Nombre total de pages vues

dimanche 18 décembre 2016

Năm 2008 (864-884)


Bài thứ 864: SAY MỘNG

Trong cơn say mộng tình yêu
Gặp em anh nói những điều ước mơ
Hiện về ngây ngất hồn thơ
Nghe đàn lòng trổi anh ngơ ngẩn người

Khổ đau, hạnh phúc đầy vơi,
Êm đềm, giông bão, cuộc đời tương lai...?
Nửa đêm hiu quạnh phương này
Thời gian từng cánh trôi bay dặm trường

Âm thầm lẻ bóng sầu vương
Trái tim đang kết tình thương đấp bồi
Nửa vầng trăng khuyết xa xôi
Khung trời cách biệt núi đồi, biển xanh

Chờ nhau ngày tháng tốt lành
Tương phùng hội ngộ xây thành phu thê
Bên nhau đến tuổi quay về...
Thân làm hạt bụi câu thề chưa tan!

Bài thứ 865: TÌNH ANH

Tình anh ngỡ chết theo đời
Yêu thương biền biệt, hết người tri âm
Từ khi đứt chỉ duyên cầm
Hồn đang run sợ và câm lặng, sầu ...

Lệ rơi vào lúc canh thâu
Lòng nghe sợi tóc bạc màu thở than
Trời xuân ong bướm rộn ràng
Đón chào hoa nắng, chiều tàn hương phai

Dòng sông định mệnh tương lai
Ngập tràn non biển, an bài thiên thu
Thuyền trôi ra khỏi sương mù
Trăng  thanh gió mát đắp bù mưa giông

Không còn thấy lạnh cõi lòng
Bởi em là ngọn lửa hồng đời anh
Cùng nhau gìn giữ mộng thành
Dù là sống dưới mái tranh không màng
Ns. Hiếu Anh phổ nhạc


Bài thứ 866: TÌNH ĐẸP NHƯ MƠ

Tình đẹp như mơ luôn luôn tha thiết
Nỗi sướng vui không tiếp giây buồn
Trên bờ môi nở những nụ hoa hôn
Thơm phảng phất ngây hồn người muôn thuở

Ai nào muốn tình yêu mình dang dở
Hay lệ rơi đau khổ mộng không thành
Kỷ niệm mờ phai nhung nhớ thâu canh
Tim nhức nhối duyên lành khi bất hạnh

Tình đẹp như mơ dù trong hoàn cảnh
Trăm khó khăn cũng quyết vượt qua
Dẫu bao thời gian vẫn  giữ đậm đà
Cho trọn vẹn tình là giấc mơ đẹp

Ai cũng ước tình yêu thành chàng thiếp
Đoàn xe hoa đón tiếp Rể cô Dâu
Pháo nổ vang hòa lẫn tiếng chúc cầu...
Mong đôi lứa bên nhau đến tóc bạc

 Bài thứ 867: BƯỚC THA HƯƠNG
Họa bài Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Dấn bước tha hương tuổi rạng tà
Đến nay màu tóc đã râm hoa
Đếm tay nội ngoại năm ba chú
Ngày lễ về thăm rộn rịp nhà
Chôn giấu niềm đau lìa Tổ quốc
Triền miên ẩn hiện cảnh tan gia
Năm xưa lửa đạn đầy non nước
Giọt lệ không ngừng khô mắt ta !
101108


QUA ĐÈO NGANG


Bước tới đèo ngang , bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta !

Bà Huyện Thanh Quan


Bài thứ 868: THƠ ĐÀN
Họa bài Cụm Hoa Tình Yêu của CHTY

CỤM tình thi hữu kiếp tha hương
HOA trổ vườn tim khắp bốn phương
TÌNH tỏ trong thơ văn hồi tưởng
YÊU thời son trẻ dệt tơ vương
THƠM lan tràn xướng thơ theo luật
DANH chẳng màn chi dưới thái dương
HỘI lễ trưng bày nhiều loại sách
THƠ đàn gặp gỡ kết thân thương
Montpellier, 15 Nov 2008


CỤM HOA TÌNH YÊU

CỤM hồng xinh đẹp ngát mùi hương
HOA nở khoe màu sắc bốn phương
TÌNH cảm thi nhân nhiều mộng tưởng
YÊU đôi Tài Tử lắm tơ vương
THƠM tho xướng họa theo Đường luật
DÀNH tiếng thi đàn khắp đại dương
HỘI họp hằng năm ra mắt sách
THƠ văn phổ biến trọn tình thương
Cali . Nov. 14, 2008


Bài thứ 869: NGHĨ VỀ THƠ ĐƯỜNG 2
Cảm tác bài xướng của thi sĩ
Trần Kiều Bạc

Thơ Đường như vạn dặm sơn khê
Không khéo làm ra sẽ bị chê
Nào múa riều hay là giỡn cợt
Nghe như tiếng gáy của loài kê
Không rành niêm luật đừng thô thiển
Xướng họa nhau chi ló vụng về
Ý tưởng chưa xong lo đến luật
Làm thơ chi nữa khỏi lời phê
100308


NGHĨ VỀ THƠ ĐỪƠNG 2

Làm thơ Đường Luật thật nhiêu khê
Một chục bài thì chín bị chê
Vế đối không hay khi bởn cợt
Vần gieo chẳng hợp lúc cà kê
Phải chăng hoạ lại còn thô thiển
Bởi tại xướng ra cũng vụng về
Vây hảm chung quanh nhiều thứ luật
Thơ Đường chốn ấy quả là phê!
TRẦN KIÊU BẠC ( 090308)



Bài thứ 870: NẮNG TRẢI GIÒNG SÔNG
*Cảm tác bài Dòng Sông Lười Biếng
của thi sĩ Bạch Nga

Nhớ tuổi học trò cứ quẩn quanh
Say mê cánh bướm lượn bên cành
Hoa xinh trổ sắc, thuyền về bến
Du khách lên bờ viếng địa danh
Ngắm cảnh muôn trùng phô sắc mộng
Giòng sông trải nắng rực trời xanh
Nhớ thương hình bóng quên mòn mỏi
Ngày tháng trôi qua chẳng để dành !!!
200308


DÒNG SÔNG LƯỜI BIẾNG


Từ thuở khơi nguồn uốn lượn quanh
Thấm tươi màu đất lá xinh cành
Thuyền đưa mấy lượt đời sang bến
Sử chứng bao hồi chuyện nổi danh
Thỉnh thỏang dịu lòng ôm cảnh mộng
Nhiều khi cuộn sóng bốc trời xanh
Đường xa cứ tưởng trôi không mõi
Bờ vắng chiều buông muốn …dỗ dành !!!
Bạch Nga 20.3.08


Bài thứ 871: KHÔNG QUÊN
*Cảm tác bài Anh Còn Nhớ
của thi sĩ Mẫn Hồ

Mãi mãi không quên thời si dại
Tháng ngày đeo đuổi hái yêu thương
Triền miên mộng mị sắc hương
Đắm say thành khối tình vương bao giờ?

Mãi mãi đọng ước mơ giờ học
Đêm về gió luồn tóc ai bay
Như con sóng biển nhồi say
Tâm hồn ngơ ngẩn, chân mây di hành

Mãi mãi không quên thành phố Huế
Ngày tháng xưa tình để lìa nhau
Lên thuyền mang nặng thương đau
Đến phương trời lạ tâm sầu chẳng pha

Mãi mãi còn xót xa, nhớ lại
Cảnh quê hương gặp phải hư vân
Sương mù giăng khắp phàm trần
Nên tâm xáo trộn, bâng khuâng hẹn về...
300308


ANH CÒN NHỚ ?


Anh còn nhớ tình thơ tuổi dại
Trao về người con gái anh thương ?
Duyên đầu còn chút dư hương,
Ngu ngơ một thuở vấn vương đến giờ ?

Anh còn nhớ tình mơ tuổi học,
Cứ ba`ng hoàng dáng tóc ai bay ?
Anh hoài đắm đuối mê say,
Ðể rồi nghi? học theo mây phi hành.

Anh còn nhớ tình xanh gái Huế,
Rồi một ngày lặng lẽ xa nhau ?
Gợn buồn mấy nỗi tim đau,
Trường xưa phố thị mang sầu phôi pha .

Anh còn nhớ tình xa gởi lại ,
Giấc ngủ dài còn mãi phân vân ?
Bao giờ rủ sạch bụi trần,
Vô thường nẻo ấy bâng khuâng hẹn về…
Mẫn Hồ


Bài thứ 872: LỜI NGUYỆN THỀ
*Cảm tác bài Tình Thương Thân
của thi sĩ Xuân Linh

Trôi dạt bao nhiêu năm vẫn chưa ổn
Trên xứ người còn khốn đốn đồng hương
Tâm hồn luôn vấn vương về nơi chốn
Cội nguồn khai sinh huyết mạch tình thương
Dòng giống Việt từ ngàn xưa một hướng
Gìn giữ non sông dẫu có hao gầy
Dáng xuân xanh đang đơm nụ mộng tưởng
Tương lai mình xây dựng bởi bàn tay
Và tâm não không bao giờ lung lạc
Trước phong ba bão táp phá tình quê
Sống cảnh thanh bình lòng người bát ngát
Yêu thương nhau, bao kỷ niệm tràn trề
Lời nguyện thề ra đi chưa thể hiện
Ngày trở về cố quốc sóng trào vui
Mọi người quây quần hăng say kể chuyện
Hành trình ly hương mãi mãi không nguôi
260408


TÌNH THƯƠNG THÂN

Với hơi thở thêm trái tim yên ổn
Luôn tưởng hoài xa tít lắm nguồn hương
Vẫn nhớ tiếng cười còn vương khắp chốn
Đầy thanh âm rộn rã phủ tình thương
Có khi ngồi, tâm tư thường vọng hướng
Tình Mẹ yêu trùm phủ vướng thân gầy
Nghĩa cha tràn lượng đầy gây thương tưởng
Nhớ ngày xưa buồn trải buổi chia tay
Vẫn ước vọng cảm hoài nguồn mây lạc
Mong quay về mãi mãi cảnh tình quê
Nhấm trà sen khề khà thơm bát ngát
Bên mái nhà ngào ngạt vị tràn trề
Bao hình ảnh từ sơn khê ẩn hiện
Niềm an ủi nhiều kỷ niệm buồn vui
Nơi trời xa vẫn khơi lời gợi chuyện
Chút thơ lòng quyến luyến, mảnh tim nguôi
Xuân Linh


Bài thứ 873: LẤP SẦU
*cảm tác bài Tan Tác
của Nữ thi sĩ Minh Hồ Đào

Đất bằng nổi sống đem mưa gió
Gây cảnh trần gian lắm lệ rơi
Đôi mắt nhân sinh luôn đẵm ướt
Thành màng sương mỏng phủ màu tươi
Bình minh chào đón nắng mai đến
Đem lại muôn nơi trong sáng đời
Say đắm không ngừng, hoa trổ sắc
Phấn hương lan tỏa lấp sầu tơi
270408


TAN TÁC

Trời bỗng nổi cơn hờn đuổi gió
Gió buồn kêu mây rủ mưa rơi
Xuống trần gian làm đất than ướt
Muôn vật vui mừng được mát tươi
Nhưng nắng than ngày mới đến
Sao không trang điểm đẹp cho đời
Tội cho hoa trổ màu hương sắc
Bị gió và mưa đập tả tơi
Minh Hồ Đào


Bài thứ 874: NHỚ
Cảm tác bài
“Có những bài thơ đọc nhớ đời”
của thi sĩ Nguyễn Tấn Bi

Kỷ niệm ngày thơ nhớ suốt đời
Dù nay đầu bạc vẫn không vơi
Buồn vui hòa lẫn muôn lời đẹp
Thuở ấy cùng mơ mộng tuyệt vời
Đất khách cô đơn sầu chẳng cạn
Đáy lòng nhung nhớ mãi không vơi
Quê hương chan chứa nguồn thân ái
Lai láng tâm hồn những cuộc vui
070508


CÓ NHỮNG BÀI THƠ ĐỌC NHỚ ĐỜI

Có những bài thơ đọc nhớ đời
Hồn thơ lai láng ,ý chơi vơi
Tim nghe rạo rực  :tình thơ đẹp
Lòng bỗng xôn xao : ý tuyệt vời
Bút vẫy  vần tuôn  không muốn cạn
Tay vung âm điệu chẳng hề vơi
Bài thơ gói ghém bao  tình nghĩa
Đọc mãi  từng lời vẫn thấy vui
Nguyễn Tấn Bi


Bài thứ 875: XANH MƯỚT
* Cảm tác bài Vịnh Cây Khô
    của thi sĩ Nguyên Hà


Rời xa cố quốc đến nơi đây
Xứ lạ cô đơn tạo dáng gầy
Nhung nhớ người thân bao tuế nguyệt
Mai vàng mấy độ nở đầy cây

Lặng lẽ thời gian ôm cuộc sống
Truân chuyên mong mỏi cuộc đời tươi
Như hoa buổi sáng, chim rời tổ
Lãnh lót kêu nhau tựa tiếng cười

Màn đêm buông xuống cõi lòng ta
Dồn dập sầu dâng, mắt lệ nhòa
Giăng kín tâm hồn mang ý nguyện
Đi tìm chân lý, nhận sương pha

Sẽ có ngày mai biến đổi thay
Bình minh nắng ấm xóa tan màu
Hoang sơ trùm phủ mùa đông lạnh
Trơ trụi thân cành, xanh mướt sau
180508


VỊNH CÂY KHÔ


Mình trần, thân trụi kể từ đây
Trơ trọi bao thu héo úa gầy
Biến đổi xoay vần cùng tuế nguyệt
Nhân sinh nào khác với cỏ cây .

Cũng đã một thời tràn nhựa sống
Cành vươn, lá biếc bóng xanh tươi
Đàn chim ríu rít về quầy tổ
Bóng mát tuổi thơ rộn tiếng cười .

Giờ đây lặng lẽ chỉ riêng ta !
Gió dạt, mưa chan, nắng nhạt nhòa
Ấm lạnh, ngọt bùi, chung mãn nguyện
Bụi trần xóa sạch tuyết sương pha .

Định luật vô thường lắm đổi thay
Thời gian biến đổi lạt xanh màu
Phũ phàng mưa nắng, sầu đông lạnh
Năm tháng phai tàn, hẹn kiếp sau .
Nguyên Hà


Bài thứ 876: NGÀY XƯA YÊU DẤU
* Cảm tác bài Tháng Hạ Ngày Xưa
của thi sí Dương Quân

Tuổi xế chiều tàn tưởng dáng thơ
Ngày xưa yêu dấu, mộng đong đưa
Ngày mai danh toại tròn xao xuyến
Tri kỷ tri âm hết ngẩn ngơ
Những lúc hẹn hò trông ngóng đợi
Bâng khuâng hờn dỗi, phút giây chờ
Tình xuân hoa trổ lan thơm ngọt
Cây trái vườn yêu vẹn ước mơ
270508


THÁNG HẠ NGÀY XƯA


Tháng hạ gợi buồn nhớ tuổi thơ
Những mùa phượng vĩ nắng đong đưa
Bãi trường, nghỉ học, lòng xao xuyến
Vắng bạn, xa thầy, dạ ngẩn ngơ
Ngóng lại làng quê, chừng mẹ đợi
Nôn về xóm nhỏ, chắc em chờ
Vườn nhà cây trái thơm ngon ngọt
Tháng hạ ngày xưa tựa giấc mơ.
DƯƠNG QUÂN


Bài thứ 877: MẤT
Cảm tác bài Tiễn Bạn Vong Niên
Của thi sĩ Trần Kiều Bạc


Ngày xưa bao người bỏ ra đi
Suối lệ trào tuôn, khăn gói gì
Ngoài tấm thân tàn trên thủy lộ
Kiếm tìm chân lý chẳng phân bì
Giàu nghèo, hùng biện hay hèn nhát
Áo lụa, quần thoa với ka - ki
Một thuở vàng son bên mỹ tửu
Bây giờ tất cả mất, chia ly
010608


TIỄN BẠN VONG NIÊN

Chiều nay tiễn bạn bước chân đi
Rượu lạt mời nhau chẳng quý gì
Tóc bạc dửng dưng Mai Quế Lộ
Đầu xanh lạnh nhạt Ngũ Gia Bì
Bạn đi đâu sá ly Cognac
Tôi ở không màng cốc Wisky
Nghèo khó tiền đâu mua mỹ tửu
Gò Đen đế nếp cũng vơi ly.
TRẦN KIÊU BẠC ( 5508)


Bài thứ 878: NGHE ĐIỆU MÙA THU
*Cảm tác bài Khúc Nhạc Mùa Hè
Của Minh Hồ Đào

Đôi khi buồn thả bước lang thang
Nhặt lá vàng rơi lúc hạ tàn
Nghe điệu mùa thu sang nuối tiếc
Loài ve sầu liệm tiếng ngân vang
Hoa muôn sắc cũng phai tha thiết
Cánh mộng vừa giăng chịu úa tàn
Theo luật tuần hoàn, ôi hủy diệt
Muôn ngàn sinh vật chốn trần gian
040608


KHÚC NHẠC MÙA HÈ

Mỗi độ ve sầu cất tiếng than
Nhạc buồn cho đến lúc hơi tàn
Phù du thân phâṇ trong thương tiếc
Rừng núi đặc dầy phủ tiếng vang
Gió thổi vi vu nghe thảm thiết
Trăm hoa đua nở cũng phai tàn
Tử sinh nhân quả luật tàn diệt
Vạn vật muôn loài ở thế gian
Minh Hồ Đào
040608


Bài thứ 879: SUỐT KIẾP MÙA THU
 Bài xướng TL

Mỗi độ thu về ta nhớ em
Chiều đi hoàng hôn xuống bên thềm
Nhuộm lòng ta sầu tím loang mãi
Che lấp màu vàng điểm dáng em
Trong nắng mai còn sương khói trải
Mịt mù trời đất như màn đêm
Ta than vắn thở dài mòn mỏi
Suốt kiếp mùa thu nghe nhói tim
070608


Bài thứ 880: HỒI TƯỞNG
Cảm tác bài Nắng Xưa của thi sĩ Mấn Hồ

Mỗi độ hè về ta nhớ em
Ngày xưa trăng sáng rực bên thềm
Lứa đôi chan chứa trao tình cảm
Ao ước mai này thõa mộng êm

Ai đã sang ngang báo thiệp hồng
Không còn chung bước dưới trời trong
̣Đêm nay thơ thẩn trên đường cũ
Hồi tưởng muôn trùng lúc đợi mong
110608


NẮNG XƯA

Chút nắng màu xưa trên áo em
Hong khô nỗi nhớ rụng bên thềm.
Tình xa anh cứ hoài thương cảm,
Thấp thoáng trôi về giấc mộng êm .

Vành nón chao nghiêng dưới nắng hồng,
Thơm tà áo lụa mắt em trong.
Làm sao quên được sân trường cũ,
Một thuở duyên đời vẫn đợi mong.
Mẫn Hồ (11-06-08)



Bài thứ 881: CỐ HƯƠNG
Cảm tác bài Quê Nghèo của Thi sĩ Gia Linh

Cố hương đầy dãi núi rừng xanh
Trai gái đồng quê tiếng dịu lành
Trên cánh đồng vàng thơm bát ngát
Lúa mùa trúng rộ gánh đầy tranh

Mục đồng thanh thản dưới trời trong
Tập trận chia phe đấu chật đồng
Bùn đất tóe tung trông thú vị
Suốt đời gội tắm nước ao sông
140608


QUÊ NGHÈO


Quê tôi còn có lũy tre xanh
Ruộng rẫy xinh tươi, ý dịu lành
Cánh nhạn bay về làm tổ ấm
Cùng khói lam chiều dệt mái tranh

Sáo diều thơ mộng ngát trời trong
Mục tử đùa vui giữa ruộng đồng
Còn biết nơi nầy mùi quế vị
Quây quần giây phút với non sông
Gia Linh


Bài thứ 882: MƯA BUỒN
*Cảm tác bài Nắng Hạ của thi sĩ Lam Vân

Phương này cũi lòng cháy như thiêu
Đốt hết bao nhiêu mộng diễm kiều
Gói trọn trong thư tình lệ đẫm
Trong giờ ly biệt khổ đau nhiều
Mùa thu lá rụng ngày đêm tối
Nhớ mãi người đi một buổi chiều
Nắng lịm hoàng hôn về gió thổi
Chân trời vạt áo phất phiêu diêu
180608


NẮNG HẠ

Quê nhà nóng nực nắng như thiêu
Cháy nám làn da mặt việt kiều
Nhỏ giọt mồ hôi tươm ướt đẫm
Ðầy ly nước ngọt nốc vô nhiều
Chờ mưa mát dịu chờ trưa tối
Ðợi gió hiu hiu đợi sáng chiều
Máy lạnh điều hòa không khí thổi
Ru tròn giấc điệp mộng phiêu diêu
Lam Vân


Bài thứ 883: HỒN NHIÊN
*Cảm tác bài Ngớ Ngẩn
  của thi sĩ Bạch Nga

Em cho ta một nguồn thơ
Để giăng trải...
mộng...đợi chờ trăm năm
Kiếp duyên từ cõi xa xăm
Hẹn thề dang dở ...
âm thầm trách yêu

Lòng ta không thể dễ xiêu
Dù cho hoàn cảnh...
Muôn điều khổ qua
Biết bao kỷ niệm thướt tha
Dệt thêu mơ ước...
cùng Ta với Người

Mai đây miệng nở tươi cười
Lên thuyền hạnh phúc
Mặc đời bể dâu
Đến khi tóc bạc mái đầu
Răng long
má
hóp
mắt mầu úa sao...

Bên nhau sánh bước vườn đào
Trăng rằm sáng rực
đưa vào cõi mơ
Trở về nguồn cội ngây thơ
Hồn nhiên say đắm
giăng tơ
cuộc tình…
210608


NGỚ NGẨN...

Ai làm rụng xuống vần thơ
Nửa phong kín...
nửa ...hé chờ trăm năm
Nửa tầng tiên cảnh xa xăm
Nửa gần hạ giới... gọi thầm dấu yêu

Ai làm phách lạc hồn xiêu
Thở không dám thở...
sợ chiều lướt qua
Sợ tan ngào ngọt thiết tha
Sợ đêm cách trở...
sợ Ta xa Người

Ai làm rơi điệu khóc cười
Hoa vừa độ hé
chợt đời biển dâu
Nụ hôn mật ướp tình đầu
Nên thơ
cay
đắng
nhiệm mầu ra sao...

Ai đưa sóng dữ ba đào
Xoáy lòng biển rộng
tràn vào cõi mơ
Bây giờ cúi nhặt vần thơ
Chiều dâng lạc lỏng
ngẩn ngơ
ru tình...
Bạch Nga


Bài thứ 884: ƯỚC MONG
Cảm tác bài Bài Thơ Thanh Thản
Của thi sĩ Xuân Linh

Hoàng hôn rọi xuống biển chân mây
Báo hiệu đi qua hết một ngày
Vui buồn hòa lẫn vương sắc thắm
Trong lòng người cảm thương đoài
Bên tai tiếng nhạc trổi xa gần
Gợi lại niềm đau ôi khó phân
Hình ảnh quê nhà hay xứ lạ
Người thân, ai đó lúc lìa trần
Thời gian chồng chất tuổi lên cao
Mái tóc xuân xanh đổi bạc màu
Chuẩn bị xa rời nơi thế tục
Ước mong thăm viếng cảnh thanh tao!
250608


BÀI THƠ THANH THẢN

Trăng cao chầm chậm đuổi theo mây
Tia rắc trần gian đẹp tháng ngày
Một giấc mộng đời tô sắc thắm
Vẽ vời cảnh hạ với tiên đoài
Thơ là nguồn chảy điệu xa gần
Lời lẽ không tường đọc khó phân
Sau trước thương yêu vương vấn lạ
Ai đem vũ khúc múa hương trần?
Tình mơ mầu nhiệm vút lên cao
Gạt bỏ niềm đau, đượm sắc màu
Trang giấy đầy thơ, vui thế tục
Muôn chim hòa điệu khúc thanh tao!
Xuân Linh


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire