Bài thứ 962 :
GIỌT BUỒN
Họa bài Sóng
sầu của TH Minh Hồ Đào
Giọt buồn sao rót
mãi hồn ta
Phiền muộn mang
hoài hết tuổi hoa
Chìm lắng dạt dào
nguồn ước vọng
Tương lai xinh đẹp
cuộc đời ta?
Tơ duyên sự nghiệp
không tròn vẹn
Cũng bởi đường
trần khổ chẳng tha
Một sớm một chiều
mất tất cả
Làm thân miên viễn
tuổi về già!
230509
SÓNG SẦU
Sóng sầu ngưng vỗ cõi lòng ta
Từ lúc cây đời đơm trổ hoa
Hương sắc tình yêu lan tỏa lại
Mấy mươi năm lang bạt thân ta
Quê người đất khách ôm nhung nhớ
Dĩ vãng buồn vui tuổi thiết tha
Mơ mộng cuộc đời ta tưởng hết
Như mây sương khói giữa trời già
Minh Hồ
Đào
220509
|
Bài thứ 963 :
TRÁI TÌNH THƠM CHÍN
NGỌT
Tôi làm thơ
mỗi lần ai xa vắng,
trời mùa đông
chìm lắng ánh bình
minh,
màng sương mù
che lấp nắng lung
linh,
muôn vạn vật
nín thinh mầm nhựa
sống.
Tôi làm thơ
mỗi khi hồn mơ
mộng,
cõi lòng trào
khát vọng bóng xa
xôi
mà từ lâu
muốn sống lại tình
tôi
dù mái tóc sương
phơi
miền tuổi xế
Nhưng bây giờ
ngỏ lời đâu có dễ
cùng với ai nguyền
thệ
sống chung nhau
chia sẻ buồn vui
chăm sóc ốm đau,
thân côi cút đêm thâu
trên đất khách
Tôi làm thơ
ghi lại bao thử
thách
quãng đời người
nhiều ngách
ngõ chông gai,
hạnh phúc tôi
nửa chừng đã phôi
phai,
còn hay hết
trái tình thơm chín
ngọt?
270509
Bài thứ 964 :
KHÔNG QUÊN
Bài
xướng TL
Dù xa ngàn dặm
nước non nhà
Nhưng vẫn không quên
nét ngọc ngà
Thành phố Sài Gòn
luôn bất diệt
Trong lòng người dân
Việt Nam ta!
Từ khi Tổ quốc im
chinh chiến
Biển cả rừng sâu
dội tiếng la
Trùng điệp người đi
tìm lý tưởng
Tự do hạnh phúc
dẫu phong ba!
290509
Bài thứ 965 : CÒN ĐÂU NỮA
Họa bài Tóc Mẹ của TH Mỹ Linh
Ngày qua tháng lại
phai dần màu tóc
Tóc mẹ tôi nay đã
trắng bạc đầu
Mẹ ơi Mẹ con đây
đang thầm khóc
Vì thấy Mẹ không
còn đánh con đau
Nương thân xứ lạ con
thường tự vấn?
Tuổi ngọc ngà của
mẹ đem hiến dâng
Chăm lo chồng con từ
bàn tay trắng
Dựng lên sự nghiệp,
đánh đổi thời Xuân
Hình ảnh Mẹ gian
truân không mờ nhạt
Mãi khắc sâu trong
tim óc của con
Nhứt là lúc giữa
binh lửa bát ngát
Tay bế bồng con bên
tiếng súng rờn
Mặc cho bụi bám
đầy thân thể Mẹ
Miễn làm sao tránh
được cảnh thê lương
Tin cha mất trong tù
mẹ nói khẽ...
Vĩnh viễn xa rời
phụ tử tình thương!
060609
TÓC MẸ
Đứng bên Mẹ ngắm nhìn bao
dúm tóc
Sợi cỏn con ôm sát cả da đầu Mắt cay sè, quay mình con muốn khóc Tóc rụng nhiều vì hoá thuốc trị đau
Tóc dài đâu, sao lại vành
khăn vấn ?
Của ngày xưa óng ả mượt mà dâng Dáng thướt tha phất phơ tà áo trắng Nón nghiêng đầu, ngớ ngẩn cả nàng Xuân
Tóc Mẹ trắng ... màu xanh
dần phai nhạt
Màu xanh này rải mát cả đời con Len vào tim ươm mầm tươi thơm ngát Xuân ngày sau cỏ non mãi xanh rờn
Tia nắng ơi ! về đây hong
tóc Mẹ
Đem niềm tin lối rẽ sợi hiền lương Mẹ có biết con thèm buông tiếng khẽ ... Dẫu vắn dài, Tóc Mẹ, cả trời thương !
Mỹ Linh
27/05/2009 Bonne fête Maman |
Bài thứ 966 : MỘT TRỜI TÂM
SỰ
Họa bài Tâm tình của TH ĐXL
Phiêu bạt xứ người
vẫn luyến vương
Bóng hình người đã
trót yêu thương
Mong sao dòng sông
tình êm ái
Mãi mãi bên nhau
đến cuối đường
Đâu ngờ mộng lạc
cõi mông lung
Binh lửa quê hương
đốt chỉ hồng
Hạnh phúc riêng tư
đành gác lại
Theo làn sóng người
khổ đau lòng
Ra đi biền biệt mấy
xuân qua
Từ đó niềm vui
không đến ta
Vì chẳng sao quên
ngày tháng ấy
Như đàn chim vỡ tổ
bay xa
Một trời tâm sự tỏ
lời thơ
Xướng họa nuôi
dưỡng điều ước mơ
Có một ngày đoàn
viên đất Tổ
Người đi kẻ ở
ngóng mong chờ
120609
TÂM TÌNH
Xa
cách phương trời mãi vấn vương
Cho
người năm ấy gởi ngàn thương
Song
hành từng bước đi vào mộng
Muôn
ánh sao khuya giữa bụi đường
Anh
đi thờ thẫn nghĩ mông lung
Gợi
nhớ ngày xưa sắc áo hồng
Lất
phất hoa màu đùa với gió
Hồn
thơ khơi lại khúc hương lòng
Bao
mùa lá rụng đã đi qua
Sống
tạm quê người với bóng ta
Vẫn
giữ trong lòng hình bóng cũ
Nhớ
lời nhắn nhủ buổi lìa xa
Thấm
buồn chép lại mấy vần thơ
Niêm
vận trang đời ngập ý mơ
Dù
sắc thắm, hương thơm viễn xứ
Dặn
lòng tô điểm nghĩa mong chờ
Đặng
Xuân Linh
|
Bài thứ 967 :
NGẬM NGÙI
Ánh nắng chiều
trải trên mái tóc
người yêu ơi
xin em đừng khóc
vì cuộc đời
thường lắm chia tay
mùa xuân đến
rồi cũng ra đi
vườn si
rụng đầy lá úa
sương mù vây bũa
trời sầu chứa chan
lòng anh miên man
mong đàn én bay về
hoa xuân nở lại
lấp bầu tái tê
hết chuyện tình
buồn
sợi nhớ ngưng tuôn
không còn thao thức
thôi nhức trái tim
nhưng than ôi !
đã lỡ làng rồi
là giấc mơ thôi
ngai vàng tình
đổi ngôi
Anh chỉ còn biết
ngậm ngùi
ngàn năm không nguôi
ước mơ
cùng em hạnh phúc
chôn vùi !
150609
Bài thứ 968 :
NHẮN NHỦ NHAU
Họa bài Nghĩ
về nhau của TH Mẫn Hồ
Hình bóng
quê nhà chẳng nhạt đâu
Người ly
hương mang mãi lòng sầu
Nhớ nhung
chồng chất người thân thiết
Mong có ngày
về đoàn tựu mau?
Đừng nói
hết rồi cảnh đớn đau
Hai phương
cách biệt tỏ lời rầu
Thở than than
thở bao giờ hết
Vạn dặm
nghìn trùng nhắn nhủ nhau
200609
NGHĨ
VỀ NHAU
Đã
lâu tin nhạn thấy gì đâu ,
Sợi
nhớ giăng giăng nối mạch sầu .
Bằng
hữu gần xa không có mấy,
Chút
tình cố cựu sớm quên mau ?
Mắc
việc hay là bận ốm đau,
Im
hơi lặng tiếng cũng rầu rầu.
Hoa
râm tóc bạc chiều nghiêng bóng,
Vội
viết mấy vần thăm hỏi nhau.
Thân
kính,
Man
Ho
|
Bài thứ 969 :
HẾT QUEO
Họa bài Sợ cúm
của TH Nguyễn Thành Tài
Ở đảo rất thèm ăn
thịt Heo
Thân nhân vừa gởi
tiền bay vèo
Mấy mươi đô chẳng thắm
gì hết
Ngon miệng một lần,
bụng đỡ teo
Ở đảo không phân
giàu hoặc nghèo
Cùng chung cảnh khổ
đói nhiều keo
Mỗi ngày trông
ngóng tin Cao Ủy...
Thư của người nhà,
dạ hết queo
260609
SỢ CÚM
Bỏ
chuyến Cali bởi cúm Heo
Hai
ngàn tiền vé đã bay vèo
Vi
trùng H1 lây nguy hiểm
Dù
có gan lì cũng phải teo
Thế
giới xuôi chi bịnh ngặt nghèo
Hết
Gà đến Sard chịu nhiều keo
Rồi
đây chẳng biết thêm gì nữa
Y
học chào thua ắt chết queo
Ngưyễn
Thành Tài
|
Bài thứ 970 :
NUỐI TIẾC
Người bỏ ra đi
không nói một lời,
để lại nơi đây
lẽ bóng đơn côi,
khuê phòng hoang
vắng,
lạnh lẽo không
nguôi.
Người bỏ ra đi
khi nào trở lại?
Cho gió đổi phiên
tan biến sầu bi,
Nhìn phố đông đúc
bước chân lang thang
dưới vầng trăng
sáng
rợp bóng yêu thương
Tà dương xuống
muộn,
đàn chim tìm đường
bay về tổ ấm
Người còn luyến
vương?
Người bỏ ra đi
không nói ngày về,
cho đây nuối tiếc
Những phút đam mê
290609
Bài thứ 971 :
KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Họa bài Thương
tiếc bạn hiền của TH Cao Thiếu Lang
Không thể nào quên
tiếng dịu hiền
Người tôi gặp gỡ
thuở đầu tiên
Một chiều nắng
nhạt mùa hè ấy
Làm cõi lòng tôi
tan biến phiền
Những tưởng niềm
vui nở hạnh phúc
Người trong mộng sẽ
kết tơ duyên
Trăm năm đã hóa
thành giây phút
Ly biệt thiên thu
bất tận tuyền
030709
THƯƠNG TIẾC
BẠN HIỀN
Dệt mấy vần thơ khóc Bạn hiền
Trần gian lìa bỏ để quy tiên
Niết bàn sắp tới mong thanh thản
Cõi tục từ đây dứt lụy phiền
Viễn xứ kết tình tri kỷ ngộ
Tha hương giao cảm mối cơ duyên
Mấy mươi năm sống đời vong quốc
Ôm mộng hoài hương xuống cửu tuyền
Cao thiếu LANG
|
Bài thứ 972 :
DÂNG HƯƠNG ĐỨC MẸ
Họa bài Hành
hương ở Lourdes của TH Bùi Tiến
Trước đây tôi thường
đến dâng hương
Đức Mẹ bồng Chúa,
chẳng ngại đường
Trắc trở xa gần
đến khấn nguyện
Cầu xin tâm thoát
khỏi mù sương
Như là chứng nhận
lòng tin tưởng
Dắt dẫn tôi về
biển vấn vương
Cách biệt bảy năm
miền núi lửa
Tượng đồng Đức Mẹ
vẫn soi gương
110709
HÀNH HƯƠNG
Ở LOURDES
Bordeaux đi Lourdes để hành hương, Rong ruổi hai trăm mấy dặm đường. (1) Lên xuống người đi chân rảo bước. Lập loè nến đốt khói như sương. Hang Thần vuốt đá thêm khoan khoái, Nước thánh xoa đầu bớt vấn vương. Lòng rộng sông xanh gờn gợn sóng, Lưng trời hắt sáng loáng như gương. Bùi Tiến (1) 1 dặm đường bộ tương đương với 1.6Km |
Bài thứ 973 :
MỘT NỬA ĐỜI TÔI
Một nửa đời tôi
đi bên cạnh một
người
từ khi
bước vào ngưỡng cửa đôi mươi
đầy mộng mơ,
yêu thương vô bờ,
không khoảnh khắc
nào
vắng nét vui tươi
Người cùng tôi
bắt tay xây hạnh
phúc,
chuỗi thời gian
hòa nhịp đập con
tim.
Đột nhiên một ngày
tôi sống côi cút
Vì người thay lòng
cắt đứt tơ duyên
Người ra đi
bỏ lại sau lưng
biết bao kỷ niệm
đẹp
Tôi vấn vương
trong giấc ngủ chập
chờn
Gọi người yêu
hỡi !
Sao đành rẽ lối,
có biết nơi đây
tôi uất nghẹn từng
cơn?
Một nửa đời tôi
bi lụy bên quày
rượu,
lê lết tấm thân ngủ
buội,
nằm bờ...
Ngày đêm
thấy toàn trời
nghiêng
đất lỡ
hát nghêu ngao
mong sao lãng tình bơ vơ
140709
Bài thứ 974 :
MÙA TRĂNG SÁNG
Mùa trăng sáng năm
xưa
bây giờ trong nỗi
nhớ
suốt đời ôm giấc mơ
và tâm hồn cứ ngỡ
còn nguyên vẹn
đường tơ
ướp gió trăng chờ
đợi
ấm áp nồng trái
tim
không thèm đếm mòn
mỏi
giấu kín lời than
phiền
vườn si mê nắng rọi
vàng óng ánh triền
miên.
Mắt ai yêu ngày ấy
vào khung trời xa
xôi
biết bao nhiêu trang
giấy
ghi tâm sự đời
người
con thuyền tình trôi
mãi
bến bờ đâu nơi đâu?
Nắng chiều tà sắp
khuất,
bóng hoàng hôn lao
xao
Mùa trăng sáng năm
nao
lứa đôi nhẹ nhàng
bước
lá me bay tha thướt
quyện tà áo trắng
phau
Giờ đây dù rẽ lối
sóng yêu vẫn rạt
rào
mặc cho giông bão
nổi
đến hơi tàn không
đổi
chẳng phai mờ tình
đầu
210709
Bài thứ 975 :
CHIỀU NHỚ
Tôi nhớ mãi một
chiều
lệ rơi theo bước đi
thấm vào tim sầu
úa
giây phút tình chia
ly
Ước mơ thành băng
giá
đọng lại quanh bờ
mi
màng sương lạnh
thấm đỏ
viền mắt tuổi xuân
thì
Tôi nhớ mãi một
chiều
bỗng dưng đời quạnh
hiu
thấy cõi lòng
trống vắng
khi đã mất người
yêu
Suối thời gian cứ chảy
sao không cuốn mịt mù?
cho tôi nhìn được lại
dáng người xa thiên thu!
220709
sao không cuốn mịt mù?
cho tôi nhìn được lại
dáng người xa thiên thu!
220709
Bài thứ 976 :
KHÁT VỌNG
Đọng lại bờ môi
giọt đắng cay
Từ khi tình dạt
giữa sông dài
Tâm hồn bão nổi
từng đêm đến
Bóng tối huyền
hoặc chửa nhạt phai
Hơi ấm nồng nàn
buông thả lõng
Vườn si mê lan tỏa
hương bay
Lâng lâng cảm giác
trong hơi thở
Khát vọng vô vàn
khoảnh khắc say
Đọng lại bờ môi
những nụ hôn
Dù cho tình đến
chẳng trường tồn
Con thuyền tách bến
sang bờ khác
Vỡ mộng chung đường
̣vẹn sắt son
Mãi mãi trong tim mang vết
tích
Đớn đau biết mấy
cũng không mòn
Nhớ nhung kỷ niệm
bao ngày tháng
Đâu nghĩ hoa
lòng rủ héo hon
230709
Bài thứ 977 : CÁNH HOA THỜI
LOẠN
Mùa hè quê cũ có
còn vui
Như thuở xa xưa chút
ngậm ngùi
Khi gió lay cành hoa
phượng rụng
Mặt đường chấm đỏ,
nhớ không nguôi
Thời gian đưa đón
người mơ ước
Trọn vẹn duyên lành
rượu cưới khui
Nhưng có ngờ đâu
niềm khát vọng
Theo ngày tháng
tư... bị chôn vùi
Cánh hoa hưng sắc
trong thời loạn
Chinh chiến không
chừa cuộc sống ai
Ở chốn trần gian
đầy bão nổi
Đời người như chiếc
lá thu bay
Gặp nhau chưa cạn
lời tâm sự
Thì đã chia ly đáng
tiếc thay
Vĩnh viễn hình hài
yêu dấu ấy
Nằm nơi cố quốc
cách xa đây
240709
Bài thứ 978 : EM ĐẾN
Em đến cho ta những
ngày mộng mơ
một cuộc tình mong
không phai mờ
dù sao dời vật đổi
ngõ buồng tim một
mối đường tơ
Em đến cho ta linh
hồn sống lại
sau bao năm ấp ủ ưu
phiền
từ khi lâu đài hạnh
phúc đổ
trăm năm tan vỡ,
đứt nợ duyên ban
đầu
mùa đông mặt trời
say ngủ
nắng thức muộn
vạn vật còn đọng
màng sương
trong đêm tối thả
buông
tình tự cùng với
trăng vàng
ta lười biếng tìm
hơi ấm
thả lõng vườn si
chẳng cần săn đón
làm gì
Em đến mang cho ta
mùa xuân
Em đến cho ta bâng
khuâng
vào khung trời nhớ
trở lại cảnh trông
ngóng
đợi chờ
mỗi chiều
nắng trải dài đôi
bóng
theo từng bước đi
giòng suối tươi vui
thay thế giọt lệ
sầu bi
cuối mùa
250709
Bài thứ 979 :
TRĂNG KHUYA
Trăng khuya lặng lẽ
Soi giọt sương đêm
Tâm tình trên lá
Mênh mang nỗi niềm
Làn gió thao thức
Đong đưa cành hoa
Mùi thơm náo nức
Tỏa lan bao la
Ta ngồi bên nhau
Trao lời hứa hẹn
Ước mong trọn vẹn
Đừng vướng khổ đau
Duyên không trắc trở
Thuyền cột bến đầu
Vườn hoa tình nở
Chẳng chờ kiếp sau
Trăng khuya lặng lẽ
Vào áng mây đen
Bóng tối trùm phủ
Vạn vật ưu phiền
260708
Bài thứ 980 :
ƯU SẦU
Mỏi mòn thương nhớ
về ai
Ngày xưa đầu tựa
kề vai tâm tình
Hoàng hôn trải bóng
lung linh
Trên làn sóng biển
soi hình lứa đôi
Mặc cho thuyền thả
dạt trôi
Tách bờ xa bến
không thôi mộng lòng
Tâm hồn lạc cõi
mênh mông
Ái ân tràn ngập
rượu nồng đắm say
Lưng trời những
cánh chim bay
Đem yêu thương quyện
ước mơ ngày thành hôn
Dìu bên tiếng pháo
nổ dồn
Lẫn hòa câu chúc
suy tôn dội trời
Thay mùa gió lạnh
chơi vơi
Ai nhìn phía khác
cuộc đời bể dâu
Thuở tình xanh đã
phai màu
Niềm vui đổi lấy ưu
sầu thiên thu
270709
Bài thứ 981 : BAO GIỜ VỀ
LẠI QUÊ HƯƠNG
Họa bài Thêm một mùa xuân nhớ cố hương của TH
Nguyên Hà
Biết bao giờ về
lại quê hương
Tổ quốc nay xa vạn
dặm trường
Đã mấy mươi năm
trời viễn xứ
Mỗi khi xuân về
thấy sầu vương
Xa xưa tuổi vừa trổ
phơi phới
Đôi tám tràn đầy
mộng nhớ thương
Nghe tiếng sơn hà
gọi cống hiến
Chọn đời binh
nghiệp giữ tiền phương
170709
THÊM MỘT
MÙA XUÂN
NHỚ CỐ
HƯƠNG
Mai nở bao lần biệt cố hương
Chạnh lòng thao thức suốt canh trường
Mừng Xuân, Xuân đến xin đừng vấn
Đón Tết , Tết về chớ có vương
Cách biệt bao Xuân , buồn tiếc nhớ
Sum vầy với Tết, nỗi niềm thương
Non sông nghiêng ngửa, sầu ngăn cách
Vẫn hẹn ngày về, dẫu vạn phương
Nguyên
Hà
|
Bài thứ 982 :
:BẾN NINH KIỀU
Họa bài Về thăm
xứ Huế của TH Nguyên Trần
Bây giờ không biết
bến Ninh Kiều
Còn cảnh nên thơ hay
thỉu thiu
Hoang vắng không
bóng người thả bước
Phố chợ im lìm vẻ
quạnh hiu?
Từ lúc ra đi chưa
trở lại
Nghe người về trước
tả bao điều
Quê mình đổi mới
đường, nhà cửa...
Chẳng khác nước
ngoài đẹp dễ yêu
240709
VỀ THĂM XỨ
HUẾ
Xứ Huế ngàn xưa nét diễm kiều
Đổi đời mang giấc ngủ buồn thiu
Đông Ba thao thức hồn ngơ ngác
Thành Nội trở mình bóng quạnh hiu
Thiên Mụ trơ vơ trời phế tích
Sông Hương lờ lửng nước tiêu điều
Khuynh thành tuyệt sắc em ca kỹ
Bình thủy tương phùng sao vẫn yêu.
Huế 01 tháng 06 năm 2009
Nguyên Trần
|
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire