Bài thứ 1641: E M CÓ
HIỂU LÒNG ANH
Lòng anh em có hiểu?
Rối như sợi tơ vò
Vật chất dù không thiếu
Nhưng mà vẫn âu lo
Anh sợ ngưng điệp khúc
Cung đàn tình ngày mai
Biết rằng cũng đến lúc
Trần gian phải chia tay
Em dành ra đi trước
Anh cũng đòi trước em
Anh nói đồng song bước
Cùng đi về cữu tuyền
Ước ao là như vậy
Giờ tử đã sẳn dành
Trước khi chào đời thấy
Song thân mình vây quanh
Thốt những lời tốt đẹp
Con của tôi hãy ngoan
Giúp ích đời trọn kiếp
Đến khi lìa cõi trần
Bây giờ duyên thắm thiết
Hạnh phúc đã
tràn trề
Chữ trăm năm bất diệt
Còn gì nữa... đam mê?
10.04.12
Bài thứ 1642: TA MUỐN
Ta muốn quãng đời
người thu ngắn lại
Để vơi đi trông thấy
cảnh cô đơn
Để không còn nghe
nốt nhạc, tiếng đờn
Cho khuây khỏa từng
cơn buồn kéo đến
Ta muốn xóa bao kỷ
niệm trìu mến
Giữ lại chi xao
xuyến một thời xuân
Bởi hôm nay nhìn đau
khổ người thân
Lây lất sống âm
thầm trong bóng tối
Mấy mươi năm thân
bạn đời mòn mỏi
Cố vui cười để
khỏi vấn vương phiền
Chồng và con an ủi
thật lòng khuyên
Sau cơn mưa hiện lên
bầu trời sáng
Muốn tuổi cuối đời
chẳng còn hoạn nạn
Chung quanh ta ngày
tháng thật an bình
Cho đến khi nào trở
về cõi tử sinh
Xa trần thế nghĩa
tình đều toàn vẹn
140412
Bài thứ 1643: MƯA BUỒN TỈNH LẺ
Cả ngày hạt mưa rơi
không dứt
Tỉnh lẻ buồn ray
rứt nhớ anh
Hôm nào anh đã để
dành
Bữa ăn thân mật kết
thành thân nhau
Cả ngày trông một
bầu trời khóc
Chốn xa xăm ngồi
đọc thư anh
Trào ra ngòi bút
mực xanh
Gởi anh cảm xúc
hóa thành bài thơ
Mưa buồn, mưa nhớ vô
bờ
Phát điên, hã giận,
mịt mờ lối đi
Ở nơi phố cũ có
gì?
Một người chờ đợi
kẻ đi trông về
Mưa rơi rửa hết não
nề
Tâm tư đôi ngả tái
tê vô ngần
Dù cho khoảng cách
không gần
Xa xôi vạn dặm cũng
lần tới thăm
160412
Bài thứ 1644: CÁM ƠN EM
Cám ơn em đã lắng
nghe
tiếng đàn anh trổi
đêm hè sáng trăng
Cám ơn em đã băn
khoăn
hỏi anh có gặp khó
khăn cuộc đời?
Cám ơn em đã không
rời
khi anh chịu cảnh
đất trời gió giông.
Trước sau vẫn giữ
một lòng
cùng anh lèo lái
thuyền trong bão bùng.
Bây giờ cuộc sống
như nhung
lụa tơ, gấm vóc,
niềm sung sướng đầy
Trào dâng hạnh phúc
đẹp thay
Ước mong êm ái đến
ngày lâm chung
Cám ơn em đã dệt
khung
cữi tình trọn vẹn
nơi vùng nhân gian.
Cám ơn em tấm lòng
vàng
luôn cho anh thấy
Địa Đàng thần tiên
170412
Bài thứ 1645: MƯA RƠI
Sáng nay trời lại
đổ mưa
lòng buồn tả biết
sao vừa
hỏi thầm phương đó
có mưa như vầy?
Nhớ ngày hôm ấy
chia tay
không mưa mà cũng
ướt đầy
trong đôi mắt đẫm
lệ cay vô ngần
Bên nhau tâm não lâng
lâng,
bước đi mỗi bước
băn khoăn,
tâm tư tự hỏi người
rằng khi xa...?
Nghẹn ngào lời
thốt không ra,
gượng cười che giấu
xót xa
cho người yên dạ đi
qua bến nào
Sáng nay trời lại
mưa rào
từng cơn gió thổi
lao xao
trái tim như nứt
máu trào vọt ra
Khôn nguôi kỷ niệm
đậm đà
cũng vì mưa tạo
tình ta
rồi mưa trôi hết
thành ra lỡ làng
18/04/12
Bài thứ 1646: NỖI NHỚ NGƯỜI ĐI
Nằm nghe
nỗi nhớ than phiền
Sao ai nỡ nhốt trái
tim
ngục tù, đày đoạ
triền miên cuộc tình
Lứa đôi mơ ước
mau thành
lâu đài hạnh phúc
xây nhanh
không đi lạc hướng
loanh quanh lỡ làng
Ngờ đâu
nồng thấm sớm tan
hương yêu si dại ngỡ
ngàng
thuyền tình tách
bến sang ngang mất rồi
Hoàng hôn
sắp khuất bóng thôi
Đêm về trăng sắp lên
ngôi
trời cao, tinh tú xa
xôi cận kề
Cô đơn nhân thế
não nề
Bờ môi đọng giọt
tái tê
Lệ sầu thấm lạnh
bốn bề không gian
Mịt mù hình dáng
xuân sang
Mùa thu trùng điệp
lá vàng
bay theo gió cuốn
mênh mang vô bờ
01.05.12
Bài thứ 1647: NHƯ LÚC BÊN
NHAU
Tôi vẫn mong chờ thu trở lại
dẫu một lần trái tim tê tái
ngẩn ngơ nhìn nắng trải bóng dài
trên hoa cỏ dại bước chân ai
khuất xa dần như cánh chim bay
Tôi vẫn mong người đi trở lại
dẫu cuộc tình đến không êm ái
vẫn không rời nhớ buổi lúc đầu
yêu thương ngỏ hẹn ước mai sau
cớ sao giờ đây cách xa nhau?
Mùa thu đến chi thay màu lá
đang xanh tươi lại ngã
úa vàng
từng cơn gió đong đưa cành nhánh
làm cho lá tung bay ngàn lối
thiên thu trong vạn nẻo trái ngang
Tôi vẫn mong dù ai phản bội
chẳng một lời trách than da diết
đã yêu dù có phải chuốc sầu
bao nhiêu nỗi tạm gác thương đau
thấy tâm hồn như lúc bên nhau
08.05.12
Bài thứ 1648: TÌNH ĐÃ CHẾT
Lưu luyến làm chi nữa thời lãng mạn
cho tâm tư không nhạt bóng hình ai
tình yêu trôi cuốn một ngày
thuyền duyên rời bến chia tay
thiên thu đánh mất lâu đài ái ân
Lưu luyến làm chi nữa tình đã cạn
khi ai đem thay dạng dáng hình tôi
người xa lạ đến cạnh ngồi
bên em cùng sống chung đôi
vui tươi xóa hết, quên rồi ướt mong
mai đây xây hạnh phúc
chung lòng
muôn thuở không còn cảnh ngóng trông
mỗi độ hẹn hò khi nỗi nhớ
từng giây từng phút ở phòng không
Lưu luyến làm chi nữa tình đã hết
hoa yêu thương sao lại biến tàn mau
từ khi em kết mặn nồng
cùng ai ngày đó theo chồng
tôi đây thấy trái tim hồng chết tươi
14.05.12
Bài thứ 1649: HÃY VUI BÊN
KIẾP NGƯỜI
(Viết thay một người)
Lá vàng rơi ngoài ngõ
Mùa thu về đó em
Anh lắng nghe nhịp tim
Đang dập dồn nỗi nhớ
Kỷ niệm xưa luôn đẹp
Hương thơm cõi tâm hồn
Thời gian chẳng vùi chôn
Dù đường đời có khổ
Đau đớn đến không vơi
Vẫn bên em suốt đời
Xin em đừng than thở
Hãy vui bên kiếp người
Nụ cười trên môi mãi
Nổi sầu buông thả bay
Tâm tư ngàn dấu ái
Cho ấm nồng không phai
Lá vàng đang nhường chỗ
Mùa đông về đó em
Hoa tuyết rơi hạt thêm
Anh ngập tràn cảm xúc
Thơ viết gói yêu thương
Dẫu hôm nay bước đường
Không như lòng mong mỏi
Vẫn vui nhau vô lường
190512
Bài thứ 1650: NGƯỜI PHỤ TÌNH TA
Người bị tình phụ
đời tắt hẳn nụ cười
Niềm vui vùi chôn
từ đây sống đơn côi
Ngày đêm chìm trong
dĩ vãng đầy nỗi nhớ
Cuộc tình vàng son
cùng ai đã mất rồi
Người bị tình phụ
lòng chắc hẳn hận đời
Người mang tình yêu
về ân ái bên ai
Nồng say từng đêm
chẳng phải hình ảnh trước
Chuyện đời ngờ đâu
giờ đây dổi mới rồi
Đường phố cũ người
ơi một mình lê bước
Lần theo vĩa hè
buồn dâng rót đầy tim
Nghìn đắng cay đọng
trên môi trong ánh mắt
Cõi tâm hồn đau như
dao cắt triền miên
Người bị tình phụ
nhìn tất cả lạnh lùng
Bình minh hừng lên
nắng tỏa vàng mỗi lối
Chặng đường tình
tôi nào vơi lẻ bước thầm
280512
Ns. NMC
phổ nhạc
Bài thứ 1651: RÃ RỜI
Phút giây thầm hỏi
lòng tôi
Bóng người yêu bước
xa xôi chốn nào?
Phương nầy ôm trái
tim đau
Tình xuân đem tẩn
liệm vào thiên thu
Ước mơ hoa đã phù
du
Đàn lòng tôi lạc,
mịt mù xe duyên
Dại khờ nắm mãi
dây thuyền
Thuyền tình tách
bến, triền miên xa bờ
Ngày đêm réo gọi
hồn thơ
Quấy rầy tâm não
dật dờ năm canh
Trăm năm hạnh phúc
không thành
Viết bao thư xé,
mực xanh nát nhầu
Lời yêu nhau thốt
hôm nào
Chỉ còn kỷ niệm,
luôn đào tương tư
Để quên câu bị
khước từ
Trầu cau vạm hỏi
xem như rã rời !
010612
Bài thứ 1652: HƯƠNG NGỌC LAN
Một buổi sáng em vừa thức dậy
Hỏi anh hương hoa nào thơm nồng
Anh khẻ nói Hoa Ngọc Lan đấy
Mà ngày xưa em đã cấy trồng
Em còn nhớ màu hoa trinh trắng
Nở lần đầu làm ngơ ngẩn hồn người
Anh định ngắt một cành để gắn
Trên tóc em tăng vẻ xinh tươi
Đời người theo thời gian trôi chảy
Ngọc Lan vẫn đơm trổ sắc hương
Dù ta lãng quên nhìn tìm lại
Dáng duyên hoa mang nét khiêm nhường
Hôm nay em đoái lòng hoài cảm
Hương Ngọc Lan tỏa khắp căn phòng
Anh phấn khởi vui tràn tâm khảm
Nhìn thấy em thuyên giảm sầu đong
Dẫu em biết không còn trông thấy
Như thuở nào say ngắm xem hoa
Mỗi mùa cho thơm tỏa ngào ngạt
Thấm vào tim nghe mát đậm đà
04.06.12
Bài thứ 1653: CÒN YÊU EM
Còn yêu em nên ôm
hoài nhung nhớ
Dẫu trong tim loang
lở vết thương đau
Dù em đi biền biệt
ở nơi đâu
Và đang hưởng một
bầu trời hạnh phúc
Còn yêu em nay thân
dù côi cúc
Dẫu em không kết
thúc cuộc tình ta
Dù xa nhau ngàn dặm
ngả bao la
Lòng luôn giữ đậm
đà lời hẹn ước
Đời dâu bể làm ta
chẳng chung bước
Đường nhân duyên
không được êm ái nhau
Nguồn vui tươi ai
ngờ đổi ưu sầu
Xe hoa cưới còn đâu
niềm khao khát
Còn yêu em nên không
hờn hay trách
Vẫn nghe trong huyết
mạch tiếng yêu đương
Dù thiên thu dòng
định mệnh đau thương
Người đi mỗi một
phương trời góc biển
100612
Bài thứ 1654 : VẾT THƯƠNG LÒNG
Đêm mưa xuống
lòng se giá lạnh
Nghe con tim hiu
quạnh kêu gào
Đưa hồn vào cõi lao
xao
Mộng mơ xưa
vẫn dạt dào vấn
vương
Nụ hôn môi
vô lường vị mật
Phút giây đầu trời
đất ngả nghiêng
Từng cơn gió gọi
trăng đêm
Bóng dài rũ xuống
sóng thuyền vỗ nhau
Anh cứ ngỡ
tình trao mãi đẹp
Được cận kề suốt
kiếp lứa đôi
Chẳng ngờ hạnh
phúc thay ngôi
Đũa tình yêu gãy
làm đôi
còn gì...?
Từ khi
em bước đi ngã rẽ
Trăm năm hai chữ bẽ
bàng sao
Dù thời gian mãi
trôi mau
Vết thương lòng
vẫn đớn đau chẳng
dừng
19.06.12
Bài thứ 1655: KHI NÀO
Khi nào dứt chuổi
ngày thương nhớ
Bóng quê hương một
thuở thanh bình
Xuân về hoa nở tươi
xinh
Khắp nơi nhộn nhịp
hữu tình biết bao
Khi nào hết nỗi
sầu xa xứ
Bước chân đi lại
những con đường
xưa cùng nhau trổi
yêu thương
nước non lận đận,
chẳng lường chiến chinh
Hai mươi năm vô hình
dung được
những đớn đau luôn
rước không dừng
Từng thân trai chẳng
dửng dưng
Lên đường nhập ngũ,
nào lưng chí hùng
Lời son sắt tận
trung với quốc
Hiếu thảo dân chất
ngất trời cao
Dù cho có đổ máu
đào
Xương phơi như núi
vẫn hào liệt oanh
Khi nào thấy yên
lành tươi thắm
Chốn quê xưa rạng
rỡ muôn lòng
Không còn đeo đẳng
lưu vong
Hát ca rộn rịp nối
dòng trước sau
300612
Bài thứ 1656: CÙNG CHIỀU
Ta khẽ gọi ước mơ
có từ tuổi còn thơ
như đóa hoa hé nụ
khát khao nở từng
giờ
Ta khẽ gọi tiếng em
đến từ những ngày
đêm
đôi bóng mong tích
tụ
sướng vui thả hồn
tìm
Được kề bên mái ấm
không khi nào rời xa
dù chỉ là khoảnh
khắc
hương tình nồng đậm
đà
Ta sẽ cột mối yêu
suốt đời khải đàn
kêu
cung nốt thương quấn
quyện
với nhau mãi cùng
chiều
09/07/12
Ns. NHT phổ nhạc
Bài thứ 1657: ĐỢI THU VỀ
Thu hỡi ! Anh
mong đợi
em hãy mau trở về
dù biết rằng Thu
tới
làm trần gian lê thê
theo từng cơn gió
thổi
sáng, trưa, chiều
lá bay
gây hồn người muôn
lối
thơ tuôn lãng mạn
đầy
Hạ sắp đi rồi đó
Thu có biết hay
không?
Nắng bớt vàng
ngoài ngõ
anh nghe trong cõi
lòng
tâm tư muốn bày tỏ
thiếu vắng em kề
bên
khuyên anh nên trút
bỏ
hết nỗi buồn không
tên
Thu hỡi ! Anh
luôn hỏi
em vẫn như thuở nào
hình dáng ngày xưa
đó
đời đời tâm ghi sâu
không ngừng thương
nhớ mãi
tháng năm chờ với
nhau
cho cành tình đơm
trái
hương lan tỏa đậm
mầu
30 .07.12
Bài thứ 1658: EM LÀ HOA
Em là hoa nở lòng
ta
Sắc màu xinh đẹp
mượt mà
hương thơm bát ngát
đậm đà
chẳng phai
Em là hoa cõi thiên
thai
ước nguyền ta gặp
một người
yêu thương khắng
khít trọn đời
chẳng xa
Cùng đi khắp ngả
bao la
núi đồi sông biển
đều qua
dầm mưa giải nắng
không sa
ngại ngùng
Ta hằng mơ tưởng
hình dung
dáng hình em tựa
chị Hằng
đêm đêm ngắm nghía
vạn lần hỏi em...
04.08.12
Ns.NHT phổ nhạc
Bài thứ 1659: SANG SÔNG
Nhớ thuở ấy ta đây
trao gởi...
gởi cho ai thơ đợi
hồi âm
ngày qua tháng lại
lặng câm
lòng ta mòn mỏi âm
thầm chờ ai...
từng đêm thức miệt
mài nhìn bóng
anh trăng khuya cô
động vô bờ,
hồn anh một thoáng thẫn thờ
gọi kêu tâm tưởng
chơ vơ ngậm ngùi
Rồi một ngày niềm
vui ta đến
cổng trường ai là
bến hẹn nhau
Đưa tay cao gọi phủ
đầu
Con đường nắng tắt
lặn sâu mặt trời.
Màu mắt biếc tuyệt
vời khôn tả,
hoa bướm vui nghiêng
ngã đùa nhau
trong cơn gió thổi
rì rào
hương thơm bát ngát
dạt dào đắm say
Cánh thời gian trôi
bay vẫn nhớ
chuyện lứa đôi trắc
trở lương duyên,
tim anh đầy ắp ưu
phiền
theo chân ai bước
xuống thuyền sang sông
10 .08.12
Bài thứ 1660: THU VỀ
Thu hỡi !
trần gian
đang đợi em trở lại
để thi nhân trang trải
vần thơ
nhớ nhung vương vấn vô bờ
đêm về không kể giấc giờ thức khuya
Thu hỡi!
Về đây mau gặp nhau điểm hẹn
để nhân gian tô điểm màu lên
lá hoa thay sắc hương chìm
đâu còn trông thấy nắng chuyền bóng xa
muôn chim biếng ngân nga lười hót
sương che mặt trời mọc đỉnh cao
gió đem chiếc lá úa màu
bay đi tứ hướng trời cao mỗi ngày
Thu hỡi!
Đừng quên đem lại bao kỷ niệm
đã bao lâu em bỏ rời xa
biết không anh
rất mong là
thu về cho nắng
trái mùa nóng tan
20.08.12
Bài thứ 1661: KHÓI SƯƠNG
cõi lòng ta tan nát
nhìn bước chân ai đi
trên một con đường khác
đời ta chẳng còn gì
hương vị nồng ngọt ngào
hồn ta ngất ngây sao
giờ đây giọt cay đắng
rót vào tim lúc nào?
mỗi lần trông xuân đến
là trái tim nghe đau
ta lịm vô bờ bến
chìm trong biển tình sầu
mơ lại tình đậm đà
ngày xưa đó đôi ta
mà nay lại tan biến
hóa thành sương khói nhòa!
30.08.12
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire