Bài thứ 1378 : CHIẾC ÁO
THỜI GIAN
Kiếp này sao nhận
hững hờ
lòng ta cứ ngỡ nên thơ tâm hồn
trăm năm hạnh phúc
suy tôn
nào ngờ đâu phải
vùi chôn mối tình
giữa mùa tuổi ngọc
đẹp xinh
hoa tim trổ đón
bình minh sáng ngời
tỏa lan hương phấn
muôn nơi
ắp đầy mơ mộng
cuộc đời mai sau
Áo thời gian đã
thay mầu
sắt son lâm cảnh
biển dâu phũ phàng
nhìn người yêu bước
sang ngang
thiên thu ta mất cung
đàn ái ân
hoan ca tấu khúc
vang ngân
mà ta khao khát một
lần cùng ai
suốt đường sánh
bước mê say
đến nơi cuối chặng
đời này người ơi ?
080710
Bài thứ 1379 : DÙ PHAI TÓC
XANH
Gặp nhau phút ấy
mộng mơ biết bao
thắt se nhung nhớ
kết thành thơ trao
Mùa hạ năm đó
dòng suối vui tuôn
hoa môi xinh nở
che kín tâm buồn
Chôn vùi quá khứ
lên thuyền tương lai
bên đời lữ thứ
bướm hoa vờn say
Cây tình trổ nụ
hoa yêu sai cành
rực rở hương sắc
dù phai tóc xanh
090710
Bài thứ 1380 : HY VỌNG
khát khao lòng vẫn
đợi chờ ai
hy vọng thời gian
không đổi thay
nhựa sống dâng tràn
chim lãnh lót
trên cành, ngây ngất
bướm hoa say
phấn hương rạt rào
khoe muôn sắc
nhịp điệu cung đàn
thương nhớ đầy
nắng dịu dàng con
đường kỷ niệm
bao giờ ai về ở nơi
đây?
100710
Bài thứ 1381 : HƯƠNG YÊU
Bóng hình ai đầy
ắp
trong trái tim của
ta
mùi hương yêu tỏa
khắp
tâm hồn mơ thiết tha
Con đường trần đơm
trổ
hoa hạnh phúc trăm
năm
dưới khung trời
sáng tỏ
ánh trăng soi xa xăm
Dòng sông thương êm
ái
không ngừng chảy bao
giờ
vượt muôn ngàn trở
ngại
chẳng để tình bơ vơ
Dây tơ hồng kết
chặt
thành tấm thảm đời
xinh
chuỗi long lanh ánh
mắt
rực rỡ mãi niềm
tin
110710
Bài thứ 1382 : KHÔNG RỜI
Tia nắng mai vàng
chiếu
màng sương tỏa long
lanh
trên thảm cỏ thất
thiểu
sau đêm lạnh đong
đanh
Lối đi vào mộng ảo
chờ đón người yêu
thầm
mong tơ buộc thành
thạo
Nguyệt Lão xóa
tình câm
Kết nối đời đôi
lứa
nhẹ nhàng bước
trang đài,
rung động hồn chan
chứa
ngàn năm chuyện Liêu
Trai
Vuông tròn vòng vui
mãi
miệng mỉm cười
suốt đời,
suối thác yêu vẫn
chảy,
tay nắm tay không
rời
120710
Bài thứ 1383 : NẮNG HẠ
Mùa hạ nắng chan
đầy lối mộng
tưởng hình dung
hình bóng xa xăm
thuở nào thêu dệt
trăm năm
lứa đôi mãi mãi
sắt cầm phu thê
Mùa hạ nắng tràn
trề khắp nẻo
mặn nồng môi, nhạt
nhẻo phôi phai
thở than sương xuống
đêm dài
nhớ thương vọng
tiếng lời ai ban đầu
Mùa hạ nắng khoe
mầu vàng chói
cõi trần gian réo
gọi tưng bừng
bướm hoa vờn lượn
không ngừng
vòng tay ân ái,
chẳng ngưng bước tình
130710
Bài thứ 1384 : CÓ EM
Có em rồi lặng yên
giông tố
cuộc đời anh lại
trổ hoa yêu
hương bay lan tỏa
sáng chiều
dâng tràn khao khát
một điều thủy chung
Có em rồi não nùng
tan biến
mắt đong sầu hết
hiện từng đêm
nghe lòng đau đớn
dịu êm
vết thương loang lỡ
trái tim vô ngần
Có em rồi tinh thần
thư giản
chẳng còn gì bất
mãn cao xanh
từ lâu như sợi chỉ
mành
treo cành cuộc sống
đời anh não nề
Có em rồi mọi bề
buông thả
ngủ cho say anh trả
ưu phiền
cùng nhau ngày
tháng triền miên
anh ra thơ xướng em
liền họa theo
140710
Bài thứ 1385 : HIU QUẠNH
Thức suốt canh cõi
lòng nhung nhớ
Phương trời ai từ
thuở nào đâu
Như là một giấc
chiêm bao
Chữ yêu đã khắc sâu
vào trái tim
Thức suốt canh kiếm
tìm ký ức
Mà tâm tư ray rứt không
vơi
Muôn trùng kỷ niệm
ai ơi
Giờ đây mây khói
những lời thề xưa
Thức suốt canh
chẳng vừa hoang vắng
Giòng thời gian
thấy ngắn vô cùng
Biết rằng đôi lúc
mông lung
Bơ vơ lạc lõng trong
vùng quạnh hiu
150710
Bài thứ 1386 : TIẾNG QUÊ
HƯƠNG
Bước chân phiêu bạt
miệt mài
quê người đất lạ
tháng ngày phân vân
trong tâm trĩu nặng
ngàn cân
nhớ quê có những
người thân mong chờ
Cuộc đời xế bóng
bao giờ
nào hay chẳng biết
ngây thơ không còn
dặm trường xa cách
mỏi mòn
tấm thân xuân sắc,
chân son bụi trần
Xót xa như ngọn
sóng dâng
đập vào bờ cõi
tinh thần khổ đau
quê hương vang vọng
ngàn sau
thiêng liêng dù có
bể dâu không ngừng
160710
Bài thứ 1387 : ĐIỆP KHÚC
TÌNH YÊU
Qua bao mưa nắng
trong đời
Khúc tình yêu mãi
bên người trăm năm
Nhịp cầu hạnh phúc
bền tâm
Mê say trọn kiếp con
tằm dệt duyên
Rộn ràng âm điệu
triền miên
Câu thơ lục bát một
miền thủy chung
Tâm hồn không ướp
lạnh lùng
Lánh xa sầu đọng nơi
vùng đìu hiu
Dù nay màu tóc
muối tiêu
Vẫn thương sâu đậm
dáng yêu hao gầy
Trăng tròn hay
khuyết nào phai
Lứa đôi nồng ấm đêm
dài ngát hương
170710
Bài thứ 1388 : TÀN PHAI
Em nói yêu tôi suốt
cuộc đời
Thuyền tình lái
vững giữa ngàn khơi
Dập dồn cơn sóng
và mưa bão
Trùng điệp cuồng
phong cả đất trời
Tin tưởng lời em tôi
phấn khởi
Hoa lòng nở rực
thắm xinh tươi
Nào ngờ chỉ đẹp
thời gian ấy
Màu sắc tàn phai
theo bước người
180710
Bài thứ 1389 : CHẲNG QUÊN
Đêm về gió lạnh
thấm sầu thêm
Dào dạt ưu tư, rối
loạn tim
Nhớ phút tạ từ đau
xót quá
Bao giờ có lại
cảnh êm đềm
Mẹ ơi ! Nào
nghĩ đời xa cách
Mải miết phương
trời Âu chẳng quên
Hình bóng quê hương
và tiếng Mẹ
Ru con vào giấc ngủ
say tìm
190710
Bài thứ 1390 : HỒI TƯỞNG
Ta hồi tưởng dấu
yêu thuở đó
dưới trăng khuya đầu
ngõ đường làng
bờ vai suối tóc
xõa ngang
từng cơn gió
thoảng, vạt vàng áo bay
Hương phảng phất
nồng say thấu tận
linh hồn ta quanh
quẩn trong mơ
cuộc tình xinh đẹp
mong chờ
xôn xao bẽ nhánh
duyên tơ sắt cầm
Hoa hạnh phúc trăm
năm trổ trái
yêu thương nhau mãi
mãi cận kề
vòng tay ấm áp si
mê
đắm chìm đôi mắt
tràn trề nụ hôn
Dù hôm nay vùi chôn
khát vọng
nhịp tim ta rung
động vẫn còn
bên lòng chưa nhạt
tình son
thời gian đôi lứa
dũa mòn lối đi
Ta hồi tưởng những
gì xa lắc
lời hẹn thề đã
cắt vì đâu?
Thủy chung gãy đổ
nhịp cầu
kiếp này dòng thác
nhớ sao chẳng ngừng !
200710
Bài thứ
1391 : HUYỀN HOẶC ƯỚC MƠ
Hát ru huyền hoặc
trong mơ ước
Ta cùng em sánh
bước đường trần
Nhịp nhàng điệp
khúc lâng lâng
Cung đàn tình trổi
vang ngân xa vời
Tận thấu nơi kiếp
người vừa hé
Khai linh hồn đơn lẻ
nhân duyên
Đục trong hạnh
phúc, ưu phiền
Mây đen vần vũ
triền miên đất trời
Ánh hồng mong rực
ngời xinh đẹp
Ngát mùi hoa tha
thiết bướm hoa
Xôn xao chim hót bao
la
Dịu hiền nghe rõ
tim ta sóng trào
210710
Bài thứ
1392 : PHIỀN MUỘ̀N
Suốt đời ta vương
vấn
Thời gian đứng đợi
chờ
Tâm hồn cứ quanh
quẩn
Hình bóng em trong
mơ
Đầy vơi thời cắp
sách
Kỷ niệm chung lớp
trường
Dọc ngang khắp ngõ
ngách
Hẹn thề lời yêu
thương
Khi công thành danh
toại
Chung đôi đến bạc
đầu
Dù đường trần gặp
phải
Vẫn một lòng trước
sau
Nhưng đâu ngờ phiền
muộn
Đeo đuổi đến cội
nguồn
Cát bụi về cát
bụi
Thiên đàng tình có
đâu
220710
Bài thứ
1393 : ĐẾN BAO GIỜ
Đến bao giờ gặp lại?
người xưa ở phương
nào
buổi chiều chia tay
ấy
bặt lời hỏi thăm
nhau
Có lẽ em hạnh phúc
bên cạnh người trăm
năm
nên vơi dần cảm xúc
dấu yêu đầu trong
tâm
Có lẽ em nào muốn
lỗi đạo nghĩa vợ
chồng
quá khứ em đem cuốn
cất sâu tận đáy
lòng
Nhớ nhung nữa làm
chi
khi tình đã biệt ly
thuyền nợ duyên rẽ
lối
hết rồi, không còn
gì
Đến bao giờ gặp
lại?
một câu hỏi ủi an
giữa biển sầu tê
tái
lòng giá lạnh vô
ngần
230710
Bài thứ 1394 : EM CÓ THẤY
Em có thấy
màu nắng hạ
đang tô điểm
màn không gian
anh thầm hỏi
nhiều câu lạ
sao em không
cùng anh mang
một gánh
tình duyên đến chỗ
mùa hội
cưới nhau rộn ràng
niềm vui như
chim làm tổ
gởi hồn theo
mây trắng loang
Em có thấy
màu sắc phượng
đang trổ rực
đỏ con đường
ngày xưa đi
về vô lượng
tiếng từ
giả khắp mái trường
anh đứng đợi
nơi điểm hẹn
lòng nôn nao
từng khắc giây
chẳng ngờ
nụ cười tan biến
theo đời em
đã đổi thay
240710
Bài thứ 1395 :
EM ĐI
Em đi để lại
đàn sầu trổi
vùng tâm tư
anh mỗi ngày đêm
mỏi mòn đôi
mắt kiếm tìm
dấu yêu xoa
lại nhịp tim dịu dàng
Em đi để lại
đàn phiếm nhớ
quãng ngày
xưa chưa trở trắc tình
rộn ràng
chim hót bình minh
bướm hoa vờn
lượn đẹp xinh tuyệt trần
Em đi để lại
buồn dâng đầy ắp
trong tâm hồn
bão táp triền miên
sớm chiều
trời đất đảo điên
đôi chân anh
bước ngả nghiêng chẳng dừng
Em đi để lại
từng giây phút
thẫn thờ
hồn anh ngút tương tư
biết bao bút
mực thư từ
kể về kỷ
niệm chẳng như tình buồn
250710
Bài thứ 1396 :
DẤU YÊU
Sáng nay
thức dậy lòng bỗng lạnh
Có lẽ vì
hiu quạnh cuộc đời thôi?
Nương xứ
người ngày tháng nhớ xa xôi
Kể từ lúc
quê tôi đâu còn nữa
Hằng triệu
người ra đi tìm nơi chứa
Bầu khát
khao điểm tựa sống Tự do
Không còn lo
sợ trong cảnh dầy vò
Bị kết án
mãi cho là có tội
Tội phản
quốc với nhân dân đầy lỗi
Nên cho dù
sám hối cũng khó tha
Một sớm một
chiều đâu dễ bỏ qua
Suốt kiếp
mang tiếng là quân bọn Ngụy
Bởi chẳng
làm mờ phai vùi chí khí
Đấng nam nhi
hồ thỉ vẫn đeo theo
Dẫu nghìn
trùng sóng gió vững tay chèo
Mong lấy lại
dấu yêu quê để mất
260710
Bài thứ 1397 :
RẼ LỐI
Từng cơn
sóng dạt vô bờ
Dâng lên nỗi
nhớ nên thơ thuở nào
Cùng ai kết
mộng khát khao
Tương lai
sánh bước đường vào tình yêu
Trăm năm hạnh
phúc diễm kiều
Không ngờ say
đắm lặng kêu rộn ràng
Ban đầu sao
sớm rã tan
Theo chân ai bước
sang ngang bến tình
Bể dâu làm
mất bóng hình
Mịt mù điểm
tựa niềm tin mỏi mòn
Kiếp này
héo trái tim son
Đường đời
rẽ lối chẳng còn với nhau
270710
Bài thứ 1398 :
TÌM
Đời màu
hồng phai nhạt
Theo mây
trắng cuộc tình
Tưởng gió
xuân về tươi mát
Tô điểm trần
gian xinh
Đắm say lòng
ngây ngất
Sức sống
dâng tràn đầy
Đâu ngờ rời
xa mất
Cõi nhớ dài
nơi đây
Mỗi hoàng
hôn nhuộm tím
Đường chân
trời phương nầy
Giòng sông
chảy tìm kiếm
Cội nguồn ngọt
ngào say
280710
Bài thứ 1399 : CHO ANH HY VỌNG
Hy vọng cho
anh niềm tin vững
Dẫu khung
trời lơ lững bóng trăng
Đêm dài thao
thức băn khoăn
Con tim trống
trải mong rằng còn nhau
Giữ thủy
chung dù bao xa cách
Vạn nẻo
đường thử thách gian truân
Vơi đầy cuộc
sống ngàn cân
Nặng đè
nghị lực tinh thần vẫn êm
Hy vọng cho
anh tìm thấy được
Giữa thế
gian sau trước một lòng
Dây tơ buộc
chặt duyên nồng
Gót son nhẹ
bước pháo hồng rền vang
290710
Bài thứ 1400 :
TÌNH YÊU ANH
Cho dù gặp
muôn trùng nguy hiểm
Tình yêu anh
vẫn chiếm hồn em
Dạt dào dâng
sóng trong tim
Một trời
nhung nhớ kiếm tìm gần xa
Một tấm
lòng thiết tha son sắt
Dưới mặt
trời nắng gắt chứa chan
Bờ môi nồng
ấm vương mang
Lời ca tiếng
hát cung đàn trổi lên
Cho dù gặp
gập ghềnh đường mộng
Cây ướt ao
vẫn sống bên đời
Hương tình
lan tỏa khắp nơi
Dâng men thắm
đượm tuyệt vời biết bao
300710
Bài thứ 1401 :
MỘT MÌNH
Mai đây còn
lại một mình
Trong căn nhà
vắng bóng hình của em
Dâng đầy nỗi
nhớ triền miên
Ngóng trông
chờ đợi cánh chim bay về
Cõi lòng đè
nén tái tê
Để em yên
trí vẹn bề làm con
Chăm lo mẹ
lúc hơi mòn
Ốm đau bệnh
tật héo hon thân tàn
Đời người
đều phải đi ngang
Con đường
trổi khúc nhịp nhàng tử vong
Giã từ số
kiếp long đong
Cội nguồn
cát bụi mênh mông biển tình
Biết rằng
không lạc niềm tin
Nhưng anh vẫn
thấy tim mình nặng cân
Thẩn thờ ngơ
ngẩn tinh thần
Ngủ vùi
không thiết tha vần xướng thơ
310710
Bài thứ 1402 : KHOẢNH KHẮC
Anh nhắm mắt thiếp
trong khoảnh khắc
Lắng lòng mình áp
đặt cô đơn
Tưởng rằng kề cận
nào hơn
Đôi ta chẳng ngủ
chập chơn giấc mơ
Mới bốn hôm xa mờ
đôi mắt
Bởi đêm về dờ dật
ngóng trông
Trăng lên đến lúc
rạng đông
Đâu hay mình thức
rã ròng trắng canh
Đời bể dâu nên đành
có lúc
Sống rời nhau giây
phút nhớ nhung
Nửa vòng trái đất
mịt mùng
Em về quê cũ tương
phùng mẫu thân
Anh ở lại nghe thân
mòn mỏi
Lười biếng ăn dù
đói rộn ràng
Không màng giờ giấc ngày sang
Hoàng hôn lặng
bóng, đêm tàn, nắng mai
Ba tháng vắng lâu
đài tình ái
Anh héo hon hồn tái
tê sao
Một mình than thở
buồn trao
Nhờ mây gió gởi
phương nào có em
080810
Bài thứ 1403 : CẢNH CỐ HƯƠNG
Họa bài
Cũng Cố Hương của TH Bùi Tiến
Vẫn có còn người
lạc lối đường
Nghe lời quên hết
dãi dầm sương
Tìm nơi bảo vệ an
toàn sống
Lìa chỗ sinh ra dạ
tiếc thương
Đã mấy mươi năm chưa
thức tỉnh
Say sưa ca tụng xóa
miên trường
Tấm lòng khôi phục
giang sơn đã
Bức tử cam đành
cảnh cố hương
100810
CŨNG CỐ HƯƠNG
Kiếm đến chủ nhân để hỏi đường
Nguồn đào tươi thắm mát hơi sương
Mưa hoà gió thuận lòng êm ả
Nắng nhẹ trời trong cảnh dễ thương
Lưu luyến như từ muôn kiếp trước
Quẩn quanh đã mấy chục năm trường
Nhớ nhung những muốn về quê cũ
Ngại thấy nơi này cũng cố hương
Bùi Tiến
|
Bài thứ
1404 : CHỜ
EM
Anh muốn quên cho
lòng thanh thản,
kiếm niềm vui trong
khoảng lẻ loi,
không màng đứng
trước gương soi
nhìn chi thân thể
mòn moi mỗi ngày
vì nhớ nhung tình
say kề cận
em bây giờ đang bận
quê nhà
sớm hôm chăm sóc mẹ
già
dầy công nuôi dưỡng
ngọc ngà bày con.
Anh muốn quên để còn
nghe tiếng
em bên tai quyến
luyến chưa tan
chân dung em khải
cung đàn
du dương đến mức
kéo màn mắt anh
vào cơn ngủ đoạn
đành sao lãng
chuyện em nhờ anh
gạn đúng sai
nốt nào lạc nhịp
ngón tay
anh đây chẳng thấy
bởi cay mắt mờ
Anh muốn quên nhắn
giờ gặp lại
nhau trong giây phút
ấy vui mừng
vô ngần hết cảnh
buồn dưng
mà lần đưa tiển
ngập ngừng bước đi
không nói được lời
gì lúc đó
ánh mắt anh mở ngõ
buồn sao
cách xa ba tháng
vườn Đào
anh luôn khép kín
cổng rào chờ em
120810
Bài thứ 1405 : VẪN CÒN
Đến hôm nay anh vẫn
mường tượng
giọng nói em còn
vướng vấn bên tai
như chưa xa cách đêm
ngày
chưa nghe nhung nhớ
miệt mài dấu yêu
Ôm gối chiếc quạnh
hiu mới biết
rằng phút giây tha
thiết cận kề
tâm tình bày tỏ tỉ
tê
giờ đây theo gió mây
về phương Nam
vì mẫu tử anh cam
đành chịu
để em tròn chữ
hiếu làm con
dù cho anh có mỏi
mòn
tấm thân, tâm não
héo hon, mắt quầng
thâm sâu chẳng khác
vầng mây kéo
đen mịt mù khắp
nẻo phố phường
chân trời lặng bóng
tà dương
lòng anh nặng trĩu
vô lường em ơi!
Anh tự hỏi sao đời
lắm cảnh
buồn hơn vui, giá
lạnh triền miên
cuộc đời quanh quẩn
ưu phiền
Hợp tan, tan hợp,
khó liền gắn nhau
160810
Bài thứ 1406 : LỜI CHÚC SINH NHẬT
Họa bài
Mừng Sinh Nhựt Gia Linh của TH Nguyễn Gia Linh
Gởi đôi lời chúc
anh Gia Linh
Sinh nhật mấy niên
chốn cõi đình?
Trần thế say thơ
tình bạn hữu
Khắp nơi trong cảnh
sống an bình
Bốn mùa Xuân Hạ Thu
Đông đến
Mà chẳng bao giờ
nhạt nét xinh
Dù bóng hoàng hôn
dần lịm xuống
Biển đời phẳng
lặng chứa chan tình
160810
MỪNG SINH
NHỰT GIA LINH
Chào mừng Sinh Nhựt của GiaLinh
Xướng họa thơ ca, kẻ ngủ đình*
Cái thú văn chương cùng thắng cảnh
Niềm vui lễ nhạc với hương bình
Rong chơi mấy tháng xuôi bờ cõi
Thư thả bao ngày dõi hướng xinh
Gặp lại bạn hiền cùng quyến thưộc
Xuyến xao cho kiếp quá thâm tình
Ngưyễn Gia
Linh
|
Bài thứ
1407 : TÌM LẠI
Tìm lại giây phút lòng rung động
chuỗi thời gian chung sống bên nhau
xem như một mối tình đầu
giữa đời dang dở bạc màu tóc xanh
Tìm lại kỷ niệm thành chàng thiếp
từ buổi chiều hè điệp khúc tim
trao lời thơ tả nỗi niềm
cô đơn gối chiếc than phiền mười năm
ngọn lửa tình lạnh câm thương nhớ
tưởng rằng không còn nở hoa yêu
có ai màng đến dệt thêu
giữa đời điên đảo muôn điều khó khăn
Tìm lại khoảnh khắc băn khoăn ấy
trong những ngày em chạy tới lui
tìm nơi mua vé tàu xuôi
về nơi cố quốc ấp mùi mẫu thân
190810
Bài thứ 1408 : LẺ LOI
Ngày tháng buồn theo em xa cách
anh nơi này thử thách cô đơn
nhủ lòng ngủ chẳng chập chờn
dáng yêu ẩn hiện dù cơn nhớ về
trước lúc đi tỉ tê tâm sự
nhau từng đêm chế ngự xót đau
tin xa cho biết thảm sầu
mẹ lâm trọng bệnh phải vào nhà thương
Chốn quê nhà em thường có nhắc
đến anh trong khuya lắc khuya lơ?
Mong em gởi một bài thơ
để anh cảm xúc mộng mơ chút nào?
Đếm thời gian thấy sao lâu quá,
anh chưa từng rời rã tâm thần,
nghe tim thổn thức trào dâng
ưu phiền ray rứt như lần này đây!
Anh gởi em lời đầy chân thật
qua vần thơ, cung bậc tiếng lòng
lẻ loi trong khoảng chân không
lặng câm bên cảnh mênh mông chợ đời
200810
Bài thứ 1409 : CHÔN LỜI ƯỚC
Họa bài
Mưa Hạ của TH Mẫn Hồ
Kỷ niệm chiều xưa
trông lá bay
vàng trời, em xõa
tóc ngang vai
phất phơ theo gió
thu rung động
thấu tận lòng anh
mong mỏi may
hạnh phúc đơm hoa hương
vạn sắc
nhưng mà không thể
lấp đời cay
đắng còn theo kiếp
người miên viễn
đất khách chôn lời
ước chẳng hay
280810
MƯA HẠ
Mưa hạ chiều nay lất phất bay,
Liễu buông nỗi nhớ xuống bờ vai.
Môi hồng vẫn thắm màu hoa phượng,
Áo trắng còn vương hương cỏ may ?
Tuổi dại chia xa, trào lệ nóng,
Ngày vui vụt mất, ướt mi cay.
Biển xanh
núi biếc sao hờ hững,
Đôi ngã tình đau ai có hay ?
Thân kính,
Man Ho
|
Bài thứ
1410 : TRÁI TÌNH YÊU
Lời âu yếm đem vào giấc mộng
đêm từng đêm anh ngóng em về
nghe thương nhớ quá tràn trề
trong tim anh trổi khúc mê lạ thường
Bên gối chiếc vấn vương ngàn dấu
kỷ niệm tình tuôn tháo bên nhau
môi hôn trao vị ngọt ngào
trăng khuya ganh tị ẩn vào áng mây
để không thấy nồng say nhân thế
trong cảnh đời bốn bể hồn nhiên
dù thân lữ thứ ưu phiền
nước non quê cũ triền miên xa vời
vẫn chưa nguôi lòng người đau đớn
lặng lẽ sầu theo gợn sóng đưa
thuyền ra cửa biển như mưa
trong đôi mắt chứa chan xưa mãi còn
vì em phận làm con nên phải
quay gót về cửa ải gian nan
hành trình một chuyến xa ngàn
dặm bên sanh tử mênh mang biển rừng
Tình mẫu tử không dừng ngần ngại
em nhẹ nhàng rẽ trái xa anh
thời gian, hiu quạnh cam đành
đợi ngày tao ngộ sai cành trái yêu
300810
Bài thứ 1411 : TAN TÁC
Họa bài
Tình Vỡ của TH Nguyễn Thành Tài
Ra khơi tuổi lúc
còn thơ
Bút nghiêng viết
chẳng hết tờ mực xanh
Đoạn đành khép lại
mi vành
Cuốn thân theo sóng
bũa quanh tuổi hồng
Lênh đênh giữa biển
thấm nồng
Mặc cho môi tím chờ
trông đất hiền
Không phân nghèo
khó, kim tiền
Vòng tay nhân dạo
trước tiên độ trần
Ai bi lụy với bâng
khuâng
Giải sầu than thở
với nàng trăng quen
Xứ người bở ngỡ
họ tên
Từng con phố chợ
dọc trên nẻo về
Niềm riêng gác lại
lời thề
Tác tan ao ước cận
kề sánh vai
Thủy chung giờ kể
phôi phai
Thiên thu ngả rẽ,
đường hai đứa mình
Dựa như dáng vóc
lục bình
Khát khao về chốn
thân tình cách xa
Thái dương lặn bóng
chiều tà
Mà sao biền biệt
quê ta xứ mình
Tâm tư hoài bảo u
minh
Nắng mai còn ẩn
hữu tình có nhau
040910
TÌNH VỠ
Sang mùa buồn nhớ vần thơ ,
Nhớ câu lục bát, nhớ tờ thư xanh .
Dáng em che nón nghiêng vành,
Sân trường ngày ấy vây quanh phượng hồng .
Bờ vai tóc xõa thơm nồng ,
Thướt tha tà áo, mắt trông dịu hiền .
Cười duyên má núng đồng tiền,
Nhịp nhàng tiếng guốc gót tiên giáng trần.
Ngập ngừng chân bước bâng khuâng ,
Chờ khi tan học theo nàng làm quen .
Thế rồi ta đã biết tên,
Bên nhau hò hẹn khi trên đường về .
Dần dà tình bén duyên thề ,
Mộng chung lối mộng vai kề bờ vai .
Đâu ngờ tình lạt duyên phai ,
Trăm năm tan vỡ , chuyện hai đứa mình !
Ông Tơ bà Nguyệt bất bình,
Loạn ly chinh chiến ngăn tình chia xa .
Anh về ôm bóng trăng tà !
Năm canh gối mộng tưởng ta với mình ...!
Còn đâu vọng ước bình minh
Thôi rồi ...! Những tháng năm tình bên nhau .!!!
Nguyễn Thành Tài
|
Bài thứ
1412 : BÓNG
DÁNG XƯA
Họa bài Một chút xưa của TH Bùi Tiến
Người ở phương nào
có nhớ đây
Hay là quên lãng
chốn nơi này?
Một thời hai đứa
dệt thêu mộng
Kết tóc se tơ không
đổi thay
*
Bóng Dáng Xưa
Đành để vùi chôn
chuyện ước mơ
Lứa đôi ngày tháng
khát khao chờ
Ngày vui tột đỉnh
xe hoa kết
Pháo nổ rền vang tiếng
dạ thưa
Hai họ đôi bên mừng
chúc phúc
Cuộc đời mãi đẹp
tựa bài thơ
Đâu ngờ dang dở
tình xa cách
Khắc mãi tâm hồn
bóng dáng xưa
110910
Ngày mai đã đến lượt rồi đây
Kiếm mãi, may sao thấy "chú" này
Nếu đã gửi rồi xin lượng thứ
Và cho tôi biết để tôi thay
*
MỘT
CHÚT XƯA
Tưởng đã qua rồi tuổi mộng mơ
Mà sao háo hức những trông chờ
Trông mây theo gió mây thêm tạnh
Chờ nhạn qua mành nhạn lại thưa
Mượn chén giải sầu sầu sũng rượu
Dùng lời giãi ý ý khan thơ
Chong đèn giở sách hồn phiêu lãng
Vời vợi bên lòng một chút xưa
Bùi Tiến
2010
|
Bài thứ
1413 : BÓNG THỜI GIAN
Anh và em chiều nào
dạo phố
bóng tà dương còn
đổ chân trời
cõi lòng cảm xúc
không vơi
khi nhìn chiếc lá
vàng rơi mặt đường
Lặng lẽ nghe buồn vương
suốt quãng
lối đi về lãng
đãng mây bay
vào hồn anh đậm
sầu vây
trào lên đôi mắt lệ
cay bao giờ ?
Nỗi cô đơn vô bờ
thương nhớ
em xa xôi đang chở
niềm vui
lấp đi giây phút
bùi ngùi
chia tay thuở ấy
chưa nguôi chốn này
Ngàn dấu yêu nồng
say đôi lứa
dệt mộng tình chan
chứa tương lai
bên nhau mãi mãi dù
phai
sắc hương tàn tạ
chẳng thay thiếp chàng
Ghi lại chút thời
gian quấn quýt
hai đứa mình khắng
khít làm thơ
dưới trăng đêm sáng
hững hờ
vô tình nào biết bơ
vơ cuộc đời
Anh hôm nay giữa
thời tuổi xế
ánh hoàng hôn trên
bể mùa thu
bóng quê trong giấc
ngủ ru
tấm thân lữ thứ
mịt mù ngàn năm
120910
Bài thứ
1414 : EM ĐI RỒI
Em đi rồi nơi đây hoang vắng
ngày qua ngày trầm lặng hồn anh
từng đêm than thở cao xanh
tràn đầy nhung nhớ cam đành đợi mong
Dù trời chưa lập đông cảm thấy
cõi lòng anh như rải giá băng
lửa sầu không thể cản ngăn
trong vùng ký ức ta hằng có nhau
bao kỷ niệm làm sao kể hết
quãng thời gian sơn phết tình yêu
mộng mơ đôi lứa thật nhiều
mùa xuân hoa bướm dập dìu thướt tha
Em đi rồi bao la hiu quạnh,
những vì sao lấp lánh tưởng là
ngọn đèn dầu cạn mờ nhòa
soi màn bóng tối thiết tha canh trường
Dòng sông xanh quê hương – cố quốc
em trở về cấp tốc ngược xuôi
xa nhau vương vấn bùi ngùi
phút giây đưa tiễn chẳng nguôi bao giờ
Tưởng tượng anh thẩn thờ giữa phố
đông nghẹt người lộng gió thu sang
bơ vơ chiếc lá võ vàng
lửng lơ trong khoảng không gian vô tình
190910
Bài thứ
1415 : THUỞ NÀO CÓ EM
Trái tim anh từ lâu lặng lẽ
theo thời gian quạnh quẽ đời anh
cây thương vội sớm gãy cành
hoa yêu chớm nở đoạn đành rụng rơi
Nỗi cô đơn trông vơi được chút
thiết tha chờ hết đục dòng sông
thuyền tình cập bến bờ mong
trăm năm hạnh phúc mặn nồng cùng ai?
Giữa chợ đời nắm tay siết chặt
bẻ gông cùm áp đặt khó khăn
phá vòng nghiệt ngã cản ngăn
để không tái diễn băn khoăn cõi lòng
Đã một lần pháo hồng tưởng nổ
rền vang, đâu ngờ ngõ cô liêu
xe hoa hờ hững hắt hiu
bước chân tình ái dệt thêu rã rời
Nay sóng dội vỗ lời vương vấn
như tiền kiếp còn quấn quyện nhau
cho nên gặp gỡ lần đầu
anh đây cứ ngỡ thuở nào có em
150910
Bài thứ
1416 : THƯỚC
LÒNG NGƯỜI
Họa bài Nén tâm hương gởi nội của TH
Trần Kiều Bạc
Lang bạt xứ người
tâm chẳng khuây
Cho dù vật chất có
tràn đầy
Vẫn luôn cảm thấy
như còn thiếu
Tình cảm đồng hương
tựa áng mây
Gặp gỡ vui cười là
tưởng thật
Biết đâu sau đó nói
chê bay
Thước lòng người khó ai đo được
Hờn giận ghét
thương đến mỗi ngày
200910
NÉN TÂM HƯƠNG
GỞI NỘI
Nhớ Nội, nhớ hoài nhớ chẳng khuây
Hương xoay khói quyện đã dâng đầy
Nhớ hình bóng cũ theo khung gió
Thương bóng hình xưa lạc cõi mây
Dẫu tiếc dẫu thương thân xác mất
Cũng đành cũng chịu phách thiêng bay
Nội ơi! Xa cách muôn ngàn dặm
Xin chứng lòng con những tháng ngày!
TRẦN KIÊU
BẠC
|
Bài thứ
1417 : NIỀM VUI ĐẾN
Đâu ngờ người mang niềm vui đến
cho tôi đây tan biến ưu phiền
bao năm đón nhận triền miên
xứ người nào phải thần tiên tuyệt vời
Ai chưa đến tưởng ngời sáng rực
cuộc đời hải ngoại nhứt trần gian
làm sao thấy nỗi gian nan
mưu sinh kiếm sống không màng nghĩ ngơi
Tình yêu cũng đổi dời từ đó
đoá hoa tim bỏ ngõ vườn lòng
chỉ vì tay trắng, tiền không
phồn hoa vùi lấp tâm đồng thủy chung
Quên lãng cảnh hải hùng lìa xứ
trên biển đông sóng dữ muôn trùng,
con thuyền bé nhỏ vẫy vùng
nhứt sinh thập tử trong khung tử thần
Nay được người vô ngần thông cảm
đến cùng tôi xé đám mây mờ
hành trình kết bạn ban sơ
sẻ chia tâm sự... phá bờ cô đơn
210910
Bài thứ 1418 : TRONG TIM ANH
Trong tim anh nở hoa thanh nhã
giữa trời mơ mộng thả ngàn xa
lao xao bên dáng ngọc ngà
lời êm như suối chảy ra biển nguồn
Trong tim anh hình em đang đã
khắc ghi sâu dù ngả đôi nơi
đợi chờ nỗi nhớ không vơi
trong vùng tâm tưởng mong đời hợp nhau
Trong tim anh lần đầu em đến
mang niềm vui bất biến lòng anh
khát khao một chuyến duyên lành
trăm năm hạnh phúc trời dành yêu thương ?
Trong tim anh làn hương thanh tỏa
bát ngát hồn xuyên phá ưu tư
bao năm thiếu ngủ dật dừ
vì tìm người tiếp lời thư chân tình
22.09.2010
Ns NNH phổ nhạc
Bài thứ
1419 : ANH ƯỚC
Anh ước được nắm bàn tay nhỏ
cùng em đi khắp ngõ phố phường
nghe tim xao xuyến vô lường
ánh trăng soi bóng người thương ngắn dài
bước tình nhân miệt mài say đắm
mặc bụi đường cố bám víu theo,
bờ môi tiêm chất sơn keo
dịu dàng khẽ nói rằng đeo suốt đời
Anh ước được bồng người yêu
dấu
trên con thuyền phối ngẫu phu thê
sánh vai chung lối đi về
đội mưa gánh nắng chẳng hề lìa xa,
không cho tình vỡ ra từng mảnh
gìn giữ cành liền nhánh thủy chung
hôm nay mỗi đứa mỗi vùng
mai đây là một nhịp cung đàn lòng
230910
Bài thứ
1420 : MONG EM
Bây giờ chỉ còn mình anh ngủ
hay thức trắng canh trong căn phòng
trước đây ấm áp cõi lòng
bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông chẳng buồn
Anh không ngờ em buông gần gũi
tình phu thê lầm lũi đi xa
em vui nơi chốn quê nhà?
để anh hiu quạnh thiết tha đợi chờ !
từng khoảnh khắc thẩn thờ tâm
trí
nhìn trời thu tê tỉ giọt mưa
đong đưa nhung nhớ sao vừa
dù tim bé nhỏ vẫn chưa thấy đầy
Bây giờ chỉ còn đây anh khóc
trong âm thầm cô độc tấm thân
mong em đành đoạn một lần
đừng rời anh nữa ngàn cân nặng sầu
240910
Bài thứ 1421 : CHÀO MỪNG NGÀY MỚI
Trời Đà Lạt mưa phùn lất phất
và phương anh cũng đất ướt đầy
giọt buồn đọng mắt mi đây
ước gì là cánh chim bay kiếm tìm
gặp em tỏ nỗi niềm thương nhớ
những đêm trường trăn trở không vơi
bóng người yêu tận chân trời
muôn trùng vạn dặm trao lời sắt son
Chuỗi thời gian dũa mòn khoảng cách
anh và em thử thách đơn côi
mai này tình sẽ lên ngôi
ngai vàng ân ái, lứa đôi một vùng
đường trăm năm cùng chung nhịp bước
đến tàn hơi vẫn được cận kề
âp ôm hạnh phúc phu thê
dòng đời dù có vạn bề gian nan
Trời Đà Lạt như tan mưa đổ
phải không em? Nắng trổ vàng thanh,
tiếng chim lãnh lót trên cành
chào mừng ngày mới trong lành đầu Thu
250910
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire