Bài thứ 801: CÒN NHỚ HAY
QUÊN
Em còn nhớ hay quên
ngày gặp nhau
Em còn nhớ hay quên
lời yêu trao
Em còn nhớ hay quên
thời say đắm
Em còn nhớ hay quên
nụ hôn đầu
Từ đó đến nay vẫn
còn vấn vương
Từ đó đến nay vẫn
còn ngát hương
Từ đó đến nay vẫn
còn ngây dại
Từ đó đến nay vẫn
còn nhớ thương
Em ơi, em còn nhớ,
em còn nhớ
Hay em đã quên sau
phút chia ly
Mộng gởi ngàn mây
mà anh cứ ngỡ
Em vẫn bên anh nào
có ai đi?
Nào có ai đi ôm
khối tình sầu
Đến cuối đường
trần và muôn kiếp sau
Nào có ai đi nghe
lời than thở
Để người ở lại
mang trái tim đau
Em còn nhớ hay quên
nỗi băn khoăn
Lòng anh đắn đo nên
đã nói rằng
Ngày mai đây anh sẽ
mang sính lễ
Kết thúc cuộc tình
lo sợ cách ngăn
010408
Bài thứ 802: THÁNG TƯ ĐEN
Tháng tư đen sắp
đến rồi
Tháng tư đen hờn
chưa nguôi
Tháng tư đen căm tức
mãi
Tháng tư đen sầu
không vơi
Tháng tư đen luôn
thét gào
Tháng tư đen nhắc
thương đau
Tháng tư đen cờ tang
rũ
Miền nam bức tử vì
sao?
Người lưu vong đến
bao giờ
Về quê cũ hết bơ
vơ?
Nghe lại câu hò
tiếng hát
Trai làng thôn nữ
nên thơ
Tấm tình quê trải
mênh mông
Rồng thiêng nguồn
gốc Lạc Hồng
Hạnh phúc bốn mùa
trang điểm
Cây tình yêu nở đầy
bông
Tháng tư đen lửa
ngút trời
Đốt loài yêu quái,
sao rơi
Tháng tư đen khi nào
xóa
Bước ly hương bốn
phương trời?
040408
* Nhạc sĩ
Lmst phổ nhạc
Bài thứ 803: PHÙ DU
Đêm nay ta đếm thời
gian
Trôi qua, ước mơ đã
mất
Tình yêu theo dấu xe
lăn
Ta đong giọt sầu cay
mắt
Lâu đài tương lai xây cất
Phút giây biến
thành khói sương
Ta nghe linh hồn
nuối tiếc
Ngày xưa dào dạt
yêu thương
Đêm nay phòng đơn
gối chiếc
Trong giấc ngủ ta
luôn tìm
Hình bóng tình si
tha thiết
Dù bây giờ chẳng
tròn duyên
Khép lại trang đời
thiên thu
Trái tim yêu trong
ngục tù
Hoang đường niềm vui
đôi lứa
Đường trần sánh
bước phù du
220408
Bài thứ 804: TRÚNG MÙA
*Cảm tác bài Giữa Mùa Trái Chín
của thi sĩ Huỳnh Ngọc Diệu
Đẹp biết bao cánh đồng lúa chín
Tỏa hương nồng, bát ngát cành sai
Dưới trăng vàng chẳng còn niêm kín
Vạn vật màn đêm tỏ tựa ngày
Trai gái làng hát hò quyến rũ
Lắp thời gian làm đổ mồ hôi
Niềm sung sướng hòa chung lời nhủ
Muôn vạn lòng mang, thỏa mộng đời
Mùa lúa năm nay ôi bạch thoại
Ước mơ thành chan chứa say mê
Làm tan biến âu lo mòn mỏi
Ngày tháng chờ mong gánh gạo về
Phấn khởi mênh mong tình thắm thiết
Thôn quê thành thị gió giao mùa
Trái cây chín ngọt không xơ xác
Như cảnh thất mùa mang đắng chua
150408
*Cảm tác bài Giữa Mùa Trái Chín
của thi sĩ Huỳnh Ngọc Diệu
Đẹp biết bao cánh đồng lúa chín
Tỏa hương nồng, bát ngát cành sai
Dưới trăng vàng chẳng còn niêm kín
Vạn vật màn đêm tỏ tựa ngày
Trai gái làng hát hò quyến rũ
Lắp thời gian làm đổ mồ hôi
Niềm sung sướng hòa chung lời nhủ
Muôn vạn lòng mang, thỏa mộng đời
Mùa lúa năm nay ôi bạch thoại
Ước mơ thành chan chứa say mê
Làm tan biến âu lo mòn mỏi
Ngày tháng chờ mong gánh gạo về
Phấn khởi mênh mong tình thắm thiết
Thôn quê thành thị gió giao mùa
Trái cây chín ngọt không xơ xác
Như cảnh thất mùa mang đắng chua
150408
GIỮA MÙA TRÁI CHÍN
Anh sẽ thăm em giữa mùa trái chín
Trái cấm ngày nào trĩu nặng cành sai Nhánh vú sữa thơm ngon dấu kín Hương vị đam mê mong đợi tháng ngày Lủng lẳng xoài trông bao quyến rũ Đã nghe như vị ngọt ở đầu môi Bưởi thơm nước như lời nhắn nhủ Làm lâng lâng ngây ngất mộng đời Hương nhãn nửa đêm đưa vào huyền thoại Ngây ngất lòng mình nửa tỉnh nửa mê Hương vị ấy qua tầm tay mòn mỏi Nuối tiếc ngàn năm nay bỗng trở về Cam quít cho nhau đậm đà thắm thiết Hương vị nào hơn trái giữa mùa ! Qua mùa trái chín, vườn xơ xác Hương vị chỉ còn những đắng chua Huỳnh Ngoc Diêu Tháng tư 2008 |
Bài thứ 805: .XUÂN TÌNH
*Cảm tác bài Xuân Nồng
*Cảm tác bài Xuân Nồng
của thi sĩ Lam
Vân
Đông tàn xuân đến màn trời tươi mát
Muôn nơi hoa đua nở sắc hương bay
Lòng người phơi phới thấm đượm nồng say
Bên yến tiệc ngất ngay, làn môi mỏng
Hôn ly rượu đầu năm đong mơ mộng
Tương lai đời chói lộng bóng tình xuân
Thay bước chân đi theo trống thúc quân
Ra quan ải bảo toàn thôn xóm nhỏ
Bỏ lại sau lưng trái tình chín đỏ
Lứa đôi đang yêu gắn bó tinh anh
Phải đành chia tay trong buổi nắng hanh
Lên đường giữ an lành dân quốc thắm
Hôm nay chấm dứt cảnh sầu thăm thẳm
Mấy mươi năm chồng chất những đoạn trường
Mà binh đao đã tàn phá yêu thương
Bao thế hệ hiến dâng lời thề nguyện
190408
Đông tàn xuân đến màn trời tươi mát
Muôn nơi hoa đua nở sắc hương bay
Lòng người phơi phới thấm đượm nồng say
Bên yến tiệc ngất ngay, làn môi mỏng
Hôn ly rượu đầu năm đong mơ mộng
Tương lai đời chói lộng bóng tình xuân
Thay bước chân đi theo trống thúc quân
Ra quan ải bảo toàn thôn xóm nhỏ
Bỏ lại sau lưng trái tình chín đỏ
Lứa đôi đang yêu gắn bó tinh anh
Phải đành chia tay trong buổi nắng hanh
Lên đường giữ an lành dân quốc thắm
Hôm nay chấm dứt cảnh sầu thăm thẳm
Mấy mươi năm chồng chất những đoạn trường
Mà binh đao đã tàn phá yêu thương
Bao thế hệ hiến dâng lời thề nguyện
190408
XUÂN NỒNG
Gieo nắng ấm mùa xuân trời trong mát Cành đào đơm hoa nụ ngát hương bay Bướm ong vờn nhụy mật ngọt nồng say Khoe sắc lượn lung linh đôi cánh mỏng Gió hôn lơi phớt vành môi ửng mộng Dáng nàng thơ thoáng động giữa vườn xuân Mắt long lanh dường ngóng đợi tình quân Làn tóc mượt phủ quanh bờ vai nhỏ Thoáng mơ say thẹn thùng đôi má đỏ Ðóa trà mi hồng tỏa nét tinh anh Dịu dàng phô hương sắc giữa trời hanh Ðan dệt mộng xuân lành gieo duyên thắm Gởi hồn theo áng mây ngàn xa thẳm Nhờ chim di vượt hải lý dặm trường Mang tin xuân về tổ ấm yêu thương Bao hẹn ước tương lai tròn ý nguyện Lam Vân |
Bài thứ 806: THIÊN ĐƯỜNG TỰ DO
Dân Việt Nam luôn nung lòng chiến đấu
Diệt quân thù để dấu lại mai sau
Chiến cuộc tàn rồi vẫn mãi buồn đau
Người thân thương chưa thoát vùng tăm tối
Đọc thư gởi nghe tâm hồn nhức nhối
Bút trào thơ sóng dội đến phương xa
Mong tiêu tan bao bão tố phong ba
Đang vây phủ nắng tà lịm tắt bóng
Nơi cố quốc vẫn còn thuyền vượt sóng
Đưa người đi tìm mộng ước son vàng
Cho cuộc đời đau khổ hết cưu mang
Dù có phải gian nan trên biển cả
Đến bờ tự do muôn lòng đa tạ
Những ân nhân xa lạ núi tình thương
Quãng ngày qua là cả một thiên đường
Chôn quá khứ thê lương đầy phiền toái
* Nhạc sĩ NMC phổ nhạc
Dân Việt Nam luôn nung lòng chiến đấu
Diệt quân thù để dấu lại mai sau
Chiến cuộc tàn rồi vẫn mãi buồn đau
Người thân thương chưa thoát vùng tăm tối
Đọc thư gởi nghe tâm hồn nhức nhối
Bút trào thơ sóng dội đến phương xa
Mong tiêu tan bao bão tố phong ba
Đang vây phủ nắng tà lịm tắt bóng
Nơi cố quốc vẫn còn thuyền vượt sóng
Đưa người đi tìm mộng ước son vàng
Cho cuộc đời đau khổ hết cưu mang
Dù có phải gian nan trên biển cả
Đến bờ tự do muôn lòng đa tạ
Những ân nhân xa lạ núi tình thương
Quãng ngày qua là cả một thiên đường
Chôn quá khứ thê lương đầy phiền toái
* Nhạc sĩ NMC phổ nhạc
Ba yếu tố cuộc đời : Sách xưa
- Rượu cũ - Bạn già
Đọc sách xưa mong tìm gương phấn đấu
Cho cuộc đời còn để dấu mai sau Không ngã lòng trước những cảnh thương đau Không chán nản đưa mình vào ngõ tối Uống rượu cũ nghe thâm trầm nhức nhối Mang hồn thơ vang dội đến trời xa Thúc đẩy mình chống lại những phong ba Chỉ dừng bước khi trăng tà rũ bóng Gặp bạn già như con thuyền lướt sóng Vượt trùng dương tìm đến động hoa vàng Cùng say sưa giữa trời nước mênh mang Nghe thắm đượm một chân tình cao cả Được cả ba thực muôn vàng cảm tạ Sống trong đời đã đủ nghĩa yêu thương Biết làm sao đi đến một thiên đường Cho tâm trí không vấn vương phiền toái Nguyễn Gia Linh Bordeaux ngày 06-04-2008 |
Bài thứ 807: ĐẾN BÂY GIỜ
*Cảm tác bài
Kể Từ của thi sĩ Nhà Quê
Đến bây giờ không quên tiếng mậy
Lời những thằng thân thiết mấy ngoe
Tuổi thơ nào trao chuốt cho giọt
Êm tai như tiếng ve trưa hè
Đến bây giờ chưa khô nước mắt
Nhớ những thằng "ngủm" mấy mươi năm
Trên chiến trường súng đạn lơ láo
Đem linh hồn vào cõi mù tăm
Và những thằng sắp nên gia thất
Tột đỉnh vui chưa đến lúc nào
Vội xa chẳng kịp lời cáo lỗi
Cùng người yêu hẹn kiếp mai sau
Tiếc thương đứa đang in thiệp cưới
Để báo tin ngày vui sắp vể
Lên xe hoa cho đời chói lộng
Ngờ đâu sớm giã biệt tình quê
Những buổi ăn đạm bạc dưa cải
Gói cơm khô chẳng có bày mâm
Tình chiến hữu dâng tràn trù phú
Cùng nhau đi trả kiếp tơ tằm
Dù hôm nay đổi đời nhiều kiểu
Nhưng đau buồn dĩ vãng hôm qua
Như cuốn phim đang quay chậm lại
Bóng người đi về ngập sân ga!
110408
Đến bây giờ không quên tiếng mậy
Lời những thằng thân thiết mấy ngoe
Tuổi thơ nào trao chuốt cho giọt
Êm tai như tiếng ve trưa hè
Đến bây giờ chưa khô nước mắt
Nhớ những thằng "ngủm" mấy mươi năm
Trên chiến trường súng đạn lơ láo
Đem linh hồn vào cõi mù tăm
Và những thằng sắp nên gia thất
Tột đỉnh vui chưa đến lúc nào
Vội xa chẳng kịp lời cáo lỗi
Cùng người yêu hẹn kiếp mai sau
Tiếc thương đứa đang in thiệp cưới
Để báo tin ngày vui sắp vể
Lên xe hoa cho đời chói lộng
Ngờ đâu sớm giã biệt tình quê
Những buổi ăn đạm bạc dưa cải
Gói cơm khô chẳng có bày mâm
Tình chiến hữu dâng tràn trù phú
Cùng nhau đi trả kiếp tơ tằm
Dù hôm nay đổi đời nhiều kiểu
Nhưng đau buồn dĩ vãng hôm qua
Như cuốn phim đang quay chậm lại
Bóng người đi về ngập sân ga!
110408
KỂ TỪ
Nó nhắn, ráng về chơi nhe mậy Rụng hết rồi còn lại mấy ngoe Ông Cả giờ không dùng một giọt Chỉ tao cầm cự với mầy hè Đọc thư nó muốn rơi nước mắt Mới đó mà đã mấy chục năm Nhớ buổi chia tay vờ lơ láo Nay thiệt rồi xa biệt mù tăm Đứa út nó sắp thành gia thất Chưa thấy hình, thấy mặt lần nào Hy vọng sui gia thôi đành lỗi Đâu còn gì để hứa lần sau Mỗi khi dịp đó đây dự cưới Nghi lễ làm tao vụt nhớ về Lần hai đứa áo dài che lộng Nơi nầy sao giống được bên quê Cau đông lạnh vỏ màu dưa cải Trầu xanh lè lại xếp kín mâm Khác xa lắc cau dầy Lương Phú** Trầu nhà tao vàng mướt tơ tằm Ngày bốn cử uống tiêm đủ kiểu Tới bữa ăn lếu láo cho qua Nhưng nhất định chừng nào gặp lại Hứa với mầy lần chót thả ga ! NhàQuê |
Bài thứ 808: LỜI CHO NHAU
Lời cho nhau nói lên
lòng tự thú
Lứa đôi đam mê rủ
dáng tình yêu
Lời cho nhau nói lên
lòng tự nhủ
Lứa đôi mơ tích tụ
đẹp muôn điều
Ai đã nói lời yêu
không thể xóa
Dù cho sông cạn đá
dẫu hao mòn
Theo giòng đời héo
hon, qua bao ngả
Cánh hoa tim tơi tả
bởi cuồng phong
Màn tương lai đợi
mong ngày nào đó
Chung bước nhau trên
ngỏ trải chân tình
Đến răng long, tóc
bạc, mắt mờ tỏ
Như ngọn đèn le lói
giữa thâu canh
Tôi tin tưởng mộng
lành về êm ả
Cánh thiệp hồng
vội vả báo tin vui
Long phụng sắc cầm
trăm năm vàng đá
Hạnh phúc chu toàn
thõa mộng trôi xuôi
Lời cho nhau ngậm
ngùi không thể có
Lứa đôi đang thỏ
thẻ dưới trăng vàng
Lời cho nhau nguyện
thề không thể bỏ
Bước tình nhân in
khắp ngõ thênh thang
* Nhạc sĩ NMC phổ nhạc
Bài thứ 809: PHÁ KIẾP GẦN NHAU
Kiêu sa dáng ngọc
mượt mà
Còn đâu một thuở
tình ta
Biển dâu chìm đắm
ngày qua
Thuyền duyên tách
bến, hồn sa hố sầu
Mùa đông chưa đến
lạnh sao
Cõi lòng thổn
thức, canh thâu
Giòng thư đào xới
tìm đâu
Người đi phá kiếp
gần nhau trọn đời
Mây bay lấp sợi tơ
trời
Thắt se mơ ước cùng
người
Trăm năm hạnh phúc
không vơi
Lạnh lùng đón nhận
vàng rơi thu về
Cô đơn cay đắng tràn
trề
Vào trong tiếng thở
não nề
Hóa thành nức nở
lê thê
Mỗi đêm nghe gió
bốn bề vi vu
010608
Bài thứ 810: ĐƯỜNG XƯA
ĐỢI MONG
Một màn sương mai
Một chút nắng
chiều
Một màu hoàng hôn
Làm nhói tâm hồn
Kêu gào nỗi nhớ
Bóng hình suy tôn
Trong mối tình đầu
Nay đà dang dở
Hạnh phúc chờ trông
Cùng ai loan phòng
Duyên tròn suốt
kiếp
Đâu ngờ hư không
Một làn mây bay
Một cơn mưa dài
Một cơn gió thổi
Bay mất tình say
Đêm vắng vội vả
Soi ngấn lệ rơi
Đầm đìa trên má
Bờ môi chơi vơi
Đi tìm ảo giác
Hơi ấm sưởi lòng
Thẫn thờ chân bước
Đường xưa đợi mong
020708
Bài thứ 811: TUÔN SẦU
THÁO NHỚ
Tháo tuôn nguồn
suối nhớ
Từ khi ta chia tay
Anh ôm lời than thở
Triền miên tháng năm
dài
Tháo tuôn sầu trăm
mối
Từ khi ta hai nơi
Bước chân tình rẽ
lối
Cho hết kiếp làm
người
Cánh bướm vờn đơn
chiếc
Sắc hương nhụy hoa
đâu?
Dưới bầu trời xanh
biếc
Đường xưa hoang vắng
sao?
Ta tuôn sầu tháo
nhớ
Từng đêm thân cô đơn
Vấn vương hoa tình
nở
Lại mau chóng phai
tàn
Ai cắt đường tơ
thắt
Lứa đôi đang chờ
mong
Mai đây đời khóa
chặt
Trăm năm tiếng vợ
chồng
120708
Ns. NMC phổ nhạc
Bài thứ 812: THÈM MỘT NỤ HÔN
Một làn gió thổi
Muôn ngàn lá rơi
Một màn đêm tối
Vạn vật nghỉ ngơi
Một lời thay đổi
Ta đành chia tay
Cơn buồn kêu gọi
Nước mắt tuôn rơi
Nhớ nhung quanh quẩn
Vấn vương tâm hồn
Bên thềm ngơ ngẩn
Thèm một nụ hôn
Về trong giấc mộng
Êm đềm duyên tình
Lứa đôi trông ngóng
Thiệp hồng báo tin
Ta cùng chung bước
Suốt con đường trần
Cho dù xuôi ngược
Cuộc đời gian truân
Một giọt sương
xuống
Lạnh trùm cỏ cây
Một cuồng phong
cuốn
Quang cảnhh đẹp thay
040708
Bài thứ 813: THUYỀN TÌNH HÃY GHÉ BẾN
Thuyền tình ơi!
Hãy ghé bến
Người đang chờ cập
vào đây
Mang hoa ước rộ nở
Cây đời trái chín
đầy
Thuyền tình ơi!
Đừng ra biển
Xuôi trên giòng sông
xanh
Ngoài khơi luôn sóng
lớn
Và giông tố
Sẽ làm thuyền tan
tành
Dưới bầu trời
Trăng sáng
Lung linh lấp lánh
Bóng người
Ngồi trên bờ nhung
nhớ
Quãng ngày xưa
tuyệt vời
Ghế nhà trường mòn
láng
Tuổi học trò hồn
nhiên
Tình càm
Pha duyên dáng
Nhưng chưa dám
thốt...
Lời nguyền!
Chỉ khát vọng
triền miên
Công thành danh toại
Cấp bằng tạo nhiều
tiền
Tưởng rằng đời đơn
giản
Có tiền là có
tình
Vậy mà quanh ngày
tháng
Ta mãi sống một
mình
Sợi dây thương cứ
tuột bao lần
Thuyền tình trôi
lênh đênh
Trên giòng đời chất
chứa
Đầy gai nhọn
Đá gập ghềnh
Thuyền ơi hãy cập
bến
Đưa ta sang sông
Hoàng hôn đang phủ
xuống
Mất đi thái dương
hồng
130708
Bài thứ 814: TRĂN TRỞ
Bài xướng Gia Linh
Từ lúc em đến đầu
xóm nhỏ
Xôn xao rộn rịp đám
trai làng
Và tôi cũng chớm
nụ mơ nở
Trái ước đơm sai
nặng trĩu tàng
Mong đợi ngày qua
ngày úp mở
Mộng lòng, muốn
trao đến tay nàng
Lá thư bày tỏ niềm
trăn trở
Chất chứa trong hồn
tôi sớm mang
160708
Bài thứ 815: MẤY ĐỘ HOA
SẦU
Mấy độ hoa sầu nở
Tím hồn
Mưa rơi trong mắt
Mỗi hoàng hôn
Gió đưa cành nhớ
Dư hương đượm
Đọng cõi trần gian
Dĩ vãng buồn?
Mấy độ mùa thu
Lá phủ sân
Tri kỷ, người đâu
Ở xa gần?
Nụ cười đã mất
Ta nào biết
Cửa đóng then cài
Giấu tủi thân
Ta ước
Người đi xa
Trở về
Về đây người nhé
Sưởi đam mê
Bao năm buốt lạnh
Lòng cô lữ
Mang kiếp tha hương
Vạn não nề
Lớp bụi thời gian
Bám tạ từ
Hành trang chiều ấy
Gói tâm tư
Ngẩn ngơ giây phút
Chiều ly biệt
Sóng dội
Thuyền đời ta lắc
lư
Mấy độ bên thềm
Trải nắng mai
Khó quên một hình
dáng
Trang đài
Mượt mà suối tóc
huyền
Thoang thoảng
Cơn gió nhẹ lùa
Che kín vai
Mười tám,
Đôi mươi tuổi
Chớm đời
Mân mê vọng tưởng
Chuyện xa xôi
Tương lai trước cổng
nhà
Hai họ
Đàng gái
Đàng trai
Hoa cưới phơi
Kết chữ Thành Hôn
Thật tuyệt vời
Treo dây pháo đỏ
Nhuộm màu tươi
Ngờ đâu...
Ta lạc đường ân ái
Vĩnh viễn
Vì ai rẽ bước
rồi !
110808
Bài thứ 816: BẾN BỜ
Lối nhỏ nhà em
Đó
Vẫn còn
Đây
Ta đã mất
Bóng hình son
Từ khi
Hoa cưới em cài tóc
Liệm kín tình ta
Tận đáy hồn
Ngày tháng còn mơ
Dù đã biết
Cô em gái nhỏ bước
sang sông
Mặc cho lối cũ
Buồn hoang vắng
Mỗi buổi về ngang
Trống trải lòng
Lửa ái ta nung
Tắt lúc nào
Mộng vàng tan
Sớm rã chiêm bao
Trầu cau
Sính lễ ta mang trễ
Nên kiếm ngàn năm
Em ngả nào?
Ta nhớ không dừng
Em có thấu
Có hay
Phương này ta lao đao
Thuyền đời
Ngụp lặn bao cơn
sóng
Bờ bến bình yên đang
ở đâu?
120808
Bài thứ 817: BAO NĂM RỒI HỠI EM
Quen nhau
Từ dạo ấy
Hoa bướm vờn
Hạ sang
Cỏ xanh giềng
Khắp lối đường mòn
Gió lộng loang thổi tung bờ tóc rối
Điểm trang gương mặt
son
Anh mang lòng mong
mỏi
Tình em đến trường
tồn
Đừng tô màu
Trăng úa
Mang đến ngày chia
tay
Làm lứa đôi sầu
Túa tràn ngập hồn
Đắng cay
Suốt đêm thâu
Lệ ứa thay men tình tuyệt vời
Trái tim yêu
Đóng cửa khi tuổi
xuân vào đời
Đa tạ trời già
Đã bằng lòng
Kết đường tơ duyên
Cuối mùa hương thả trên giòng sông đời mơ
Quen nhau mùa hạ
Đó
Ánh trăng vàng đêm
nay
Bao năm rồi
Em hỡi !
Mình bên nhau sum
vầy
140808
Bài thứ 818: TỪ MÙA
HẠ ẤY
Từ lúc gặp em
Mùa hạ ấy
Ta về nhung nhớ
Mỗi đêm thâu
Vấn vương
Giây phút chiều đưa
tiễn
Bịn rịn
Đưa tay lúc vẫy
chào
Ngóng đợi
Chờ nhau
Qua điện thoại
Ngày đầu buổi sáng
Hỏi thăm em
Anh nghe nhịp tim
Đập nhanh quá
Âm giọng muốn
thành...
Mất tự nhiên
Bên cạnh tiếng em
Rất ngọt ngào
Đem hồn anh
Trở lại chiêm bao
Ngỡ rằng...
Không có lần tao
ngộ
Bởi
Địa vị đời em đang
quá cao
Thấu hiểu lòng em
Chẳng biệt phân
Nên anh đây
Vui sướng vô ngần
Tình yêu chớm nở
Theo ngày tháng
Đôi lứa an bài cảnh
sống chung
Từ lúc ta cùng nhau
Tiếp bước
Đường trần dang dở,
Cuối trang đời
Không ngừng nồng
thắm
Hương tình tỏa
Hạnh phúc tuyệt
vời
Đến cuối hơi
130808
Bài thứ 819: KHÓA CỬA CÔ
LIÊU
Con phố hoang sơ
Vắng lặng đường
Đèn đêm trơ trẽn
Giữa màng sương
Từ khi ai khép vườn
Xuân sắc
Đem bước chia ly,
Để đoạn trường
Lòng ta
Vỡ vụn giấc mơ đời
Trái tim yêu chín
Đã rụng rơi
Biến câu thề thốt
Thành hạt bụi
Bay theo gió bội
ước
Chân trời
Tức giận
Vung tay
Đắm ngực mình
Thét gào
Sỉ nhục
Mặt niềm tin
Đam mê xóa dấu son
Chung thủy
Chuyển hướng trăng
sao
Nức rạn tình
Xót xa
Đau khổ
Những hoàng hôn
Hình ảnh chia tay
Tím cả hồn
Nhìn chim bay mất
Ta quằn quại
Kêu gọi tên người
Đã suy tôn
Tháo tuôn sợi mộng
Dệt thảm yêu
Rước người về ngự
trên đỉnh chìu
Cùng nhau
Trong tổ chim hạnh
phúc
Triền miên khóa
chặt
Cửa cô liêu
150808
Bài thứ 820: LẦM LỠ
Mấy mùa mưa
Giông gió
Bão táp tràn ngập
đưa
Đường đời hoang
vắng
Lạnh
Trống trải vườn
tình
Xưa
Mỗi hoàng hôn buông
xuống
Là mắt ta...
Đổ mưa
nghẹn ngào ta thầm
hỏi
Người đang ở phương
nào
Nhớ về người
Ta viết tuôn trào
Những lời thơ
Người ơi !
Người có biết
Bến đò xưa vẫn chờ
Tương lai
Chuyện hương lửa
Cuộc đời phết son
vàng
Nguồn vui
Như biển núi
Êm ái giòng sông
Thương
Bao lần
Ta muốn cất dĩ
vãng
Đong dại khờ
Lầm lỡ yêu
Tan nát
Hồn nhiên nét ngây
thơ
150808
Bài thứ 821: TÌM VỀ DĨ
VÃNG
Có những lúc
Đong đưa gió vờn
theo áng mây bay
Đem nỗi lòng nhớ
nhung
U hoài
Chiều về
Nắng trên cành
phượng đỏ
Văng vẳng tiếng đàn
ai
khải bên tai
Có đôi khi
Đêm trăng gió mát
Lòng rạt rào hạnh
phúc
Cùng ai
Ngày mai này trong
lâu đài
Hoa tình ái nở
Mãi không phai
Bước vào đời
Mong dòng sông êm ả
chảy
Bến bờ yêu
Thanh thản bình an
Nhẹ nhàng
Không mang phiền não
Bốn mùa hương thơm
tỏa lan
Gần xa khắp nẻo
Không khí trong lành
Cánh đồng bát ngát
Một màu xanh
Có những lúc
Tìm về dĩ vãng
Dẫu biết người xưa
Chẳng còn đây
Chân trời mới
Giữ bóng hình suốt
kiếp
Cho tim tôi
Đau nhức vì chia tay
Tình không cánh mà
bay
Như chiếc lá vàng
Mùa thu đem tới
Khung trời sầu cả
đêm ngày
180808
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire