm đam mê giữa thế trần
Mòn mỏi chờ nhau ngày kết thúc
cuộc tình  nở rực sắc hoa xuân
281109

Bài thứ 1126 : ĐÔNG SẮP VỀ

đông sắp về gió thoảng lành lạnh
lá vàng rơi nhè nhẹ ngoài sân
dòng thương nhớ chảy về tâm não
đầy ắp trời mơ ước tuyệt trần

Em sẽ cùng ta đi suốt đời
con đường hạnh phúc đẹp không vơi
hương yêu lan tỏa mùi âu yếm
muôn kiếp mùa trăng sáng rực trời

Say đắm con tim trổi nhạc lòng
vô biên tình lướt sóng mênh mông
dỗ dành mưa nắng đừng gây rối
làm khổ tình nhân lỗi hẹn trông...

Đông sắp sửa về rồi đó, em
có nghe sinh vật thở than phiền
khi nào hết cảnh cây lìa lá
trơ trụi giữa trời lạnh, tuyết thêm
291109

Bài thứ 1127 : LẠC PHIẾM CUNG ĐÀN

Cung đàn lạc phiếm phútt chia xa
Lòng thấm buồn đong mắt lệ nhòa
Ướt lạnh bờ mi dần khép lại
Chìm sâu mơ mộng đẹp như hoa

Có còn đâu nồng nàn hương phấn
Tan vỡ tình trôi đi bến nào
Xơ xác nơi này ai hiểu thấu
Tơ lòng ru điệp khúc thương đau

Mỗi chiều sương khói tỏa bay cao
Tựa áng mây lan giữa nắng chào
Đón ánh hoàng hôn đang phủ xuống
Trần gian huyền ảo biết là bao

Cung ̣đàn lạc phiếm bởi vì ai
Cuốn hút đờ̉i yêu dấu mãi hoài
Kỷ niệm cơn mưa về thuở ấy
Làm sao quên được hỡi người ơi

Vầng trăng soi bóng bước chân khuya
Đôi lứa đâu nghĩ đến đoạn lìa
Cắt chia hai ngả đường khát vọng
Lâu đài tình ái hóa mộ bia
301109

Bài thứ 1128 : LẠNH LÒNG

Đâu có ngờ dòng sông tình rẽ lối
Lịm yêu thương, chôn khối ước tương lai
Ta và em xây dựng một lâu đài
hạnh  phúc  mãi đến ngày lìa trần thế

Đâu có ngờ lời cầu hôn ta trễ
Trước thành sau đành để mất người yêu
Miền đất hứa nay xơ xác cô liêu
Chỉ một thoáng bao điều tan vỡ hết

Dỡ dang rồi kể như tình đã chết
Ta sống trong mỏi mệt của linh hồn
dày vò vì  bị mất dáng suy tôn
Thần tượng đã không còn bên suốt kiếp

Ôm giá ký ức nhớ nhung, trùng điệp
Tuyết tuông rơi là nghiệp của mùa đông
Cho trần gian chịu cảnh lạnh mênh mông
Nung lò sưởi cõi lòng vẫn thấy rét
011209

Bài thứ 1129 : TA VẪN CHỜ

Ta vẫn chờ mong ngày quê hương
tròn niềm vui ước nguyện
đã mấy nhiêu năm dâu biển
lòng người mòn mỏi đầy vơi
trong trái tim chan chứa lệ rơi
kể từ khi đổi đời chồng chất
 niềm đau ngất trời

Ta vẫn chờ mong hoa quê hương
trổ lại màu yêu thương trân quý
chôn liệm hồn héo úa mấy nhiêu năm nụ cười
thay bằng tiếng khóc muôn nơi

Dòng sông tình đã xa rời miền đất không ngơi
hũy diệt cội nguồn chân lý bỏ buông
cho lũ cuồng phong cuốn màn trời tự do
chẳng còn ấm no như thuở nào
cảnh trai gái thôn làng ca hát dạt dào
mỗi mùa lúa chín vàng
trên cánh đồng thênh thang

Ta vẫn chờ trông đợi ngày
về lại quê xưa nhìn những cơn mưa
nắng đổ chiều tà bóng hoàng hôn
nhuộm tím chân trời thơ mộng bao la
021209

Bài thứ 1130 : KIẾM TÌM

Tôi kiếm tìm từ kiếp trước
Đường trần nguyện ước
Đến đời này vẫn chưa thấy đâu
Em ở đâu, em ở đâu?

Trong tim tôi
chưa tan khối đơn côi
những giọt nước mắt
còn đọng trên môi

Vị đắng không vơi
từng mùa thu lá rơi
em đi biến khát vọng
thành dây chuỗi sầu đời

Lối mộng trăm năm
vẫn còn xa xăm
triền miên tôi mang nỗi nhớ
hạnh phúc sao đành biệt tăm
031209

Bài thứ 1131 : CÓ LÀM CHI BỐN MÙA

Mùa xuân em trở về
Vạn vật đều đam mê
Lá hoa đơm trổ nụ
Trái sai cành sum sê

Mùa hạ em thầm thì
Bên tiếng ve lâm li
Mỗi trưa hè nắng cháy
Thiêu đốt nỗi sầu bi

Mùa thu em buồn sao
Lá vàng bay rạt rào
Sương mù giăng phủ kín
Thái dương chìm nơi đâu

Mùa đông em lạnh lùng
Nhìn tuyết rơi khắp vùng
Phố phường tô màu trắng
Triền miên lò sưởi nung

Có làm chi bốn mùa
Xuân Hạ Thu Đông khua
Đời em ai thấu hiểu
Gian truân tả sao vừa

Ước ao được chia sẻ
Niềm đau khổ muôn đời
Than trách trong lặng lẽ
Ngày đêm ôi rã rời
041209

Bài thứ 1132 : EM RA ĐI

Em ra đi khi tình đang rộ nở
Sắc hương lan rực rỡ thơm vô ngần
Nắng mai chào buổi sáng của trời xuân
Muôn chim hót vui dâng đầy mộng ước

Em ra đi mang theo lời thề trước
Là lứa đôi sánh bước mãi bên nhau
Dù dòng đời giông bão táp đến đâu
Vẫn không để nhạt màu hoa tình ái

Nay sao em lại rẽ đường ngang trái
Cho hồn anh chịu phải cảnh cô đơn
Đêm từng đêm trong giấc ngủ chập chờn
Giây phút rã keo sơn ngày tháng đẹp

Tưởng chừng như đã thành chàng thiếp
Thật êm đềm cho kiếp được thương yêu
Không bao giờ nghĩ lúc đi ngược chiều
Để nhìn cảnh cô liêu đời hoang phế

Em ra đi xóa tan ngày hôn lễ
Mà đã cùng tuyên thệ dưới trăng sao
Lỗi hẹn này chấm dứt cuộc tình trao
Hai trái tim lâm vào làn sấm sét
051209

Bài thứ 1133 : XA EM

Em xa tôi từ mùa thu năm trước
Đến bây giờ vẫn bước lẻ cô đơn
Tôi cố quên vứt bỏ nỗi giận hờn
Nhưng sao mãi chập chờn hình bóng cũ

Em xa tôi từ phút giây tự thú
Em không còn hội tụ được ước mơ
Sẽ cùng tôi se mối kết duyên tơ
Hạnh phúc chẳng bao giờ cho vơi bớt

Tôi đâu ngờ có ngày tình hờ hợt
làm trái tim không ngớt nhịp nhói đau
đọng trên môi vị đắng thay ngọt ngào
nụ hôn đã từng trao nhau đắm đuối

Em xa tôi đàn lòng đành lạnh nguội
Thời gian sầu tựa núi biển mênh mông
Trời vào Xuân mà cứ tưởng còn Đông
Tâm giá lạnh, mắt lưng tròng chứa lệ
061209   

Bài thứ 1134 : NGÀY GIỖ CHA NĂM NAY

Ngày giỗ cha năm nay không có anh
Thắp nhang cùng em khấn nguyện lòng thành
Để mình em chạy lo bày bàn cúng
Váy lại trong căn nhà vắng lạnh tanh

Anh cũng không ngờ hoàn cảnh đẩy đưa
Phương xa anh cũng lo lắng đâu vừa
Đêm về ít ngủ mà ai nào biết
Thấu hiểu cho lòng anh như gió mưa

Có lẽ lần này lần cuối vắng mặt
Giỗ cha về sau không còn quạnh hiu
Lứa đôi quỳ lạy kính dâng hương khói
Tưởng niệm người quá cố khấn mọi điều

Mong mỏi an lành luôn luôn đến em
Trong thời gian bên gối lẻ ban đêm
Mai đây sẽ trở lại cảnh đoàn tựu
Trong túp lều lý tưởng hai trái tim
071209

Bài thứ 1135 : KHÔNG TIN

Không tin rằng có ngày ta mất nhau
Cuộc tình nồng ấm trở thành lạnh lẽo
Lời nói ngọt ngào bỗng dưng nhạt nhẽo
Nguồn vui tươi chảy ra biển u sầu

Không tin rằng có ngày ta đớn đau
Cuộc tình vừa chớm nở tàn rụi sớm
Còn nhớ thưở nào lứa đôi định hướng
Đầu xuân năm tới đem lễ cau trầu

Nào đâu em đã lặng lẽ ra đi
Đến cùng người khác làm lễ vu qui
Ngỡ ngàng làm tim tôi muốn ngừng đập
Ngất lịm giây phút vì quá sầu bi

Không tin rằng có ngày ôm lẻ loi
Tưởng lời người chẳng điều giã dối
Mùi vị đắng ngờ đọng môi tội lỗi
Hồn đam mê đâu biết hương phấn bay rồi
081209

Bài thứ 1136 : SẼ CÓ NGÀY

Sẽ có ngày bên cạnh chẳng còn ai
Nằm yên lặng ngủ một giấc thật dài
Không còn nghe nhịp trái tim thanh thản đập
Trong lòng ngực vì thân xác chôn vùi

Sẽ có ngày nằm dưới ba tất đất
Ngàn năm xa đời, chối bỏ cuộc vui
Bờ âm dương vô hình dung khoảng cách
Xa hay gần ở trong giây phút ngậm ngùi

Thương tiếc nhớ tuôn rơi giòng nước mắt
Muôn lời cầu nguyện người sớm tiêu diêu
Còn căm ghét thì chết đi bỏ mặc
Chẳng màng chi lưu luyến thở than  nhiều

Sẽ có ngày nằm cạnh người chẳng quen
Từ khi sinh ra đến lúc lìa trần
Sẽ có ngày làm bạn người cõi chết
Vùng âm ti khi hết kiếp nợ nần...
091209

Bài thứ 1137 : TA MẤT EM

Ta mất em từ lúc nào chẳng biết
Xa nhau rồi mới tiếc quãng ngày qua
Cận kề bên mà khoảng cách dần xa
Em khao khát đậm đà cuộc sống mới

Vừa đặt chân xứ người chưa nghĩ tới
Những điều như diu dợi khỏi tầm tay
Khả năng mình ao ước vẹn trong ngày
Được no ấm hôm nay là có phước

Ta không thể làm vừa lòng em được
Nên dần dà em bước nhảy càng cao
Xem tình nghĩa vợ chồng có thuở nào
Là món nợ muốn đào chôn tẩn liệm

Em thốt ra toàn những lời cay nghiến
Đôi khi còn châm biếm cuộc đời ta
Thương đàn con nên đành ngậm xót xa
Lòng mong mỏi thiết tha em hồi tỉnh

Nhưng dòng đời cứ trôi vào vô định
Em cố tình toan tính chuyện ly hôn
Mái ấm gia đình biến thành tiền đồn
Tranh giành sự sinh tồn hồn thơ dại

Vì không muốn con trẻ nghĩ sai trái
Nên ta đây đành phải chịu chiều em
Cho em đi vào cơn mộng kiếm tìm
Giàu sang có nhiều tiền như thiên hạ

Ta mất em đến khi nào em ngã
Ta sẳn sàng giương thả cánh tay nâng
Dìu em đi tiếp tục đoạn đường trần
Tới phút cuối tấm thân rời cõi thế
101209

Bài thứ 1138 : CHUẨN BỊ VÀO ĐÔNG

Chuẩn bị vào Đông thấy trời lành lạnh
Những hàng cây trơ nhánh trụi thân cành
Trên mặt đường xác lá nằm loanh quanh
Vô trật tự, tan tành khi gió cuốn

Bước chân người dẫm lên nào đâu muốn
Nỗi đau theo tình huống chẳng đặng đừng
Bên dòng đời đầy ắp sự dửng dưng
Vô tận rắc không ngừng gieo tan vỡ

Như cuộc tình lứa đôi mơ mộng nở
Hoa tương lai rộ trổ sắc hương thơm
Nồng nàn tỏa lan dù thời tiết ươm
Mùa băng tuyết chập chờn trùm vạn vật

Lâu đài tình ái đang hồi xây cất
Đỉnh đam mê cao ngất trêu chọc trời
Xua mây mù đi chố khác rong chơi
Để nơi đây chói ngời ánh thái dương
111209

Bài thứ 1139 : ĐÊM CHIA TAY

Đêm chia tay lặng lẽ đi bên nhau
nghẹn ngào suốt con đường dài
nào biết khói thuốc cháy nám
vàng ngón tay anh nào hay

Đêm chia tay ngồi bên nhau
nhìn con sông dài nước chảy siết
thấy cõi lòng da diết
nghe đau quá đau

trên môi mềm hương vị tình yêu
tích tụ bao nhiêu thời gian say đắm
mai đây xa cách
đời anh cô liêu

nhưng chẳng quên
ban đầu mới quen
đợi chờ góc phố
lúc ngày lúc đêm

dù lặng chìm theo ngày tháng trôi
trống vắng em trong tim anh
mà sao vẫn lo lắng...
mơ ước quẩn quanh

mùa thu lá còn xanh
thấm đậm hồn anh
chẳng bao giờ vàng úa
dẫu nay cung đàn tình đã tắt âm thanh
121209

Bài thứ 1140 : U SẦU

Ta mãi u sầu ôm đớn đau
Tình tan theo bước ai ngày nào
Rã rời hạnh phúc sau cơn bão
Bỏ nghĩa trăm năm đến bạc đầu

Dẫu biết không còn gì với nhau
Sao ta vẫn nhớ phút ban đầu
Cõi lòng phơi phới khi hò hẹn
Đôi lúc dỗi hờn vô cớ đâu

Cảnh cũ còn đây nhưng đã mất
Dấu yêu thăm thẳm đến ngàn sau
Nỗi vui thay thế buồn vô tận
Những nụ cười ai lịm lúc nào?

Bút mực nào ghi hết chuyện đời
Nhân tình thế thái bạc như vôi
Dù cho mưa nắng quanh năm tháng
Không cản được dòng nước chảy trôi
131209

Bài thứ 1141 : TA MUỐN

Ta muốn từ bỏ những nỗi buồn
Nhưng dòng nhung nhớ  chẳng tha buông
Ngày đêm trăn trở lòng ray rứt
Nước mắt âm thầm cứ chảy tuôn

Quay gót về quê vẫn mịt mù
Nương thân xứ lạ chắc nghìn thu
Linh hồn lang bạt bao nhiêu kiếp?
Trở lại trần gian hết ngục tù

Ta muốn niềm đau của thuở xưa
Nước non lâm cảnh loạn day dưa
Bao nhiêu thế hệ hy sinh hết
Kết cuộc ly tan nói chẳng vừa

Gieo rắc lầm than sau tháng ấy
Thương người kẹt lại khổ muôn trùng
Khát khao mong mỏi ngày vui sướng
Khắp nẻo đồng hương về sống chung

Đùm bọc thương yêu chẳng hận thù
Câu hò tiếng hát ca dao ru
Tỏa lan trên cánh đồng vàng rực
Lúa chín mùi thơm ấp ủ bồ
141209

Bài thứ 1142 : RAY RỨC

Từng đêm ray rức
vì có ngờ đâu
dây tình sớm đứt
ôm nỗi buồn đau

đầy trong tâm não
hình ảnh ngày đầu
vô cùng thắm thiết
đôi lứa dìu nhau

khát khao tròn câu
lời người thường chúc
trăm năm hạnh phúc
cho đến bạc đầu

giờ đây em đã
về hướng trời xa
miên trường sánh bước
bên cạnh người ta

Ước ao giờ trôi
dạt về đường khác
nơi đây vỡ nát...
chim lẻ bạn rồi !
151209

Trang giới thiệu

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire