Bài thứ 822: BỖNG NHIÊN
Bỗng nhiên
Ta xoè đôi bàn tay
ngắm
Những đường tơ nhện
giăng ngược xuôi
Ta tự hỏi
Có phải số phận
con người
Được định sẳn từ
muôn kiếp trước
Kéo lây kiếp nầy
Ta sống lẻ loi
Tình yêu ta bị tù
ngục
Lôi theo tâm hồn mắc
vũng lầy
Cô đơn triền miên
Thành con bệnh đau
nhức
Đày đọa thân mòn
mỏi hao gầy
Không một đêm nào
Ta ngủ yên trọn
giấc
Bởi lòng sầu lên
tiếng nấc
Nghẹn ngào
Vì dáng người xưa
Đã vào huyền hoặc
tư bề
Khiến cho ta làm con
tim thổn thức
Cặp gối duyên mơ ôm
không được
Đành ngậm ngùi
Đau xót
Mái đầu xanh mộng
gấm hoa
Ta cùng ai chẳng
thành
Nên giam hãm đời
mình
Trong song sắt hờn tủi
Bỗng nhiên
Ta đứng soi gương
ngắm nghía
Thấy vầng trán có
nhiều mây xám giăng giăng
Ta nào hay biết
Mái tóc biến màu
bạc
Đôi mắt không còn
như hột nhản
Tròn vo như viên bi
đen huyền
Mà tuổi ấu thơ
Cung ngón tay trỏ
Chơi bắn bi với lũ
bạn xóm làng
Khoảnh khắc
Cánh cửa sổ tâm
hồn theo thời gian
Khép dần lại tâm tư
Một thời tràn ngập
lượn sóng yêu đời
Nay thi...
Ta đang cố lãng quên
Và tẩn liệm bóng
hình
Tri âm
Tri kỷ
160808
Bài thứ 823: NHỮNG CHIỀU
NẮNG NHẠT
Mãi mãi anh nhớ
Những chiều nắng
nhạt
Đôi bóng thả bước
nhẹ
Trên những con đường
lá thu rơi
Cùng mang chung niềm
ước mơ đời
Đep như giấc mơ
Đi về chân trời mới
Với tâm hồn ngây thơ
Nghe nỗi vui réo
rắc
Lộng lẫy tuổi thanh
xuân
Ngày cũng như đêm
Hẹn với trăng sao
Bắc chiếc cầu duyên
Bằng trụ cột lời
nguyền
Nghe muôn ngàn tiếng
hát
Chúc mừng hạnh
phúc vô biên
Nhưng vầng trăng em
Bỗng nghiêng
Lạc lối
Rơi rớt mưa che lấp
mặt trời
Phút giây nhìn
thuyền ra khơi
Trái tim anh chập
chùng nhói đau
Vì dáng yêu còn đâu
Lãng mạn theo bước
chân xa
Để lại đây suốt
kiếp
Mây tím ngậm ngùi
Mãi mãi anh nhớ
Những khát khao ái
ân
Kiếm tìm môi hôn
một lần
nghiêng ngả mặt đất
̣đêm giã từ xô ngả
xác thân
Xuống giữa đời
Còn mình anh thăng
trầm gánh hết
Mối đêm nghe tiếng
chim mèo
Ru ưu phiền
Buồn quá em ơi
200808
Bài thứ 824: ĐẾN VỚI AI
Đến với ai
từ muôn kiếp trước
Hai đứa chia tay
mỗi người một
phương
Hái trái sầu
cho bờ mi hứng đầy
hạt lệ
Lòng tức tưởi
cắn đôi môi tuôn
giòng máu đỏ
Khắc sâu vết thương
đau nhức tận cùng
tim
Đến với ai
từ muôn kiếp trước
mở yến tiệc vui
chờ đón mùa xuân
sau hạ, thu, đông
tàn
hồn nhiên chim hót
mừng cuộc tình mới
sang
Trở lại mầm sống
đóm lửa thời gian
khơi khói sương tàn
Ngửa mặt lên
hứng ánh sáng mặt
trời
Giã từ đêm tối
Chùng lưng xuống
thân yếu mềm
trôi qua cơn giông
bão lớn
Gió mát
Trăng đêm
toả ngời sáng
Những con đường
tiếng nhạc reo vang
Tích lũy trong tâm
hồn
xây vườn mộng
Tuyệt vời sao
những chiều chủ
nhật
Ngày cuối tuần
nắm tay dạo phố
phó mặc trời già
lỡ hò hẹn
với cơn mưa
Những giọt mưa rơi
ướt tóc
ướt áo
nhưng quẵng quên đi
thấy lạnh
Xem những giọt mưa
là giọt rượu nồng nàn
dập tắt cô đơn
Sẽ đến với ai
trong kiếp này
hay kiếp tới
Góc biển
Chân trời
Nắng đẹp bình minh
Bướm hoa vờn lượn
Say tình
Chuyện ngày tháng
xa nhau
không bao giờ có
nữa đâu
190808
Bài thứ 825: EM ĐI RỒI
Em đi rồi
Anh thấy trống vắng
làm sao
Thẫn thờ ra vào
Lang thang trên con
đường xưa
Mặc nắng mưa đày
đọa tấm thân
Mà ta cảm nhận dư
thừa
Ôi hàng phượng đỏ
tiếng ve sầu rũ
buồn
Cánh chuồn chuồn
bay thấp bay cao
Đưa hồn anh nhịp
nhàng tìm về kỷ niệm
Thuở nào đôi bóng
ngập tràn ước mộng
Yêu thương
Em đi rồi
Anh cô đơn quạnh quẽ
Tháng năm dài lặng
lẽ
Nhung nhớ viết
những vần thơ
Vu vơ
Ngơ ngẩn mong chờ
Bàn tay em so phím
cung đàn lại
Vừa đứt dây tơ
Đời anh mãi linh
đinh
Trên biển tình
Thuyền yêu trên lượn
sóng lớn
Vô vàn lao chao
Giữa phố chợ vui
anh nghẹn ngào
Nồng cay khoé mắt
Sương khuya ướt lạnh
Nghe buốt con tim
Anh ước ao
Em về đây một lần
Đi trên phố cũ
Những con đường xưa
hai đứa lang thang
mơ hạnh phúc nồng
nàn
Dù hôm nay tan vỡ
Em bên cuộc đời
giàu sang
Em đi rồi
Anh mất ngày xuân
Xuân có về trăm hoa
đua nở
Rực rỡ sắc màu
Nhưng anh vẫn thấy
thiếu
Đóa hoa tình đầu
hương trinh ngạt ngào
Ong bướm xuyến xao
Qua ngõ bao ngày
210808
Bài thứ 826: EM ĐẾN EM ĐI
Khi em đến
Cho anh hơi thở tình
nhân
Những nụ hôn nồng
nàn
Đêm sang
Trăng sáng long lanh
Gió dịu dàng
Sương rơi
Gió lộng về
Anh vuốt tóc huyền
óng ả
Em phơn phớn má
hồng
Nụ cười như hoa nở
đầu xuân
Lả lơi say
Anh nằm dài trên
thảm cỏ
Cảm ơn em đã trao
Tiếng hẹn thề
Khi em đi
Tôi về gom nhặt
những lá thư
Tâm trí rối bời
Thẫn thờ hỏi ông
trời
Bao giờ cho anh có
lại những ngày xưa
Những kỷ niệm
Câu hát tiếng hò
Dấu chân ta in khắp
ngõ
Anh không còn nhận
ra anh
Lúc em rời bỏ cuộc
tình
Ấp ủ bao ngày
Thật đắm say
Khi em đến
Khi em đi
Như bóng mây
Em chắp cánh bay
Mang theo màu xanh hy
vọng
Tiêu tan giấc mộng
Phụng loan cùng em
kiếp này
Xóa đi tất cả
Đời vui tươi
200808
Bài thứ 827: CẢM
THÔNG
Buồn vui chia sẻ
đến cùng nhau
Gặp gỡ làm thơ để
giải sầu
Số kiếp sinh ra thân
lữ thứ
Thương nhau chưa đủ
lấp niềm đau
Biệt ly Tổ quốc,
đường sinh tử
Bờ bến Tự do, giữ
nhịp cầu
Tâm sự hàn huyên và
cởi mở
Cảm thông bỏ hết
hiểu lầm nhau
200808
Bài thứ 828: ĐA TẠ
Có nghe tiếng anh
gọi
Ở phương trời xa
xăm
Có nghe tiếng anh
nói
Từng đêm dài tối
tăm
Anh muốn một lần
gặp
Để thỏa lòng
ước mơ
Kề bên nhau bồi
đắp
Trong khao khát vô
bờ
Núi biển cầu
duyên bắc
Không còn quãng
xa gần
Sợi tơ tình se
thắt
Đa tạ đời một
lần
200808
Bài thứ 829: ĐEM CẤT
THƯƠNG ĐAU
*Cảm tác bài
Chôn Nỗi Đau
của Minh Hồ
Đào
Chuyện buồn gác
lại bao lo nghĩ
Hãy sống vui lên
dẹp khổ đau
Đừng ấp ủ dù là
một tí
Làm mòn hao sức
lực ban đầu
Giữ gìn chí tang
bồng hồ thỉ
Cho hết cuộc đời
gắn bó nhau
Đến lúc nào nhịp
tim đập nghỉ
Ngàn năm đem cất
tiếng thương đau
200708
CHÔN NỖI ĐAU
Có lẽ từ đây ta chẳng nghĩ...
Thả trôi đi lo sợ cơn đau
Đang hoành hành từng ly từng tí
Cơ thể già nua , lúc bạc đầu
Cùng với bạn đời ta thủ thỉ
Ngày qua ngày vui sống bên nhau
Khi nào ta nhắm mắt an nghỉ
Là phút ngàn thu chôn nỗi đau
Minh Hồ
Đào
200708
|
Bài thứ 830: PHÚT CUỐI
Cầm tay lần cuối
trước phút chia ly,
anh nghẹn ngào
còn em không nói gì
Bao nhiêu năm hoa
lòng tươi thắm
chẳng nghỉ có ngày
xa cách
sầu bi
Nắng hồng buông
xuống
lối nhỏ nhà em
Hay bóng trăng đêm
sáng đường nhà anh
Hẹn hò góc phố
ước mơ đầy ắp
ngày mai đây
đôi lứa duyên lành
Vẫn chưa phai
ánh mắt nụ cười,
muôn trùng kỷ niệm
đẹp
đưa hồn mê say
mây về vui bên gió
mặc sương bay
Ngờ đâu bỗng tắt
ánh đèn tương lai
Một màu đen trùm
kín
con đường tình
Tuyệt vời mơ ước
Đành để lai sinh
tương phùng tri kỷ
Có đôi có bạn,
chim líu lo hót
tình tang tính tình
Cầm tay lần cuối
Trước phút em đi
Ngày mai anh lẻ loi
bước đi
bên tai như còn văng
vẳng
Nghe nhịp chân em về
hướng kinh kỳ
Bỏ lại vầng trăng
còn thương còn nhớ
Bóng dáng người
thương suốt đời anh khắc ghi
250808
Bài thứ 831: TRÁI NHỚ RƠI ĐẦY
Rơi đầy trái nhớ
cõi lòng anh
Nắng nhạt đường đi
như để dành
Đôi bóng tình nhân
xưa lỡ kiếp
Trăm năm hạnh phúc
đã không thành
Giấc mơ tan vỡ tình
chàng thiếp
Chung thủy, nay còn
nghe trống canh
Mòn mỏi từng ̣đêm
mà tội nghiệp
Tấm thân trần tục,
chỉ treo mành
Rơi đầy trái nhớ
mỗi trăng lên
Anh trễ hẹn, em
giận dỗi hờn
Ngoe ngoảy về, làm
anh hốt hoảng
Phân trần thề
thốt... xin nguôi cơn!
Gió mây cũng lặng
nghe người nói
Núi lỡ, sông cạn
nước chẳng sờn
Lòng quyết cùng em
chung bước tới
Hết đường trần
không rã keo sơn
Bài thứ 832: HẠ NGẨN NGƠ
Hạ ngẩn ngơ buồn
ngã nón chào
Nàng thu ẩn hiện
sắc hương trao
Trần gian thay đổi
cây cành lá
Vàng lấp màu xanh
mướt dạt dào
Hạ ngẩn ngơ nhìn
ánh nắng phai
Dần theo con tạo đã
an bày
Trần gian mặc áo
thu đem đến
Bỏ lớp xiêm y hạ
trước đây
Đôi lúc hạ hờn đem
thả mưa
Cho trần gian phảng
phất sầu đưa
Tâm hồn lãng mạn
thi nhân cảm
Múa bút trào thơ
nhớ chẳng vừa...
Kỷ niệm đong đầy
trong ký ức
Say sưa bướm vờn
lượn trời hè
La đà hoa nhởn nhơ
theo gió
Mai mối duyên tình
được thắt se
Hạ ngần ngơ trông
lá úa tàn
Trời sao đành nở
để thu sang
Cung đàn ve trổi
còn đâu nữa
Trang điểm hàng cây
phượng khắp đàng
010908
Bài thứ 833: MÙA THU LÁ
RƠI
mùa thu
muôn ngàn lá vàng rơi
gieo hạt sầu
mùa thu
nhung nhớ quá
hình bóng xưa nơi đâu
đôi mắt quầng thâm
sâu
vì nhiều đêm thao thức
nghe trái tim đau
nhức
không vơi giọt lệ trào
mùa thu
muôn ngàn lá rơi
phủ đường vàng úa
bầu trời giăng màn
sương lụa
không thấy mặt trời
mong ngọn nắng lên
khắp nơi màu trong sáng tủa
đôi chim quyên vỗ
cánh bay
gọi dấu yêu ơi!
trong bóng tối vô
biên
mưa rơi ngoài song cửa
phá lặng yên tâm
hồn,
tan vỡ đời ước ao
cùng ai đam mê
trổi cung đàn lòng
không dứt
cho suốt kiếp này
sánh bước
vui vầy bên nhau
mùa thu
muôn ngàn lá rơi
góc bể chân trời
những buổi chiều
tìm kiếm quá khứ
mù khơi
chập chờn trong tâm
não
tình yêu xưa lộng lẫy
vòng tay đan âu yếm
lãng mạn ru từng
lời
020908
*Nhạc sĩ
Nguyễn Minh Châu phổ nhạc
Bài thứ 834: TIẾNG THU REO
Trời tháng tám
ngày nghe nắng than
thở
buồn ơi là buồn
Mặt trời thức muộn
bên sương
Đêm thấy trăng
phấn khởi bốn
phương
chia sẻ cùng sao
vui ơi là vui
Nhân gian tan biến
ngậm ngùi
trên xứ người ngược
xuôi
khi thấy trẻ thơ
thắp lồng đèn
chạy rong chơi
hát mừng không vơi
ánh lửa ấm áp.
Riêng ta
còn giữ nơi tâm hồn
phong ba
bão táp
Mỗi mùa lá rụng
tiếng thu reo dào
dạt
Lòng ta khát vọng
ánh sáng bình minh
hết thầm lặng
cuốn trôi hết
nghiệt ngã
Chuyện tình yêu
ngày hôm qua
đong đầy hạt lệ
nhòa
Chiếc bóng
trông theo người đi
về nơi trời xa
Vĩnh viễn mất
hạnh phúc trong ta
060908
Bài thứ 835: CHUYỆN TÌNH
YÊU
Hai đứa xa nhau
đừng hỏi tại sao?
Lúc mưa,
lúc nắng
trời cũng cam đành
Chuyện tình yêu lứa
đôi
chờ mong đợi
đời kết lại
mộng đẹp giăng suốt canh
Nay chẳng còn xuân
anh vẫn ước mơ
hồn anh thanh thản
chẳng chút nghi ngờ
Mặc giòng đời trôi
cuốn
qua bao ngả̀ anh luôn
tin
em không hững hờ
Nhớ quá là nhớ
nhìn nắng ươm mây
hồng,
Tên em anh gọi
như tiếng đàn sầu
Dù triền miên
bên cõi đời hiu
quạnh
Mong bờ chia ly
không còn kiếp sau?
Ngàn chiếc lá bay
ngoài song cửa mưa
Lòng anh nức nở
khi gió thu đưa
mang làn hơi lạnh
giao mùa
vương vấn kỷ niệm đong đầy
năm tháng thuở xưa
070908
Bài thứ 836: MỘT VÙNG
GIÁ LẠNH
Mùa hạ đi chưa
Mùa thu về đến
Nắng ít nhiều mưa
Lá cành đưa tiễn
Theo gió đong đưa
Lá bay khắp trời
Mang theo nỗi nhớ
Thuyền yêu ra khơi
Bên tình loang lỡ
Bây giờ còn đâu
Kỷ niệm chôn sâu
Dưới mộ quá khứ
Tâm sự một bầu
Đầy cả trái tim
Chan chứa nỗi niềm
Chân trời xanh biếc
Xa xôi niềm tin
Lẻ loi đôi mắt
Nụ cười cô đơn
Bàn tay mãi thắt
Chiếc nơ dỗi hờn
Đau nhói vô cùng
Xa khuất thủy chung
Trăng thề nguyện
mất
Giá lạnh một vùng
170908
Bài thứ 837: NHỚ HAY QUÊN
Bây giờ em có nhớ
hay là em đã quên
Mỗi lần hoa phượng
nở
anh thấy buồn vô
biên
Bây giờ em có nhớ
những đêm ánh trăng
vàng
soi môi hôn nồng
cháy
Sóng tình vỗ mênh
mang
Bàn tay luồn mái
tóc
Ghì đôi vai sát nhau
Đất trời trong phút
chốc
Cuồng quay ta đổ
nhào
Bây giờ em có nhớ
Hay là em đã quên
Nhưng anh đây muôn
thuở
Bóng hình em trong
tim
230908
Bài thứ 838: MONG MANH
Óng ả tình em
chẳng bao giờ mờ
phai trong ký ức
Hương hoa vẫn thơm
bát ngát
xao xuyến lòng
dù chuyện chúng
mình
hôm nay trở thành
cổ tích
mà những thương yêu
chờ kết sợi tơ
hồng
Hoàng hôn buông xuống
bóng chiều tà như đang còn nuối tiếc
nên nắng ngủ quên
trên những con đường
vàng son đầy ắp
những chiếc lá rơi trên cỏ
xác xơ bên đời tàn
theo khói sương
Anh âm thầm nghe đêm
mưa ngày nắng
trên giòng sông
buồn muôn thuở đôi
nơi
ở phương này anh gom
hết lời nguyện ước
một cuộc tình chung
thủy đã xa vời
Tận cuối trời bóng
hình em ở đó?
Nụ hôn nồng nàn
có còn đọng môi anh
khi vườn tim em cây
hạnh phúc trổ
nụ ân tình anh mãi
hái mong manh
011008
Bài thứ 839: GIÓ THU SẦU
Phương trời đó em
có lúc nào quên lãng?
ngày chia tay mùa
đông sang tuyết rơi
hồ̀n xuân tôi mong ao
ước chìm lắng
tận đáy đại dương
nhung nhớ không rời
Phương này đây tôi
không dệt mộng nữa
vì trái mùa yêu đôi
mắt sầu cay
Đêm đêm trong tĩnh
mịt tìm ánh lửa
soi kỷ niệm thấy
lại thời đắm say.
Phương trời đó hương
đời em ngào ngạt
thấm đôi môi mềm
đọng nụ hôn đầu
đời son trẻ làm
quay cuồng trời đất
khi sóng vỗ tình
náo nức trăng sao
Phương này đây cõi
địa đàng đã mất,
Em đi rồi tôi thấy
hụt hẳn canh thâu
con phố dài trong
cơn mưa lấ̀t phất
đường hoang vu ôm
làn gió thu sầu
081008
Bài thứ 840: MƯA LỆ
Lệ mưa đổ xuống
ngập bờ mi,
đôi mắt đỏ cay giây
phút đi
không thốt ra lời
nào thắm thiết
như lần gặp gỡ đầu
tiên ghi
khắc trong tim bóng
hình yêu dấu.
Tiết tấu đàn lòng
điệp khúc thương.
Không biết lúc nào
hoa ái trổ
sắc hương mơ ước
tỏa thơm đường
trần ai gìn giữ
đài chung thủy
trong bể dâu trần
gian ắp đầy
gian dối lọc lừa
quên đạo lý
tình người như ngọn
gió heo may
thổi qua tan rã làn
hơi ấm
từ cõi tâm hồn say
đắm nhau
chẳng nghĩ có ngày
sa hố thẳm
mối tình đôi lứa
chóng tàn mau
101008
Bài thứ 841: DÁNG THU
Cảm tác bài
Thu rồi thu
của thi sĩ
Xuân Linh
Lá đổi màu khi
thấy dáng thu
Thướt tha sớm tối
phủ sương mù
Khung trời lãng mạn
thi nhân đến
Gõ cửa tâm hồn thơ
bút ru
Nhịp điệu tiếng
lòng trong cát bụi
Trần ai chìm đắm
mộng tương tư
Nhân sinh quanh quẩn
buồn vui nhỉ?
Tất cả vô thường
mong sớm tu
121008
THU RỒI THU…
Đang đứng quê người ngắm tiết thu
Tới mùa vẫn cứ trở mây mù
Tiễn thu năm trước, buồn thu đến
Đưa hạ tháng rồi, tiếc hạ ru
Tối kể cuộc đời dâng cát bụi
Chiều vui thơ phú, gợi hồn tư
Ngày qua ngày cứ chờ gì nhỉ?
Một góc im lìm tựa tịnh tu
Đặng Xuân
Linh
|
Bài thứ 842: TA VẪN CÒN NGHE
Ta vẫn còn nghe bài
hát xa xưa
trên xứ lạ lòng
người khắp nẻo chưa vừa
vì trên quê nhà
không mấy ai dám hát
thành tiếng thật to
như thưở xưa
mỗi buổi sáng học
sinh nghiêm chỉnh
đứng dưới lá quốc
kỳ màu
gió phất phơ đưa
hòa lẫn tiếng đồng
ca hùng dũng bài Quốc ca
kêu gọi toàn dân
đứng lên
đến ngày cùng hành
trình,
đồng tâm không tiếc
gì mạng sống
cho xứng danh ngàn
năm giòng giống Lạc Hồng :
năm mươi đứa con theo
Cha xuống Biển Đông,
một nửa theo Mẹ lên
rừng núi
chịu một sương hai
nắng cậm cụi
chống đỡ cửa nhà
không sợ lằn tên
xông pha
dù cho thây phơi trên
gươm giáo
Ta vẫn còn nghe bài
hát xa xưa
Và thích nhứt đoạn
thù nước
lấy máu đào đem
báo
khi nước non đến
lúc nguy cơ
Giặc thực hiện
mộng xăm lăng cõi bờ
chiếm quê hương Việt
Nam yêu dấu.
Bởi lòng yêu nước
đồng bào luôn nung nấu
chí khí chiến đấu
Chiến đấu vững bền
chiến đấu khắp nơi
quyết không cho mất
tấc đất,
vùng biển, núi non
sông
Để không hổ thẹn
với bậc Tiền nhân
Có công dựng nước
và giữ nước
151008
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire