Nombre total de pages vues

dimanche 18 décembre 2016

Năm 2009 (1004-1024)


Bài thứ 1004 : CÓ CÒN ĐÂU

bỗng nhiên đôi mắt sao nhòe nhụa
thấy mập mờ sau màn nước trong
hình ảnh quen thuộc như nhảy múa
đảo chao đồ vật trong căn phòng

đưa bàn tay lên đôi lần dụi
chẳng bớt đi mà lại đỏ bong
như hạt bụi đang trong khóe mắt
xót cay làm suối lệ tuôn giòng

giật mình thức tỉnh mình đang khóc
không biết vì sao nức nở vô ngần
hay nuối tiếc phai thời tuổi ngọc
có còn đâu nhan sắc hương xuân

tình yêu cũng giã từ đi mất
cơn sóng sầu vỗ mãi tâm hồn
dung chứa bờ khổ đau chất ngất
cuộc đời này đã lỡ suy tôn...
160809

Bài thứ 1005 : NHỚ KHÔNG EM

Nhớ không em
con đường xưa
những ngày trời không mưa
thả bước trên nền sõi trắng
 vang lên âm thanh xào xạc
tiếng dài
tiếng ngắn
đôi bóng in trong nắng
chiều tà
xa xa
từng nhóm học trò áo trắng
trinh nguyên
dáng duyên
cười nói huyên thuyên
ở một cõi riêng
anh và em làm gạch nối liền
dẫn lối vào vườn tim
chẳng ngờ
Mỗi lần có chiếc lá
lìa cành
em đưa tay nhanh
đón hứng
anh lặng yên đứng
nhìn em
không chớp mắt
em bắt gặp
thẹn thùng trổ lên đôi má đỏ
ngỡ ngàng
em bỏ anh
chạy nhanh
thênh thang với bao hờn dỗi
cơn sóng tình trổi
ngập tràn hồn anh
tỏa lan theo
bóng hình em dang xa
anh bén gót sát gần lân la
hái một cành hoa cúc
vàng
gắn lên mái tóc em
mượt mà điểm trang
tăng dung nhan
lên khúc dịu dàng
một câu xin lỗi !

Nhớ không em
muôn ngàn kỷ niệm tiếp nối
có những đêm trăng hấp hối
khắp lối màn sương giăng
tiếng tình nhân
thì thầm
thề nguyện trăm năm
không bao giờ …
chẳng có ngày đó
để tình bơ vơ

Ai đâu ngờ
dòng sông dâu bể
anh đến trễ
để em về với ai
Và hôm nay
anh trở lại con đường xưa
 lối cũ
sau cơn mưa
hàng liểu rủ
dật dờ
với gió mùa thu reo
ngậm ngùi
170809

Bài thứ 1006 : CHÚC EM

Sắp đến ngày sinh nhựt của em
lần năm mươi tám, tuổi tăng lên
nắng chiều ngả bóng trên đường tóc
điểm mái đầu mây trắng nhuộm phiền

Anh chúc em lời vàng ý ngọc
lòng trân  quý em mãi trong tim
và luôn bên cạnh để trang điểm
nét đẹp hiền thê đã kiếm tìm

Trong cõi trần ai muôn vạn nẻo
tưởng rằng mờ lối mộng hoa duyên
bến tình khách đợi đò về bến
nắm sợi trăm năm quấn chặt liền

Từ giã cô liêu ngày tháng cũ
mưa ngâu thường đổ lúc thâu đêm
giờ đây đã hết sầu ru khúc
dào dạt yêu thương chất cả thuyền
180809

Bài thứ 1007 : LỠ CHUYẾN ĐÒ
Em ơi !
Ngoài hiên đêm tối
màu đen giăng đầy trời
tiếng côn trùng tỉ tê
lòng anh não nề
như tơ vò trăm mối
khi nghĩ đến
ngày mai đây
lỡ chuyến đò
anh mãi làm người khách
đứng bến đợi chờ
thẫn thờ
trông giòng nước lửng lờ
vắng vẻ hoang sơ
lắng nghe
lời son sắt đã xa rời
đường đi trăn năm
không về chung lối
đã nghẻn lối
giòng suối tình yêu
kiếp này
Em ơi !
từng đêm
bên gối mộng kiếm tìm
tri kỷ
tri âm
từ đâu nơi đâu
chôn sâu
dĩ vãng ngàn năm
vì em...
 sẽ là người xa xăm
mịt mù
suốt đời anh ôm trái tim
ngục tù
190809

Bài thứ 1008 : ĐÔI KHI

Đôi khi mùa thu về trong nắng
Gió rung cành chiếc lá không rơi
Đôi khi mưa phùn trong đêm vắng
Nghe đèn đường than thở không vơi

Con phố nhỏ buồn hiu thất thểu
Chẳng bóng người thả bước rong chơi
Chẳng tiếng xe chạy pha đèn chiếu
Xé từng đoạn đen ra sáng ngời

Từ đâu nơi đâu dấu chân kỷ niệm
Đã từng đuổi đeo chờ đón nhau về
Từ đâu nơi đâu để tìm kiếm
Tuổi ngọc thuở nào mang đam mê

Đôi khi mùa thu về không đúng
Lá trên cành vẫn còn mướt xanh
Đôi khi mùa hạ ham vui cũng
Trái giao mùa thời tiết đã giành
200809 

Bài thứ 1009 : HƯƠNG ĐÃ BAY

hương đã bay
bao giờ thôi nhớ
chở niềm đau
và
nước mắt tan
quăng lưu luyến
cánh hoa tình nở
chốn nơi nào
duyên nợ sang trang

Còn thấy đâu
nụ cười tươi mở
cửa vào tim
đã khóa mong chờ
người xa rồi
mà
luôn cứ ngỡ
Cận kề bên
cùng
chở gánh mơ

Hương đã bay
kể như
mất hết
sao dây sầu
mãi quấn cây đời
ôm thổn thức
đăm chồi da diết
bao nhiều lần
thống thiết chưa vơi

Trong tâm ai
vô tình hay cố ý?
cho mảnh hồn
tan tác vô cùng
cho người về
mang theo bi lụy
xoáy mòn thân
vì chứa  thủy chung
210809

Bài thứ 1010 : LỆ ĐỘNG TRÊN MI

Lệ động trên mi
mãi
có gì vui
ngày tháng trôi đi
vương vấn ngậm ngùi
hồn nhiên trong ánh mắt
còn đâu nữa
chuốc vào tàn tạ
tình bạc nào nguôi

Bâng khuâng làm nắng
 hong đời ướt đẫm
phai dấu
chân tình nhân
tha thiết đẹp đôi
phương trời cách biệt
 làm tranh để ngắm
gian dối chỉ dùng
trong
tưởng tượng thôi

Lệ rụng lâu rồi
mi vẫn chưa khô
suối sầu tuôn cuốn
mất
nét ngây ngô
từ khi hoa cưới
hết
đơm màu sắc
lặng lẽ âm thầm
dang dở điểm tô

Mùa xuân đến
sao
gió đông còn thổi?
nghe biển ầm vang
từng đợt sóng xô
tỏa lan bờ cát
không dừng tắm gội
thân thế bao giờ
xóa
cảnh đơn cô
220809

Bài thứ 1011 : MUÔN NẺO ĐƯỜNG TÌNH

Thấm đậm vào tim
dáng vóc xuân
xuyến xao bướm lượn
 đến bao lần
hôn lên màu sắc
 đang chào đón
nắng rủ mây
hồng
nghe sóng dâng

Gió dỗi hờn
xua đuổi chiếc lá
lìa xa cành nhánh
nhuốm thu sang
trong vườn hoa ái
mưa tầm tả
ướt sũng đường yêu
lạnh ngút ngàn

Phiền não là bao 
muốn dửng dưng
nhưng đêm trăn trở
mãi không dừng
mong trời mau sáng
nghe chim hót
Lấp khoảng sầu đâu
đến chẳng ngưng

Quay lại ngày xưa
lòng ấp ủ
Bước đi
 về
chung lối trăm năm
lứa đôi  dìu dắt
qua muôn nẻo
Thử thách gian truân
 tựa sấm gầm
230809

Bài thứ 1012 : EM TRỞ VỀ

Anh ước mong
có một ngày
em trở về
thăm lại con phố nhỏ
ngày xưa chúng mình trao dấu yêu
lấp khoảng cô liêu
đợi chờ...

Anh  ước mong
có một ngày
em trở về
đi qua con hẻm nhỏ
ngõ
nhà anh
chiều xưa ấy
anh đón em trao thư tỏ
tình.

Mùa xuân năm đó
dưới nắng bình minh
đàn chim én lượn
Muôn hoa khoe sắc đẹp xinh
bát ngát hương thơm
anh ngưng chập chờn
trong giấc ngủ cô đơn
cánh bướm từ đâu đến
lượn vờn
trong vườn mơ...

Và rồi anh đã  bơ vơ
trăm năm chẳng được đá vàng
mộng ban đầu lỡ làng
vì anh chậm bước làm kẻ đến sau

Anh ước mong
có một ngày
em trở về đây
cho hết mưa ngâu
hoa tim trổ lại sắc mầu
như thuở nào
đôi lứa yêu thương
dạt dào
  240809

Bài thứ 1013 : CHẲNG BAO GIỜ QUÊN

Tôi chẳng bao giờ quên
dù em sang bên
nhà ai
phương trời nào
cho hết kiếp này?

tôi chẳng bao giờ quên
dù thuyền tình tôi
lạc bến
không về cùng em
tôi ôm bóng lẻ xa xôi

biết bao kỷ niệm
chuỗi thời gian hoa bướm
đắm say
vườn lòng
bát ngát hương bay

Tôi tưởng rằng
vàng đá trăm năm
nào ngờ đâu
tôi làm kiếp tằm
nhả tơ sầu
triền miên
nhớ em

mỗi lần gió thoảng
trong đêm
tôi bên khung cửa nhìn
vầng trăng khuya
ước vọng trào
đau
nhức thấu tim

Tôi chẳng bao giờ quên
dù là em
sang bên nhà ai
đó
mang theo niềm thiết tha
mùa cưới trổ
trải gấm thêu hoa
trang ̣điểm
suốt cuộc đời
bên người lạ xa
250809

Bài thứ 1014 : CHIỀU THU MÂY TÍM

Chiều thu mây tím
bay ngang góc phố
nơi kỷ niệm
 ngày đó
mới quen nhau
con đường chiều
vừa dứt hạt mưa ngâu
bầu trời xanh
đơm mầu yêu thương trổ.

chiều thu mây tím
 dừng trên nốc phố
nơi ngày xưa
nắng đổ muôn lá vàng
lơ lửng giữa trời
đất rộng thênh thang
mơ ước trải
ngập tràn lòng đôi lứa

thấm ngọt ngào
hai trái tim
chất chứa
lời tình yêu
qua cửa sổ tâm hồn
nồng nàn
say mê hình bóng suy tôn
dù mai có vùi chôn
vào dĩ vãng

Từ biệt dấu yêu
vô ngần lãng mạn
bướm và hoa
ngày tháng kề cận nhau
nhụy hương thơm
tỏa bát ngát dạt dào
trong vườn tim
mong sao đời cầm  sắt

Mây bay lang thang
chiều thu tím ngắt
những xuyến xao
rạo rực nụ hôn trao
niềm vui sướng
bàn giao lại câu chào
vĩnh biệt,
có ngờ đâu tình xuân mất
260809

Bài thứ 1015 : THU VỀ

Mùa hạ sắp đi qua
mang theo bao thiết tha
nồng nàn màu nắng ấm
dù là bóng chiều tà

Mùa thu sắp lân la
thay màu xanh mượt mà
trên chiếc lá vàng úa
rơi khi gió thổi qua

Tâm hồn người mộng mị
dòng sông thương không vơi
suối tình tự tuôn chảy
cuốn trôi bể dâu đời

Mùa hạ sắp chu du
kêu thu về mịt mù
ánh bình minh thức muộn
cho nhân gian sầu ru
270809

Bài thứ 1016 : NỠ NÀO

Sao trời nỡ
cho mưa đổ xuống
ngập con đường
hò hẹn tình nhân
sao trời nỡ
bắt nắng muộn lên
để sương lạnh
còn trên cây cỏ

Sao trời nỡ
cho trăng hết tỏ
kéo mây đen về 
lấp ngõ sáng trong
màn tăm tối
trần gian vắng tanh
đem gió thổi
 lá đành xa nhánh

Sao trời nỡ
cắt tình hai mảnh
đông chưa sang
đã lạnh giá rồi
hạt khổ đau
đong hoài chẳng vơi
trên mí mắt
lệ rơi không dứt

Sao ai nỡ
cho tim tôi nhức
đêm từng đêm
thao thức trách than
tại làm sao
có chuyện dỡ dang?
để chuốc lấy
lỡ làng duyên kiếp
280809

Bài thứ 1017 : HÉO TÀN

Hoa lòng tan tác
khi nghe
ai sang ngang
Hoa lòng héo úa
khi nghe
pháo nổ vang
bên nhà ai
kết đầy hoa mùa cưới
với
muôn lời chúc
 hạnh phúc đá vàng

nhớ chuỗi ngày
đã cùng nhau say đắm
như bướm hoa
vờn lượn trong nắng mai
mộng mơ
lâu đài tình yêu đôi lứa
mãi bền vững
sáng rực đường tương lai

Hoa lòng chớm nở
ngờ đâu tàn mau
cơn sóng phũ phàng
dội bờ thương nhau
bờ môi từng đón nụ hôn nóng bỏng
bây giờ
bầm tím lạnh ngần bao

chẳng may
kiếp này sụp đổ ao ước
ai
đã xóa lời thề
rẽ bước đi
ai
để tâm hồn tôi
chơi vơi suốt
không bao giờ quên
hình ảnh chia ly   
290809

Bài thứ 1018 : VẤN VƯƠNG
Họa bài Hè vương vấn của TH Nguyễn Gia Linh

Hè sắp giã từ thu chớm mơ
Anh đem vương vấn với mong chờ
Viết lên trang giấy qua ngòi bút
Mô tả cuộc tình trong áng thơ

Cánh gió vô tình thổi áo em
Sương chiều buông xuống lạnh môi mềm
Vòng tay nhân thế còn lưu luyến
Trang điểm cuộc đời xinh đẹp thêm

Tiếng cười anh nín khi đêm sang
Con phố đường đi tỏa ánh vàng
Vắng lặng buồn tênh trăng chẳng có
Khắp nơi trùm phủ một màu hoang

Anh giấu từ lâu những  xuyến xao
Nhưng trong tiềm thức nhớ ngần bao
Quãng ngày hạnh phúc không còn nữa
Nhìn bóng người đi thấy nghẹn ngào
110809


HÈ VƯƠNG VẤN

Hạ đến dòng sông trải suối mơ
Ngàn hoa ngát nụ dệt hương chờ
Muôn chim chào đón người trong mộng
Sắc thắm chan hòa mấy vận thơ

Giọt nắng dịu dàng hôn tóc em
Cùng hoa với bướm phủ vai mềm
Anh bên khung cửa nghe trìu mến
Gởi gấm cho người ước vọng thêm

Em ngồi hong tóc đón mùa sang
Gió thoảng cành đưa nhạt nắng vàng
Nhắc nhở bao lời vương vấn lạ
Cho mình thơ thẩn giữa vườn hoang

Em có nghe lòng những xuyến xao
Trở về êm tựa giấc chiêm bao
Ngàn năm chưa hẳn quay mình lại
Đủ để cho ta thấm ngọt ngào
Nguyễn Gia Linh


Bài thứ 1019 : HÈ GẶP GỠ
Bài xướng TL
Chiều Hạ nóng chang đến chảy dầu
Đêm về không gió nực ngần bao
Muôn người xô đổ ra miền biển
Tắm mát đùa trong sóng rạt rào
Cát trắng mênh mông thân trải thảm
Muôn màu trang điểm đẹp làm sao
Một lần gặp gỡ đâu ngờ có
Kỷ niệm quen nhau tự thuở nào
130809

Bài thứ 1020 : CÒN ĐÂU NỮA

Sáng nay màn nắng vàng không giương
Như cũng buồn theo suốt quãng đường
Đưa tiễn người vào thế giới khác
Thiên thu thân quyến giữ lòng vương

Bóng hình trân quý còn đâu nữa
Dù biết không ai thoát lẽ thường
Cõi tạm trần gian về cát bụi
Cội nguồn sinh tử tạo miên trường
210809


TIỄN BIỆT

*Bi-níc chiều nay mây xám giương
Người đi kẻ ở cách đôi đường
Từ đây mãi mãi xa ngàn dặm
Kỷ niệm vui buồn mãi luyến vương

Cuộc hẹn tiễn đưa ai có muốn
Trần gian mọi thứ là vô thường
Hôm qua còn nghe tiếng người nói
Nào biết hôm nay cảnh đoạn trường
Minh Hồ Đào


Bài thứ 1021 : LẠNH LÙNG

Lâu lắm rồi hoang phế cuộc đời
Từ khi hoa tình rũ ai ơi
Cái nhìn tôi ắp đầy màu tím
Xâm chiếm tâm hồn xuân réo mời
Hè sắp đi đàn vui sẽ tắt
Gió lay cành muôn lá bay rơi
Mưa chiều xuống bầu trời giăng trắng
Thấy lạnh lùng sao, nghẹn cả lời...
290809


ĐÔI MẮT ...

Phải trái hai bên để ngắm đời
Thâu hoài cảnh vật đó người ơi
Tràn bao ngọn gió mùa Xuân gọi 
Ngập cả rừng hoa tiết Hạ mời 
Thu khoác lá vàng nghiêng bóng ngả
Đông choàng tuyết trắng lạnh hồn rơi
Buồn vui ướt đẫm đôi hàng lệ
Nét kín sâu xa khó cạn lời...
Mỹ Linh
28/08/2009


Bài thứ 1022 : HOA ĐẦU MÙA

Cố quên sao mãi nhớ
cho thêm bạc mái đầu
cố quên tình dang dỡ
vì ai còn yêu đâu?

Em xuống thuyền sang sông
bỏ lại bao mặn nồng
chuỗi ngày qua say đắm
lứa đôi đều ước mong
ngày em mặc áo cưới
ngồi xe hoa cạnh anh
đến một chân trời mới
sống bên nhau suốt đời

Có ngờ đâu lẻ bóng
em lấy chồng xứ người
vỡ tan niềm hy vọng
thiên thu sầu không vơi

Cố quên nhưng vẫn nhớ
dù đau đớn vô ngần
hoa đầu mùa mới nở
Sao đành đoạn bẻ ngang?
300809
Ns.Hà Nhật Linh phổ nhạc

Bài thứ 1023 : HẠ CẤT CÁNH BAY

thu đến hạ hờn dỗi bỏ đi
để bình minh sương dẫm mịt mù
trần gian chưa vén màng ảm đạm
phố phường còn tĩnh lặng ngủ say

thu đến màu xanh lá đổi thay
điểm tô màn trời úa vàng đầy
đùa theo cơn gió thăm muôn nẻo
quên lối về nguồn cội nhánh cây

nắng mai thức muộn mây bâng khuâng
dư âm tiếng đêm còn lâng lâng
trên cánh muôn hoa chờ chớm nụ
chào đón ngày mới tươi vui sang

thu đến hạ giận soãi cánh bay
về nơi đâu không có đêm ngày
thu réo hồn thi nhân nhả bút
gọi tình nhân thả bước mê say
310809

Bài thứ 1024 : DẪU BIẾT

Dẫu biết rằng
một khi chia tay
là rẽ đôi nơi
Dẫu biết rằng
khi tình chia tay
muôn ngàn lệ rơi
lòng xót xa
mang suốt kiếp người
nhưng sao vẫn nhớ
dấu yêu không vơi

Người cất bước
sang ngang lỡ làng
lời than oán
bờ khổ đau loang
không chôn kỷ niệm
những ngày bên nhau
hương tình dào dạt
dù đã phai mau

Dẫu biết rằng
một khi chia tay
uống giọt đắng cay
vì tan mơ ước
tắt đèn tương lai
sợi tơ duyên đứt
tình cất cánh bay
nhưng vẫn ôm ấp
đợi chờ trông ai
và vẫn mong đấp
lũy thành đắm say
lâu đài tình ái
hạnh phúc cùng ai?
010909

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire