Bài thứ 1422 : BẾN TÀU THỦY CHUNG
Tiếng thở dài ta đâu nào muốn,
bởi trong hồn cuồn cuộng nhớ em
chiều con phố vắng lặng yên
chìm trong mưa gió buồn tênh lạnh lùng
Em phương đó vô cùng hạnh phúc
bên người thân thương nhứt cuộc đời,
còn ta ôm phận bỏ rơi
giọt sầu cô đọng nghẹn lời biết bao
Chiếc lá Thu lao xao lơ lửng
giữa không gian hờ hững vô tình
lòng ta đã lạc niềm tin
trăm năm là chiếc bóng hình mộng mơ
Chuỗi thời gian đợi chờ trôi mãi
về chốn nào hết thấy niềm đau
liệm chôn tâm sự một bầu
xe duyên chạy lại bến tàu thủy chung?
260910
Bài thứ
1423 : VẮNG TIẾNG EM
Vắng tiếng em lòng anh vô vọng
đượm u sầu trông ngóng đâu đâu
tâm tư chất tựa non cao
lời anh bày tỏ khát khao được gần
gần em mãi mùa xuân đời trổ
sắc hương tình kết tổ uyên ương
trăm năm chung một con đường
nhân gian một chuyến yêu thương thiếp chàng
Vắng tiếng em anh mang nhung nhớ
ăp đầy tim trăn trở đêm thâu
chập chờn hình ảnh mai sau
pháo rền vang nổ đón chào lứa đôi
tiếng vỗ tay liên hồi không dứt
muôn ngàn lời cầu chúc nồng nàn :
Phụnng loan cầm sắt vô vàn,
răng long tóc bạc hơi tàn có nhau
270910
Bài thứ 1424 : THU XƯA
Họa bài
THU của TH Huỳnh Đạt Bửu
Mắt lệ u sầu tựa
giọt mưa
Trời Âu đất Pháp
đã sang mùa
Thu đang trang điểm
trần gian nữa
Nhuộm sắc vàng cây
lá hướng chùa
Chiều tắt hoàng hôn
mây tím phủ
Người đi chưa về
chốn không ưa
Năm xưa vận nước tan
dòng giống
Trên biển, rừng sâu
xác chẳng thưa
28.09.10
THU
Miền Nam sớm nắng với chiều mưa
Cây cỏ xanh um biết đổi mùa
Sắp nhỏ hết hè lo đến lớp
Mấy già sóc vọng rủ vô chùa…
Thi phi tranh cải thôi dồn dập
Sắc tướng loẹt lòe được mến ưa.
Nhớ đến tiền nhân “ tiên học Lễ
“
Về nhà dạy trẻ tập trình thưa.
Huỳnh Đạt
Bửu
sóc: mùng 1; vọng: rằm tháng Al)
|
Bài thứ
1425 : KHI NÀO
Nhật thanh khiết bình
minh trang trải
trong lòng anh mãi mãi chói ngời
dù còn khoảng cách hai nơi
nhưng lời thề nguyện không dời đổi thay
Anh khao khát sớm ngày đẹp đó
chung lối đi về ngõ trăm năm
tương lai hết cảnh xa xăm
Vui mừng sum hợp tình thân một nhà
Thời gian thánh thoát qua mau lắm
cuộc đời người quá ngắn trời ơi !
Bước chân lang bạt chưa ngơi
xe hoa hạnh phúc ở nơi chốn nào?
Gió thu thổi rạt rào đêm vắng,
giòng tâm tư thức trắng canh thâu
phương anh lẻ bóng đọng sầu
hỏi thầm sính lễ trầu cau khi nào?
290910
Bài thứ
1426 : THU LẠI VỀ
Thu lại về lá vàng đầy phố,
lơ lửng trong nắng đổ buông dài
trên đường xưa đã cùng ai
nhẹ nhàng quyện bước, khoan thai dáng tình
Trong công viên đứng nhìn đôi bóng
ánh đèn khuya lắng động màn đêm
đàn lòng hòa nhịp đôi tim
bờ môi thấm vị mật thêm ngọt ngào
Men tình yêu dâng trào như sóng
vỗ thời gian bên móng đợi chờ
xe hoa kết thúc ngây thơ
bước vào ngưỡng cửa ước mơ cuộc đời...
nào hạnh phúc cùng người tri kỷ,
thảo luận bàn tỉ mỉ tương lai
uyên ương tổ ấm lâu dài
bên nhau khắng khít đến ngày tàn hơi
Thu lại về lá rơi không dứt
khơi dậy tiềm tàng nhức chưa tan
khói hương ảo ảnh nồng nàn
bên bầu nghiệt ngã lỡ làng trăm năm
Em bây giờ xa xăm vô tận
đã phôi phai thơ thẫn tâm hồn?
Phút giây tiễn biệt vùi chôn
riêng anh chẳng đổi suy tôn yêu người
xưa thần tượng, một lời son sắt
dẫu thiên thu chia cắt đường đời
anh đây luôn giữ không rời
nhớ thương em suốt kiếp người hiện vay
010110
Bài thứ
1427 : VÀO
THU
Họa bài Thu ở rừng phong của TH Thanh
Khang
Trời bước vào thu
lá nhuốm vàng
Sương đêm còn đọng
lạnh tâm can
Sầu thân viễn xứ
theo năm tháng
Mong đợi nhìn quê
cũ nắng chang
Từ độ ra đi lòng
chẳng ngớt
Buồn giăng sợi nhớ
gắp trăm ngàn
Từng đêm thầm khóc
nào ai biết
Chia sẻ niềm đau
lẫn luận bàn...
031010
THU Ở RỪNG
PHONG
Ngắm cảnh rừng phong ngập lá vàng,
Từng cơn gió thoảng nhẹ tâm can.
Kim chi uyển chuyển theo làn điệu,(1)
Ngọc diệp nhẹ nhàng sắc chói chang.(2)
Du khách ngất ngây cùng cảnh vật,
Đàn chim phất phới với mây ngàn.
Bến mơ hạ giới là đâu nhỉ ?
Thu ở rừng phong tựa niết bàn.
Thanh Khang
1) nhánh cây đu đưa theo làn gió.
2) Lá vàng dưới ánh mặt trời.
|
Bài thứ
1428 : ANH MUỐN
Anh muốn trôi mau giòng mong đợi
ngày mai đây tiến tới trăm năm
không còn khoảng cách xa xăm
nửa vòng trái đất, hỏi thăm nhau hoài
Giọt lệ rơi lăn dài trên má,
đọng bờ môi lạnh cả lòng anh
khát khao tình đẹp duyên lành
đừng xây dựng bức tường thành cách ngăn !
Hãy vượt qua mức lằn thử thách
hầm hố đời, ngõ ngách chong gai
cho tình lận đận chia tay
mỗi người mỗi ngả miệt mài thiên thu
Con phố nhỏ sương mù dày đặc
buổi sáng nay hiu hắt buồn sao
nhịp tim như sóng rạt rào
tương tư vỗ đến khi nào mới ngưng?
Lời dịu dàng chẳng dừng trang nhã
niềm vui tươi em đã cùng anh
hát ca trong túp lều tranh
ắp đầy hạnh phúc, trăng thanh êm đềm
031010
Bài thứ 1429 : CHỜ NHAU
Chờ nhau cho đến thôi đôi ngả,
gom nhớ nhung về thả một nhà
lời tình hết vọng phương xa
đêm tròn giấc ngủ đậm đà ấp ôm
Sưởi ấm lòng trời đươm giá lạnh
bắt đầu đông hiu quạnh bốn bề
trần gian tan cảnh tái tê
lứa đôi đầy ắp đam mê đàn tình
Chờ nhau cho đến nghìn trăng khuyết,
ánh mặt trời biền biệt nơi đâu
tháng ngày không kể dài lâu
vườn lòng vẫn giữ sắc mầu hoa yêu
Yêu nhau dù gặp điều đau đớn
biển trần ai từng gợn sóng buồn
dâng lên lấp cánh tay buông
quyết không về lại cội nguồn cô đơn
051010
Bài thứ 1430 : TỰ DO TRẢ LẠI
Có một người vui chẳng biết dừng,
có một người buồn không thấy ngưng,
phương xa ai đó tưng bừng
đâu thèm nhìn cảnh đây bưng lạnh lùng
Ngoài miệng nói rằng cùng tâm tưởng
nhưng trong lòng muốn hưởng say mê...
bỏ người gá nghĩa phu thê
ngày đêm quạnh quẽ bốn bề vắng tanh
Làm người giữ tường thành hạnh phúc
trăm năm, ôm côi cúc gối chăn,
sợ tim lạc nhịp tình giăng
đêm nào dám ngắm chị Hằng ghẹo trêu
sao khờ dại nắm điều chung thủy
người bạn đời du hí đâu đâu...
mấy ai mãi mãi bên nhau
mấy ai tròn vẹn một câu nghĩa tình?
Có một người lặng thinh chờ đợi
dáng yêu về phấn khởi hân hoan
ngờ đâu dồn dập lời than
sẽ còn nghe nữa tiếng đàn cô đơn
Thôi có lẽ keo sơn đành rã
mái gia đình đôi ngả chia tay
gởi lời chúc phúc mới thay
tự do trả lại cho ai cuối đời
061010
Bài thứ 1431 : ĐI TÌM
Anh đi tìm em trong nỗi nhớ
một bóng hình khắc ở trong tim
dù nay nào khác cánh chim
con thuyền mơ ước không chìm đâu em
Tình trao em, anh đem theo mãi
chẳng quên lời êm ái đôi ta
đam mê hò hẹn thiết tha
mai đây chung một mái nhà ủi an
Chia sẻ nhau muôn ngàn trắc trở
bên kiếp người gánh nợ trần gian
đắng cay cho đến nồng nàn,
buồn lên tiếng hỏi, vui sang sớt mừng
Anh đi tìm nơi dừng chân bước
đã nhiều lần ngã trượt bến thương
bao năm hiu quạnh vô lường
cuộc đời trong cảnh vấn vương đợi chờ
Nay em đến phá bờ cô độc
giữa xứ người lăn lóc xe duyên
cũng vì nhẹ túi kim tiền
nên tình yêu cứ triền miên hững hờ
121010
Bài thứ 1432 : LẺ BÓNG
Lá vàng rơi tơi tả
ta gọi khẽ thầm thì
vì sao đời hai ngả
cuộc tình đem phân ly
Trái tim ta đau nhức
rên rỉ gọi ai hoài
từng đêm lòng ray rứt
cố quên phút chia tay
Con phố chiều nay vắng
dấu yêu giờ nơi đâu
men nồng thành cay đắng
đọng môi ta giọt sầu
Vòng tay ta cô lẻ
thiên thu mất tình trao
ai đi vào ngõ rẽ
chuyện trăm năm vẫy chào
Khơi dậy hồn ta mãi
mỗi lần thu quay về
kỷ niệm hồi tưởng lại
chuỗi thời gian đam mê
Khao khát ngày hạnh phúc
bên nhau trọn kiếp này
chẳng ngờ ta côi cúc
chung quanh không còn ai
17 10 10
Bài thứ 1433 : THU SẦU
Họa bài
Buồn Tàn Thu của TH Lam Vân
Thức muộn mặt
trời, nắng ngủ dài
Trần gian chưa đánh tiếng ban ngày
Cỏ cây trùm phủ màng sương đọng
Lạnh lẽo làm sao để giải bày
Hình ảnh mùa thu sầu ảm đạm
Lá vàng theo gió đã mê say
Đành lìa cành nhánh không thương tiếc
Cái thuở nồng nàn lấp đắng cay
19/10/2010
Trần gian chưa đánh tiếng ban ngày
Cỏ cây trùm phủ màng sương đọng
Lạnh lẽo làm sao để giải bày
Hình ảnh mùa thu sầu ảm đạm
Lá vàng theo gió đã mê say
Đành lìa cành nhánh không thương tiếc
Cái thuở nồng nàn lấp đắng cay
19/10/2010
BUỒN TÀN
THU
Vẫn đắm chìm trong giấc mộng dài Buồn theo lá úa rụng bao ngày Lòng người viễn xứ không lời tả Dạ kẻ tha phương khó tỏ bày Một kiếp phù sinh chưa thức tỉnh Nửa đời lãng tử mãi cuồng say Thời gian lắng đọng tâm suy tưởng Quấn quyện hương sầu vị đắng cay Lam vân |
Bài thứ 1434 : MONG SAO
Dấu tình yêu vương vấn
dẫu đam mê nhạt mờ
khát khao đêm hợp cẩn
mãi còn trong ước mơ
Ngỡ ngàng tình lỗi hẹn
em quay lưng bước đi
anh đứng nhìn uất nghẹn
không thốt ra được gì
Anh khép đôi mắt lại
lịm giây phút chia tay
kho tàng yêu đang cháy
thiêu trái tim nồng say
Em đến phương trời lạ
có còn nhớ thuở nào
dưới bóng trăng thanh đã...
nụ hôn đầu đời trao
Từng đêm dài thao thức
lắng nghe hồn thở than
triền miên lòng ray rứt
an ủi phận lỡ làng
Kiếp này cam lận đận
ôm lấy ngàn khổ đau
mong sao người yêu vẫn
hạnh phúc đến bạc đầu
251010
Bài thứ 1435 : CHẶNG CUỐI ĐỜI
Họa bài
Hàng Sử Lệ của TH Đông Hương
Chặng cuối đời tôi
thêm cuộc tình
Như là giấc mộng
thật hồn nhiên
Giữa trời giông bão
thuyền yêu đắm
Chìm đáy trùng
dương một dáng hình
Từ đó trong tim
khắc ấn buồn
Dặn lòng không nghĩ
nữa lời thương
Cho dù đã biết ôm
cô độc
Bên cạnh tôi luôn mở
tiệc mừng
Bằng hữu vui cười
chẳng cúc côi
Đâu nghe hiu quạnh
quấn hồn tôi
Bốn mùa xuân hạ thu
đông mãi
Trong mắt lạnh lùng
tím cả môi
Những tưởng kiếp
này dặm bước đi
Tại nơi vùng lỗi
hẹn xuân thì
Ngờ đâu duyên nợ
còn chưa trả
Tiếp tục hành
trình đến điểm thi
231010
HÀNG SỬ LỆ
Mỗi chữ thơ tôi, một lời tình
Xa hoa phú qúi : túi hồn nhiên
Kết từng hoa nhớ lên trang giấy
Mực vọng trời xa bóng của hình
Mỗi một đêm mang chút xíu buồn
Nghe lòng thổn thức gióng chuông thương
Gọi mơ thủ thỉ lời tâm huyết
Tấu khúc trường ca nhịp điệu mừng
Mỗi trời mỗi nắng , một đơn côi
Vần thơ canh gió lạc hồn tôi
Lang thang dừng của tìm khuôn dấu
Khuôn dấu người xa ấm cuối môi
Nên mỗi ngày tôi mỗi cứ đi
Gót lỡ mòn sau tuổi dậy thì
Con tim mở áo phơi lồng ngực
Khoe nét hồng trinh sử lệ thi
Đông Hương
|
Bài thứ 1436 : VÀO XUÂN
Hai mốt tháng ba trời mới Xuân
Cỏ cây hoa lá tươi trào dâng
Trăm màu tô điểm xinh trần thế
Muôn sắc hương nồng thơm tỏa lan
Rộn rịp phố phường vang tiếng nhạc
Ỗn ào không dứt người rao hàng
Bán buôn mời khách mua in ỏi
Suốt cả ngày đêm chợ chữa tan
Minh Hồ
Bài thứ
1437 : TÌNH THƠ
Họa bài Cao niên tự vịnh của TH Thanh Khang
Tình yêu không tính trẻ hay già
Hợp tánh tình đồng trổi khúc ca
Mộng ước dâng trào như ngọn sóng
Hay là hoa bướm ở quanh nhà
Say mê vờn lượn quên trời đất
Mưa nắng hờn dai phải bất hòa
Giao động tâm hồn thi phú xướng
Đôi vần thơ từ ở phương xa
Gerzat, 26.10.10
CAO NIÊN TỰ VỊNH
Tuổi cao chưa hẵn đã là già, Vẫn thích nghe hoài : THƠ,NHẠC,CA. Dù trải bao phen đầy vất vả, Đã từng đôi lúc nát tan nhà. Bảo khuyên lớp trẻ nên đoàn kết, Dạy dổ cháu con biết thuận hòa. Thể dục Tài chi rồi xướng họa, Vui cùng thi hửu khắp gần xa. Thanh Khang Toronto 25-10-2010 |
Bài thứ
1438 : CHIẾC LÁ MÙA THU
Bài
xướng TL
Chiếc lá mùa thu
rơi rụng đầy
sân nhà ánh
nắng giận hờn lây
không màng chiếu xé
màng sương đọng
từ lúc đêm về lạnh
lẽo vây.
Từng đợt gió lùa
mang luyến tiếc
mùa hè mới đến đã
đi ngay
nhân gian đầy ắp
lòng nhung nhớ
khung cảnh tưng bừng
vui vẻ thay
291010
Bài thứ 1439 : BÓNG XẾ CHIỀU
Làm sao quên dược một chiều nào
Gặp gỡ bất ngờ tơ kết nhau
Bù lại quãng thời gian quạnh quẽ
Tưởng chừng đời cam chịu ôm sầu
Như đang đại hạn chờ trời mưa
Đổ xuống bao nhiêu cũng chẳng vừa
Tắm mát thân đời bẳng tiếp mộng
Mơ đo tình chuyến cuối còn đưa
Bóng xế chiều màu nắng nhạt phai
Xem như là sắp hết đi ngày
Trần gian chuẩn bị màn đêm xuống
Đường phố lên đèn rực rỡ thay
Hạnh phúc ngỡ rằng không còn tiếp
Tình phu thê là đã an bài
Có ngờ đâu nợ duyên tiền kiếp
Phải trả cho xong mới duỗi tay!
Minh Hồ
Bài thứ
1440 : KIẾM TÌM
Anh làm sao quên được
tiếng tơ lòng trổi lên
trong một đêm tha thướt
dáng trăng ngà dịu êm
Đưa đôi lứa vào mộng
ngọn lửa tình tăng thêm
rực vườn lòng sáng lộng
ấm áp đôi môi mềm
Lời yêu thương tuôn mãi
theo vòng tay băn khoăn
trên làn da mịn mại
trải dài nét đẹp căng
Anh không dừng say đắm
thời gian cảm thấy ngưng
đón tâm hồn nồng thắm
tỏa hương thơm vô ngần
Kỷ niệm giờ đã liệm,
bên bia mộ cuộc tình
thiên thu anh tìm kiếm
lạc loài một niềm tin
011110
Bài thứ
1441 : NHỚ EM
Nhớ em không sót
từng nét chữ
nhớ em từ ngôn ngữ
đầu tiên
xa xăm vạn dặm
triền miên
nghe lòng xao xuyến,
nhịp tim khác thường
Nhớ em thật vô
lường khó tả
khát khao mai một
ngả đường đời
trăm năm hạnh phúc
tuyệt vời
túp lều lý tưởng,
dưới trời thủy chung
Nhớ em đang ở vùng
cô lẽ
bến sông xưa quạnh
quẽ lúc nào
chưa nhòa giây phút
buồn sao
biệt ly non nước lệ
trào chẳng ngưng
Nhớ em đến cùng
trưng diện lại
chân dung tình tưởng
mãi mờ phai
hương tàn sắc úa
màu bay
theo thời gian chẳng
còn ai ngắm nhìn
Nhớ em dẫu nay còn
chia cắt
lời hẹn thề thắt
chặt sắt son
cho dù sông cạn, đá
mòn
yêu em bất biến
trong hồn của anh
051110
Bài thứ
1442 : GIEO
SẦU
Họa bài Mong Thu ngủ của TH Minh Hồ Đào
Sao cứ mãi ôm hoài
thao thức
Nhớ nhung chi khi
đứt tơ vàng
Tình phai theo tiếng
thời gian
Còn đâu giấc mộng
thiếp chàng bước đi
Con đường trần mê si
nhân thế
Chẳng biết đời dâu
bể, bền lâu
Thiên thu lá rụng
gieo sầu
Nhuộm trong đôi mắt
một mầu chẳng tươi
061110
MONG THU NGỦ
Mong thu ngủ ngàn năm không thức
Giữ màu xanh, ngưng tức tửi vàng
Không còn buồn phủ trần gian
Cây thôi rụng lá ngập tràn lối đi
Cho hết ướt bờ mi nhân thế
Cõi tâm hồn vui để dài lâu
Mù sương tan, biến u sầu
Vòng tay ấm áp một bầu xinh tươi
Minh Hồ Đào
051110
|
Bài thứ
1443 : HAI QUÊ
Gặp lại nhau nguồn
vui chưa cạn
lại đem về ngày
tháng quạnh hiu
cô đơn nắng sớm
sương chiều
không em chẳng ̣đếm
được nhiêu đêm sầu?
Vì cuộc đời còn
sâu nặng nghĩa
phải đành cam chịu
phía cách xa
phu thê vừa được
đậm đà
mà sao mau cất bước
qua lạnh lòng ?
Em lẻ loi trong vòng
nhung nhớ
đêm từng đêm trăn
trở phương anh
thu sang muôn lá lìa
cành
theo cơn gió cuốn
loanh quanh đầy trời
Gặp lại nhau tỏ
lời êm dịu
giữa ân tình chữ
hiếu đâu vơi
tâm tư u ẩn nào ngơi
mãi trong dâu bể
kiếp người hai quê
071110
Bài thứ 1444 : MỘT CHUYẾN
XE HOA
Anh mãi mãi vinh
danh trân quí
tấm lòng em nhất
chỉ yêu anh
ước mong cau thấm
trầu xanh
mai này đôi lứa hợp
thành trăm năm
Không còn cảnh xa
xăm vạn dặm,
nhớ nhung trào lệ
đẫm rèm mi
từng đêm thao thức
thầm thì
bên chăn gối chiếc
lâm ly tâm hồn
Anh mãi mãi suy tôn
thần tượng
người anh yêu, một
hướng chung đường
thiên thu bền chặt
tơ vương
tựa như châu báu kim
cương tuyệt vời
Tên của em sáng
ngời vô tận
cõi lòng anh luôn
vẫn khát khao
xe hoa một chuyến ngày
nào
pháo rền vang nổ
đón chào uyên ương
101110
Bài thứ 1445 : MÙA HÈ NĂM
ẤY
Họa bài
Nơi này năm trước của TH Bùi Tiến
Mùa hè năm ấy ở
nơi đây
Tôi với nàng chung
cảnh ngộ hây
Một nửa đường đời
ôm bóng lẻ
Nhân duyên diển lại
dáng thơ ngây
Thẹn thùng lời nói
không trôi chảy
Như tuổi xuân thì se
thắt tay
Che đậy cõi lòng
nao nức trổi
Mỗi lần đối diện
thấy vui thay
131110
NƠI NÀY NĂM
TRƯỚC
Ngày trước gặp nhau ở chốn đây Môi hồng mọng nhót má hây hây (1) Gót sen tươi tắn lòng vương vấn Khóe hạnh hồn nhiên dạ ngất ngây Trăng dõi ba sinh lồng một ước (2) Mây vờn nửa vạt quẩn đôi tay Thương thân lá thắm buồn lưu lạc (6) Nước chẩy hai giòng cảnh cũng thay Bùi Tiến 121110
(1) Trái cây
dân dã,
(2) vị chua khi
chín thì mầu đỏ
(3) và chỉ còn
giôn giốt
(2) Ba sinh hương lửa (ngạn ngữ) (3) Tích Hàn thị
(4) và Vu Hựu thả lá thắm trao duyên
|
Bài thứ
1446 : THU
Thu rủ đến đong đầy
nỗi nhớ
mỗi đêm về trăn trở không
vơi
buồn vương nghe gió
rợp trời
lòng sầu lên tiếng
gọi mời sáng mau
Cho nắng mai trải màu vàng
rực
khắp trần gian, ray rứt tiêu
tan
màng sương buông
xuống miên man
thương vay dấu vết
ngập tràn lạnh tanh
Thu rủ đến gây cành
nhánh trụi
đứng giữa trời cho bụi bám
vây
nghẹn ngào trông lá
mê say
lẳng lơ trước ngõ
nhà ai khép hoài
Mòn mỏi chờ miệt mài bóng
dáng,
gót chân tình dĩ vãng
đường xưa
chuỗi ngày hò hẹn
đón đưa
tâm hồn sóng
dội đâu chừa khoảng không
141110
Bài thứ 1447: ƯU PHIỀN
Thời gian sao lại
liều thuốc độc?
Nỗi gian truân làm
tóc bạc phơ
nào đâu học lậy
chữ ngờ
nhân sinh một chuyến
cặp bờ cô đơn
Tình đầu tưởng keo
sơn khắng khít
nửa chừng xuân xa
tít hai nơi
dáng thương biền
biệt chân trời
để cho góc biển
không ngơi sóng sầu
Bốn mua trôi bạc
mầu hoa ái
thuở xưa yêu si dại
đôi tim
có ai nghĩ đến đắm
chìm
con thuyền hạnh
phúc triền miên vui mừng
Thân lữ thứ tạm
dừng chân bước
trên con đường xuôi
ngược kiếm tìm
tấm lòng chân thật
lương duyên
tri âm tri kỷ gắn
liền đời nhau
Nay có em tâm đầu ý
hợp
anh chẳng còn
choáng ngộp tâm tư
xóa tan ánh mắt
dật dừ
vì đêm thức trắng
viết thư ưu phiền
161110
Bài thứ 1448: VẠN VẬT SINH
TỒN
Họa bài
Thơ chuyển mùa của TH Lâm Tiểu Trúc
Vũ trụ vần xoay có
bốn mùa
Xuân về nồng ấm
lấp niềm chua
Cõi lòng trong tiết
Đông chưa hết
Băng giá đi tìm áo
ấm mua
Hạ nắng chang tràn
đầy sức nóng
Thu mang buồn lá tả
tơi tua
Thân cây trơ trụi
giữa trời đất
Vạn vật sinh tồn đâu muốn thua
161110
THƠ CHUYỂN
MÙA
Sáng
nắng chiều mưa gió chuyển mùa
Trời
thu ẩm ướt hực mùi chua
Mền len chăn ấm đem ra đắp
Áo nỉ khăn choàng kiếm để mua
Ngắm lá vàng bay rơi lả tả
Nhìn chim nhạn đảo lượn vài tua
Nằm nhà đóng cửa tìm thi hứng
Lạnh buốt thôi đành phải chịu thua
Lâm Tiểu Trúc
|
Bài thứ 1449: NHỚ VỀ EM
Gởi về em giòng thơ
anh viết
gói tâm tư tha thiết
yêu thương,
mỗi lần gió thoảng
sầu vương,
lẻ loi chân bước
những đường phố qua.
Đến khi nào một
nhà chung sống?
Chẳng còn lo giao
động vắng xa !
Đùa vui trọn vẹn
đậm đà,
sớt chia an ủi tuổi
già có nhau.
Dòng đời trôi khổ
đau một nửa,
sớm lạnh lòng, tắt
lửa hương duyên,
tưởng rằng hiu
quạnh triền miên,
ngờ đâu núi biển
nối liền uyên ương.
Đêm nay thấy vô
lường ray rứt
trái tim anh cảm
nhức nhối sao?
Chơ vơ trong nỗi nhớ
trào
dâng lên, không ngớt
ngọt ngào gọi em !
191110
Bài thứ 1450: TÌNH QUÊ HƯƠNG
Họa bài
Mộng Hoài Hương của TH Minh Tâm
Tâm sự buồn vui
cũng chữ tình
Cội nguồn từ lúc
mới sơ sinh
Vấn vương cho đến
lìa trần thế
Vật đổi sao dời
vẫn khắc in
Hình ảnh quê hương
đâu bất biến
Trong lòng người xa
xứ nguyên trinh
Lời thề son sắt
không nhòa xóa
Trong trái tim yêu
Tổ quốc mình
201110
MỘNG HOÀI HƯƠNG
Thương
mãi trời quê thắm nghĩa tình.
Thị
thành, ngán ngẫm cuộc mưu sinh.
Đêm
mơ khóm trúc vầng trăng hiện,
Ngày
nhớ dòng sông bóng núi in.
Cuống
rún còn vương mùi cố thổ,
Buồng
tim vẫn đượm nét xuân trinh.
Dịu
dàng, gió thoảng nồng hương lúa,
Tỉnh
giấc, đèn khuya rọi bóng mình…
Minh Tâm
|
Bài thứ 1451:
CHUỐC PHÔI PHA
Họa bài Bóng xế tà của TH Nguyễn Gia Linh
Buông xuống hoàng
hôn liệm ánh tà
Vậy là hoạt động
mới sang qua
Buồn vui ngày trước
đem đi cất
Chào đón ban mai
trải nắng ngà
Trong tiết trời Đông
gây lạnh lẽo
Trần gian vạn vật
chuốc phôi pha
Đâu còn trông thấy
màu tươi nữa
Nghĩ đến nhân sinh
cũng sẽ già
21.11.2010
BÓNG XẾ TÀ
Nhẹ nhỏm hồn thơ bóng xế tà
Mơ màng cơn gió thoảng trôi qua
Hương theo cánh nhạn trời tươi thắm
Cảm với tình quê dáng ngọc ngà
Nắng sớm xuyên lời sông núi nhắn
Mưa chiều nhả nhạc sóng triều pha
Ngày này năm trước còn văng vẳng
Hãy trở về đây hưởng tuổi già
Nguyễn Gia Linh
21-11-2010
|
Bài thứ 1452: ANH HỎI....
Anh hỏi khi nào em
bước đến
cửa hôn nhân bất
biến một đời
lứa đôi hạnh phúc
không vơi
đến làn hơi cuối
chẳng rời xa nhau
Anh hỏi khi nào tàu
duyên cặp
bến trăm năm phả
lắp lo âu
đường trần thường
có bể dâu
làm cho loan phụng
ôm sầu cô đơn
Băng giá theo ngàn
cơn gió lạnh
trời mùa đông hiu
quạnh bóng đêm
sương khuya rơi đọng
trên thềm
cận kề khoảnh khắc
ưu phiền thiên thu
để tim yêu mịt mù
phương hướng
lệ đắng cay mãi
vướn trên mi
luyến lưu đã nói
lời gì...
trong giây phút cuối
biệt ly cuộc tình
Anh hỏi khi nào
mình chung sống
cảnh gia đình đầm
ấm vô vàn
sẻ chia từng chút
thở than
ủi an những lúc
buồn loang tâm hồn
211110
Bài thứ 1453:
TỰA
KHÓI SƯƠNG BAY
Gió thu se lạnh
lòng nhân thế
nửa đêm khuya hồn
để về đâu
tưởng hồi kỷ niệm
ban đầu
hoa tim ta tỏa sắc
mầu hương yêu
người con gái một
chiều mới gặp
cơn sóng tình bão
táp không ngưng
mộng mơ ngày đó
tưng bừng
dôi bên thượng bảng
chào mừng phượng loan
xe hoa chạy thênh
thang đường phố
điểm trang đời đơm
trổ thắm tươi
trăm năm hạnh phúc
kiếp người
tình chàng ý thiếp
tuyệt vời biết bao
Nào ngờ đâu chôn sâu
hoài bảo,
xác thân mòn mỏi
tháo tuôn sầu
ngày qua tháng lại
ôm bầu
nhớ nhung hình bóng
thuở nào đã xa
làm tiêu tan mặn mà
khát vọng
ái ân, cùng người
sống bên nhau
đến khi tóc đã thay
màu
bạc phơ, răng rụng,
hết hào dáng xinh
lời chung thủy giữ
gìn đến chết
trọn đường trần tay
siết chặt tay
dù da nhăn, xếp đôi
vai
giờ đây tựa khói
sương bay mịt mù
261110
Bài thứ 1454: ẢO ẢNH TÌNH
YÊU
Nếu ngày nào em
bước theo chồng
chẳng phải là anh,
em có buồn không?
Nếu ngày nào anh
thốt ra lòng
để phũ phàng em như
tuyết sầu đông
Ước cùng người yêu
sống chung đời
mãi mãi nồng say tô
thắm song đôi
đến ngày tàn hơi
tay nắm không rời
thủ thỉ lời nhau
yêu suốt kiếp này thôi
Hoa lòng trổ sắc
hương thơm ngát
hạnh phúc đang rào
rạt vui ắp đầy
xuân về nắng chứa
chan tươi mát
tận chốn đâu thuyền
cặp nhanh bến đây?
Xe hoa chờ đợi giờ
khởi động
đưa đón uyên ương
nhập tiệc mau
tân hôn tràn ngập
lời chúc phúc
đôi lứa keo sơn đến
bạc đầu
Nếu ngày nào hai
đứa hai đường
ngả rẽ đời luôn xa
cách ngàn phương
nếu ngày nào, đau
đớn vô lường
ảo ảnh tình yêu
không dứt sầu vương
011210
Ns. NMC phổ nhạc

Bài thứ 1455: ĐÔNG VỘI ĐẾN
Thu chưa tàn mà đông
vội đến,
tuyết rơi đầy trời
khiến lạnh căm,
nắng còn ngây ngủ
ì nằm
mặt trời lười
biếng viếng thăm dương trần
Sương hờn giận nên
sân si phủ
ảm đạm che tinh tú
long lanh
màn đêm vắng bóng
trăng thanh
tỏa lan chiếu xuống
xuyên cành lá cây.
Cõi lòng người
cũng lây phiền não,
cuộn chỉ sầu tuôn
tháo chưa ngưng,
tiếng chim muôn lãnh
lót dừng
mỗi ngày ló dạng
ánh hừng rạng đông
Màu rực rỡ nằm
trong tuyết trắng
khắp con đường lắp
hẳn lối đi,
chân người khẽ bước
thầm thì,
kề bên lò sưởi đợi
khi xuân về !
031210
Bài thứ 1456 : MỘT HẠT
TUYẾT RƠI
MỘT
GIỌT SẦU
Một hạt tuyết rơi,
một giọt sầu
đọng trong đôi mắt
đến bao lâu?
Sớm trưa, chiều,
tối, tâm hồn buốt,
mong mỏi đông tàn,
xuân đến mau !
Ấm áp lòng người,
sinh khí tái
lá xanh, hoa trổ
sắc muôn màu
phấn hương lan tỏa
thơm trời đất
hòa lẫn muôn chim
hót ngọt ngào
Một hạt tuyết rơi,
một nhịp buồn
cung đàn ai oán du
dương buôn
đê mê gợi cảm từng
giây phút
nhung nhớ trào dâng
tựa sóng cuồng.
Than thở trời cao
sao cứ mãi
cho đời đôi lứa
chẳng thông suông
như là con suối,
dòng sông chảy
êm dịu vô biên chẳng
gió luồng !
041210
Bài thứ 1457 : BUỒN QUÊN TÊN
Họa bài
Lục Bát Cuối Năm của TH Đặng Thanh
Thư
Tạo chi cái cảnh
mùa đông
Để người nhìn
tuyết qua song lạnh đời
Màu thu mới đó phai
rồi
Dáng xinh trang điểm
thân tôi chẳng về
Từng đêm ngắm ánh
trăng thề
Đưa hồn vào cõi
bốn bề tịnh luân
Nhân gian chờ đợi
mùa Xuân
Miệng cười tươi thế
mắt buồn quên tên
17.12.10
LỤC BÁT CUỐI
NĂM
Cuối năm nhưng chửa tàn đông
Tuyết còn phủ trắng bên song cuộc đời
Tóc xanh đã bạc thêm rồi
Vẫn hoài mong đợi nửa tôi tìm về
Mưa xưa lỡ ướt câu thề
Tiếc gì cũng đã bộn bề trầm luân
Mai
dù mùa trở lại Xuân
Tháng
năm vẫn đọng giọt buồn không tên.
Đặng Thanh Thư
Kansas
5122010
|
Bài thứ
1458 : RỒI
MAI NÀY
Rồi mai này cùng em
sánh bước
khắp phố phường tha
thước dáng yêu
bên nhau thủ thỉ bao
điều
ước mơ hạnh phúc
dệt thêu đã thành
Hết xa cách, trời
dành sum họp
trăm năm vui thay lớp
buồn vương
tháng ngày mong mỏi
tìm thương
cùng ai tay nắm trên
đường phu thê
Rồi mai này đi về
chung lối
dấu chân tình mỏi
gối đâu còn,
tim lòng tô điểm
sắt son
cung đàn dứt bản cô
đơn cuộc đời
Không còn nhìn mưa
rơi, lá rụng
mỗi buổi chiều nao
núng chờ mong
nghe vang tiếng sóng
trong lòng
điệp trùng anh gọi
chất chồng tên em...
Rồi mai này đôi tim
đồng nhịp
nơi quê nhà chàng
thiếp miên trường
thanh tao âm trúc vô
lường
chương đề thượng
bảng phô trương tiệc mừng
311210
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire