Nombre total de pages vues

dimanche 18 décembre 2016

Năm 2007 (625-678)



Bài thứ 625 : HUYỀN THOẠI TÌNH YÊU

*Cảm tác bài Bến Cũ
của thi sĩ Mẫn Hồ

Kỷ niệm biết bao dưới bóng dừa
Hoàng hôn, nắng đổ hoặc mưa thưa
Tình nhân âu yếm trao lời hẹn
Chung thủy đến giờ phút cuối đưa...
Tri kỷ tri âm về cõi cựu
Vần xoay nhân quả kiếp căn xưa
Cổ kim thế hệ lưu truyền nhớ
Huyền thoại Chức Ngưu*   gặp gỡ mưa
150707
*Chức Nữ Ngưu Lang


B ẾN   CŨ

Bến  vắng, trăng nghiêng xuống rặng dừa,
Đêm buồn sương lạnh đếm sao thưa.
Sông in hình bóng nơi hò hẹn,
Nước lắng câu thề lúc tiễn đưa.
Em vẫn chắt chiu tình cố cựu,
Anh còn lưu luyến chuyện ngày xưa ?
Xót xa tình đắng , chao ôi nhớ,
Mắt lệ đau dài  những giọt mưa.
Mẫn Hồ


Bài thứ 626 : TRẠM CUỐI ĐỜI
*Cảm tác bài Tình Cuối của thi sĩ Nguyên Trần

Những tưởng hoa yêu héo suốt đời
Không còn hương sắc ái ân lơi
Thiên thu tuyệt vọng sầu đôi mắt
Hoang vắng tâm hồn, lạnh lẽo môi
Từ lúc chia ly tình cỡi hạc
Tiêu tan đầm ấm oán than trời
Ngờ đâu trạm cuối đời đôi lứa
Cảnh ngộ cùng nhau sống thảnh thơi
110707   


TÌNH CUỐI

Em đến với anh lúc cuối đời
Hoa tình nở muộn dáng buông lơi
Nhịp tim rộn rã qua màu mắt
Hơi thở ngọt ngào bên khóe môi
Dìu bước âm thầm vui tuổi hạc
Vòng tay thương mến níu tơ trời
Vần thơ giao hưởng tình đôi lứa
Chồng vợ tựa nhau vui thảnh thơi
Toronto April 14, 2007
Nguyên Trần


Bài thứ 627 : KIẾP THA HƯƠNG
*Cảm tác bài Xuôi  Dòng Thời Gian của thi sĩ Lam Vân

Ở chốn trần gian vạn sắc màu
Hoàng hôn biến chuyển đám mây phau
Chân trời tím ngắt buồn loang sớm
Vũ trụ đi vào đêm tối mau
Phủ kín nhân sinh trong dấu ngoặc
Dòng đời đau khổ với lao đao
Trùng trùng điệp điệp sầu đeo đẳng
Số kiếp tha hương có thuở nào?
090707

 

XUÔI DÒNG THỜI GIAN


Thấm thoát thời gian chuyển sắc màu
Hoa râm tóc điểm trắng sương phau
Thanh xuân dáng trẻ tàn phai sớm
Tuổi hạc thân già héo hắt mau
Ngẫm nghĩ duyên đời bao khúc ngoặt
Suy tư phận số những lao đao
Trần gian nợ vướng  còn đằng đẵng
Kiếp nghiệp cưu mang đến lúc nào !!
Lam Vân


Bài thứ 628 : GIĂNG MỘNG ƯỚC
Cảm tác bài Tranh Lụa Họa Mẹ
của Thi sĩ Thanh Hà

Nhặt ánh trăng vàng trên tóc tơ
Đem giăng mộng ước đã mong chờ
Trường thiên địa cửu vô cằn cỗi
Cổ thụ, tre già chưa xác xơ
Gắn đóa hoa hồng thay gối mỏi
Mòn tim không sá dạ phai mờ
Nghĩa tình sâu nặng, trên vầng trán
Khắc chỉ công thành, mẫu tử mơ
040707


TRANH LỤA HỌA MẸ

Con hái sao trời đính khúc tơ
Như đôi mắt mẹ thiết tha chờ
Mây gom dệt áo choàng vai cỗi
Nguyệt kết thêu vành phủ tóc xơ
Trải đóa sen hồng nâng gót mỏi
Vắt bông bí đỏ kẻ môi mờ
Lo âu mãi ẩn in vầng trán
Dạy trẻ danh thành vẹn ước mơ
Thanh-Hà


Bài thứ 629 : CHỜ NGƯỜI
*Cảm tác bài thơ Chờ Đợi của thi sĩ Xuân Linh

Hương tình lan tỏa khắp khu vườn
Vườn nhớ hoa lòng phô sắc hương
Say đắm hồn ta khi thưởng thức
Cung đàn tri kỷ trổi yêu đương
Ngàn trùng biền biệt nào quên lãng
Hình ảnh người yêu mãi khắc thương
Tâm não ta đây miên viễn đợi
Người quay gót lại nối tơ vương
020707


CHỜ ĐỢI

Đêm qua gió lạnh thổi qua vườn
Phòng nhỏ mình ta lộng cố hương
Khúc hát lời quê hồn thưởng thức
Bài ca xứ sở ý yêu đương
Trời Nam lặng lẽ, câu quên lãng
Đất khách im lìm, vận nhớ thương
Đó vẫn chờ đây tha thiết đợi
Tưởng hoài cảnh cũ ảnh còn vương
Xuân Linh


Bài thứ 630 : HỒI TƯỞNG LÀM CHI

Hồi tưởng làm chi cảnh vỡ tan
Phu thê thề nguyện chẳng chia đàng
Dù bao sóng gió hay giông bão
Luôn vững tay chèo đến đỉnh quang
Tôi có ngờ đâu là mộng ảo
Tình yêu thần tượng đổ tan hoang
Ba sinh hương lửa nay đành cáo...
Cáo biệt vì sao sớm dễ dàng?

Hồi tưởng làm chi để nhói tim
Thôi buông tất cả gánh ưu phiền
Chôn sâu dĩ vãng tình son sắt
Đến lúc hơi tàn xả hận duyên
Có lẽ tiền kiếp gây tội ác
Kiếp này quả báo trở lên liền
Phũ phàng hạnh phúc đời tan tác
Mái ấm gia đình hết vẹn nguyên

010807
Bài thứ 631 : BIỂN MÊ
Cảm tác bài Em Về Trong Giấc Mơ
Của thi si Mẫn Hồ

Cứ mãi lao vào trong biển mê
Yêu thương say đắm rủ nhau về
Tô son điểm phấn đời trai gái
Lứa tuổi xuân choàng dáng cập kê
Tràn ngập niềm vui, bao mộng ước
Tương lai hạnh phúc, vẹn lời thề
Cho dù đứng trước bờ sâu thẳm
Vẫn quyết cùng nhau sống ủ ê?
 090807


EM VỀ TRONG GIẤC MƠ

Trót nửa đời hư anh ngủ mê
Đêm qua trong mộng thâ’y em về
Vẫn vàng áo lụa thời con gái
Còn thắm môi hồng tuổi cập kê
Mắt ngọc thầm trao câu hẹn ước
Mi cay chừng nhắc mối duyên thề
Cầm tay, hai đứa sầu thăm thẳm
Lỡ mất nhau rồi, tim ủ ê…
Mẫn Hồ


Bài thứ 632 : KHÚC NHẠC ĐẠO VÀNG
(Cảm tác bài KHÚC NHẠC ÂN TÌNH
 của Nữ Thi sĩ Minh Hồ Đào)

Lời Thầy giảng dạy đọng trong tim
Tham bỏ, Sân Si dứt lụy phiền
Văng vẳng bên tai lời Phật nói
Từ bi, hỉ xả, tháo nhân duyên
Tương lai nhân quả không đưa tới
Sinh tử luân hồi dứt viễn miên
Chờ đợi Niết Bàn muôn nẻo trổi
Đạo vàng khúc nhạc giải mơ tiên
200807


KHÚC NHẠC ÂN TÌNH

Trận bão sầu còn ở trái tim
Bao năm chịu mãi gió ưu phiền
Nghe lòng cất tiếng kêu đời nói
Dẫu bỏ nhưng còn sót chút duyên
Sẽ gặp không ngờ và sẽ tới
Nguồn thương thác nhớ đổ triền miên
Êm đềm trở lại cung đàn trổi
Khúc nhạc ân tình của cõi tiên
Minh Hồ Đào
240707


Bài thứ 633 : VÔ THƯỜNG

 Hạ tàn, thu sắp bước sang
Lá xanh mướt đổi màu vàng úa bay
Muôn nơi hiu hắt heo may
Từng cơn gió thoảng làm say tâm hồn

Thi nhân ngắm cảnh hoàng hôn
Từ trong tim óc dập dồn ý thơ
Trào ra lan tỏa vô bờ
Nhớ nhung tuổi trẻ bây giờ còn đâu?

 Thời gian nhuộm tóc hai mầu
Không lâu mạng sống vãy chào dương gian
Đi về thế giới Niết Bàn
Hay là tái kiếp vương mang chốn trần?

Tiếc thay mùa hạ buông màng
Thu về lá rụng ngập tràn chẳng vơi
Vô thường, không, sắc nào ngơi
Chúng sanh ao ước thoát đời tử sinh!
030907

Bài thứ 634 : CỨ NGỠ NHƯ MỚI BIẾT

Cứ ngỡ như mới biết
Gặp gỡ quen lần đầu
Tâm hồn đượm tha thiết
Sóng tình vỗ dâng cao

Tràn đầy lời hẹn ước
Tương lai hai mái đầu
Đường yêu thương chung bước
Đến hơi tàn có nhau

Cứ ngỡ như mới thấy
Nghe nhịp tim dạt dào
Ngày đầu tiên nhận lấy
Lá thư tỏ tình trao

Tâm sự mình như vậy
Xuyên suốt gần hết đời
Nỗi sầu còn động khuấy
Bao giờ mới cơ ngơi?

Cứ ngỡ hoa bướm lượn
Vờn nhau đẹp tuyệt vời
Giữ gìn lòng sung sướng,
Nguồn hạnh phúc không vơi !
090907

Bài thứ 635 : KHẮC KHOẢI

Mưa tuôn không dứt hạt rơi
Thân tôi thấm lạnh mưa đời mãi sao?
Mắt tôi luôn đọng lệ trào
Vì lòng chưa thoát lao đao bể trần

Trong tim óc nặng ngàn cân
Xót xa cay đắng, số phần quạnh hiu
Cành duyên sớm rụng mỹ miều
Cuồng phong ác nghiệt tiêu điều vườn hoa

Mưa đời không dứt hạt sa
Xoáy mòn thân thể đậm đà sắc hương
Mùa xuân hoa nở muôn phương
   Mộng đời chớm nụ tình vương chóng tàn

Ngày qua tháng lại miên man
Tâm tư khắc khoải phòng loan hững hờ
Đêm nay đọc lại giòng thơ
Xa xưa kỷ niệm bây giờ còn đâu...
100907


Bài thứ 636 : TA GỌI EM

Ta gọi em ngàn trùng đêm tối
Tiếng yêu em buộc trói hồn ta
Nụ hôn đầu tựa phấn hoa
Trên môi đọng mãi đậm đà chẳng phai

Nhung nhớ em đến ngày tận thế
Dẫu biết rằng ta trễ chuyến đò
Phu thê trời chẳng dành cho
Kiếp này ta mất hẹn hò trăm năm

Ta gọi em âm thầm bất diệt
Dù nay em biền biệt nơi đâu
Thiên thu ta giữ sắc mầu
Làm sao quên được tình đầu hỡi em 
!

Ta ru hồn sớm tìm giấc ngủ
Để không nghe lòng ủ cô đơn
Triền miên  huyền ảo chập chờn
Bóng hình hoa bướm lượn vờn thuở xưa
100907

Bài thứ 637 : NHỚ

Tôi nhớ biển, dòng sông thác suối
Lũy tre bao bọc xóm bình yên
Nhớ cánh đồng mùa lúa chín tới
Gái trai làng hò hát giao duyên

Nhớ vườn trầu cau xanh phơi phới
Màu trái cây đơm sắc vị tình
Vấn vương cõi lòng khách du tới
Thăm viếng quê hương nước Việt mình

Nhớ mùa xuân, ngày đầu năm mới
Đi hái lộc, hăng hái đến chùa
Cầu xin Đức Phật ban mong mỏi
Hạnh phúc gia đình được bốn mùa

Nhớ Trung Thu lồng đèn đủ loại
Trên tay con trẻ hát vui đùa
Nhộn nhịp phố phường đêm sáng chói
Thanh bình thịnh vượng nước non xưa
230907

Bài thứ 638 : VẤN VƯƠNG

Vấn vương dĩ vãng hoài sao?
Dù nay đang sống dạt dào bình yên
Chuyện buồn xưa cứ triền miên
Về trong tâm não ưu phiền chẳng buông

Tình xưa kể đã tan khuông
Đâu còn hương ái căng buồng trái tim
Tim đau lắng dịu nỗi niềm
Bên bờ cuối trạm lương duyên kiếp tiền

Làm sao quá khứ oan khiên
Không còn ẩn hiện trong miền tâm tư?
Mỗi lần nhìn dáng con thơ
Cõi lòng như thấy dật dờ phút giây

Thoáng qua như một làn mây
Trong bầu trời lúc nắng đầy trần gian
Không lâu cơn giận dâng tràn
Cuốn phim quay chậm ngày sang xứ người

Tương lai sự nghiệp chưa ngơi
Nhát dao ly dị cắt đời thảm thương
Phu thê từ đó hai đường
Mà sao dĩ vãng vấn vương mãi đời?
240907

Bài thứ 639 : NHẢ BÚT TRÀO THƠ

Nhả bút trào thơ để viết thay
Cho người đi sống cạnh đời ai
Mà chưa một lần trao lời ước
Của lứa đôi lòng chẳng đổi thay

Nhả bút trào thơ gởi đến ai
Tâm tư chan chứa nhớ nhung hoài
Bóng hình ly biệt chiều thu ấy
Có kẻ đứng nhìn xác pháo bay

Nhả bút trào thơ tưởng tượng ai...
Nơi đây lắm mộng suốt đêm dài
Tâm hồn náo nức tìm tri kỷ
Bến ngự thuyền yêu giữ chặt dây

Nhả bút trào thơ đón tương lai
Báo tin hai họ chuẩn y ngày
Thành hôn đôi lứa duyên cầm sắc
Hạnh phúc trăm năm đến mãn đời
250907

Bài thứ 640 : HỮNG HỜ

Trong tim chưa xóa bóng hình
Xa xưa quanh quẩn dù tình đã bay
Từ lâu nhánh gãy làm hai
Lá theo cơn lốc, còn cây héo mầu

Ngỡ ngàng từ lúc gặp nhau
Nghe bờ môi thấm vị đầu đắng cay
Ba năm cách biệt giờ đây
Trở về đón nhận đổi thay tấm lòng

Thủy chung như nước lớn ròng
Sáng dâng chiều xuống, con sông hững hờ
Bụi trần phủ lắp ngây thơ
Dấu yêu thần tượng tôn thờ còn chăng?

Khai hoa nở nhụy ái ân
Lửa hương đã thắp ba lần nỡ quên
Trùng dương vượt sóng lênh đênh
Không bằng mặt đất gập ghềnh tình yêu
270907

Bài thứ 641 : BAO LẦN TRĂN TRỞ

Bao lần trăn trở đêm dài
Bao lần thức muộn, nắng mai lên rồi
Nghe lòng tâm sự tim côi
Chắc là vĩnh viễn nổi trôi kiếp này !

Thu sang gió đổi lá bay
Muôn nơi khắp nẻo trời mây ủ buồn
Bao lần nhìn bóng đêm buông
Màu đen trùm phủ, sương tuôn lạnh lùng

Thời gian mòn mỏi thủy chung
Thương yêu phai nhạt, lỡ vùng phu thê
Người đi chưa bước quay về
Cố hương chờ đợi tan bề  xót xa !

Ảnh hình bà mẹ quê nhà
Trông thư con trẻ miền xa chẳng ngừng
Mắt mờ chan chứa lệ rưng
Ngày qua tháng lại không dừng đớn đau

Bao lần nhớ lại năm nào
Mùa xuân rực nở cành đào nhánh mai
Ba đêm chợ Tết trưng bày
Trái cây, bánh mứt tràn đầy tiếng rao

Rót vào lòng khách ngọt ngào
Phố phường nhộn nhịp nôn nao đón mời
Chúa Xuân về ngự cơ ngơi
Nhân gian quên hết nhọc đời mưu sinh
280907 

Bài thứ 642 : TRĂNG RẰM
Cảm tác bài thơ Yêu Mà Chi
Của thi sĩ Nguyên Trần


Yêu mà chi hỡi người ơi !
Vui sướng buồn đau nếm cả rồi
Quanh quẩn cuộc đời ao ước thoảng
Phút giây hạnh phúc chút mà thôi

Ai cũng cầu xin chữ đá vàng
Thuyền tình một bến chẳng sang ngang
Để gây cảnh khổ, mang nhung nhớ
Oán trách cao xanh đặt bẽ bàng

Hai bờ ngăn cách bởi dòng sông
Nghiệt ngã làm chi nước đục trong
Kẻ ở người đi đều nức nở
Triền miên hứng những giọt mưa lòng

Ngày tháng âm thầm lặng lẽ đây
Người ơi có thấu rõ nơi nầy
Không ngừng thác đổ sầu, giông bão
Chẳng để trời trong sáng lắp mây

Thương nhau không tính dặm gần xa
Núi biển vượt qua chẳng nệ hà
Giàu khó, môn đăng làm trắc trở
Mối tình son sắt, đẹp như hoa

Làm sao quên được mảnh vườn tần
Duyên cớ tâm hồn ngỏ bâng khuâng
Sau buổi chung nhau trồng xới ấy
Lá thơ trao chuốt gởi đôi vần

Tất cả đi vào kỷ niệm xưa
Dư âm ngày cũ tỏ sao vừa
Bóng hình yêu dấu đâu còn thấy
Mỗi độ trưa hè gió mát đưa

Chia tay từ đó mấy mươi năm
Không nhớ bao đêm đổ lệ thầm
Lưu lạc xứ người may một rủi
Thiên thu trăng sáng rực đêm rằm
240907


YÊU MÀ CHI

Hởi cô hàng xóm của tôi ơi!
Tôi đã yêu cô quá mất rồi
Dù biết tình tôi như gió thoảng
Suốt đời tôi chỉ yêu cô thôi

Ai trách ngày Xuân nắng nhuộm vàng
Để cô hàng xóm bước sang ngang
Cô đi mang cả trời thương nhớ
Mang cả hồn tôi chữ bẽ bàng

Ngày mai em lên thuyền sang sông
Hạnh phúc cuøng chồng bên bến trong ***
Xứ Vĩnh rạt rào hoa tim nở
Mỹ Tho ai đó nát tan lòng

Em bỏ đi rồi anh ở đây
Làm sao viết hết cơn đau nầy
Làm sao gom gió lên thành bảo
Thổi bóng hình em tan khói mây

Con đò Mỹ Thuận đâu có xa
Nhưng đối với anh cả ngân hà
Không phải vì quan san cách trở
Chỉ vì tình xưa không nở hoa

Trời mưa ướt trắng đám rau tần
Ướt cả hồn anh với bâng khuâng
Không biết bây giờ em phương ấy
Có thấy bài thơ lạc cả vần

Nhiều lúc về thăm lại chốn xưa
Lòng anh đau đớn nói sao vừa
Cảnh cũ còn đây người đâu thấy
Chỉ thấy em cùng ai đón đưa

Chuyện tình đã quá bốn mươi năm
Những tưởng đời anh mãi khóc thầm
Ai có ngờ đâu Trời dun rủi
Bèo gặp đài gương bóng nguyệt rằm.
Toronto July 27, 2007
Nguyên Trần
*** Mượn ý từ câu ca dao"
Phận gái 12 bến nước trong nhờ đục chịu"


Bài thứ 643 : KHI NÀO

Trăng ngà dần khuất trong mây
Đêm khuya xào xạc gió lay lá cành
Thẩn thờ thả bước dạo quanh
Khu vườn chìm đắm trong mành tịch liêu

Côn trùng phảng phất tiếng kêu
Não nùng ai oán hắt hiu cõi lòng
Đâu ngờ lửa ái đang nồng
Bão đời dập tắt, sầu đông ngút ngàn

Người yêu rẽ lối sang ngang
Tương lai khép lại, hạ màng ước mơ
Ngậm ngùi số phận bơ vơ
Từ đây lầm lũi trên bờ thấ nhân

Mây tan trăng xuất hiện dần
Trần gian biến đổi vô ngần sáng trong
Trầm luân bể khổ mênh mông
Khi nào mới cạn đáy lòng đớn đau?

Bài thứ 644 : KỶ NIỆM CHƯA TAN
(Cảm tác bài PHÚT GIÂY LUYẾN NHỚ
Của Thi sĩ Gia Linh )

Bè bạn gặp nhau vẫn chuyện trò
Nhắc về quá khứ tựa như mơ
Thư sinh thuở ấy còn lưu luyến
Dù tóc hai màu, hết tuổi thơ

Hoàng hôn dần hiện nắng còn vương
Trên những ngọn cây, bóng trải đường
Duyên cớ thi nhân dâng xúc cảm
Thơ trào lai láng suốt đêm trường

Đời đã trôi qua phút ngỡ ngàng
Ngày xưa kỷ niệm đẹp chưa tan
Hè sang phượng đỏ, sân đầy lá
Chiếc nón bài thơ ủ tóc nàng

Ba tháng chia tay nỗi nhớ dài
Mong ngày trường tựu mở đôi vai
Quẩy thêm sách cặp tăng tiềm nhớ
Mong đạt thành danh chẳng lạc loài
170907


PHÚT GIÂY LUYẾN NHỚ

Còn nhớ thời gian tuổi học trò
Tâm hồn thanh thản sống như mơ
Ngày đầu vào lớp bao lưu luyến
Cái tuổi trăng rằm ngập ý thơ

Lớp mười năm ấy mộng đang vương
Thu đến mang theo những nẻo đường
Đôi mắt đượm buồn gây sóng cảm
Trôi đầy trước ngõ, phủ sân trường

Có phải thu xưa để ngỡ ngàng
Vào đời chưa hiểu bóng chiều tan
Giọt buồn rỉ rả rơi trên lá
Càng khắc sâu thêm ánh mắt nàng

Một thoáng qua đi tiếng thở dài
Mây trời lơ lửng phủ bờ vai
Cổng trường đã mở khung trời nhớ
Rồi tháng năm qua mãi lạc loài
Gia Linh


Bài thứ 645 : LẬP THU

Mỗi khi thu về lá vàng rơi
Không biết về đâu ở đất trời
Khắp nẻo đang thay màu vũ trụ
Diễm kiều linh động hóa buồn tơi

Mỗi độ thu về nhìn thấy lá
Bay đêm ngày trong gió không ngơi
Thi nhân rào rạt tâm rung cảm
Nhả bút trào thơ kể sự đời

Thương yêu, hờn dỗi, đong nhung nhớ
Tuôn nỗi niềm riêng : lạnh, ấm lòng
Khua động khổ đau hay bở ngở
Thuyền tình trôi dạt giữa mênh mông

Mỗi lập thu về mây sám giăng
Che trời trong chẳng thấy cung Hằng
Đêm sang vắng vẻ chìm tha thướt
Ánh sáng trăng rằm đẹp hiến dâng
011007

Bài thứ 646 : BIẾT ĐẾN KHI NÀO
 Bài Xướng TL 

Biết đến khi nào ngưng lá úa
Mùa thu sang hết phủ trời buồn
Không giông gió, nắng vàng rực tủa
Vang tiếng người, đêm bũa muộn buông
Sương xuống chậm bớt luồng lạnh túa
Cho trần gian vơi chứa sầu tuôn
Trả màu sắc lại như nhung lụa
Vũ trụ muôn loài tươi tắn luôn
301007


Bài thứ 647 : SẮC THU

Khắp nơi sắc lá chớm thay màu
Báo hiệu mùa thu sắp đến sau
Gió đổi, mưa nhiều hơn ít nắng
Bình minh chẳng biết hiện khi nào
Trời thu ba tháng mây trùm phủ
Lắp cả màn trong sáng đẹp sao
Vạn vật như còn say giấc ngủ
Không vang tiếng lãnh lót chim chào
021007

Bài thứ 648 : NIỀM VUI TÌNH XUÂN

Cánh mây hờn giận gió
Lá vàng dỗi lìa cành
Thân cây buồn đứng ngó
Người kiều lộ quét nhanh

Cơn mưa chiều bỗng đổ
Người vảng lai thị thành
Đàn chim chiều tìm tổ
Hoàng hôn nhuộm trời xanh

Nắng mai vờn rạng rỡ
Trần gian ấm lại dần
Sau màn đêm dài chở
Khối sương lạnh ngàn cân

Nụ cười tươi hoa nở
Từ đáy lòng người dâng
Cố ngăn chận sầu lỡ
Đón niềm vui tình xuân
031007 

Bài thứ 649 : TÌM LẠI TRỜI THƠ

Khoảng trời thơ tìm lại
Lời ngỏ mát làn môi
Mấy mươi năm vương mãi
Tuổi đôi tám lên ngôi

Chiếm tâm hồn trống trải
Ước vọng hoài không thôi
Dòng suối mộng tuôn chảy
Theo nhịp tim bồi hồi

Ngắm vầng trăng mười sáu
Khao khát mai có đôi
Dù cho trời mưa bão
Tâm tựa như núi đồi

Bỗng dưng đời thay đổi
Tẩn liệm tình sắt son
Tương lai theo gió thổi
Nghìn trùng biệt nước non
041007

Bài thứ 650 : THƠ CHO NGƯỜI

Nghe sương gọi đêm đến
Gởi hơi lạnh đầy trời
Vạn vật bắt đầu chuyển
Lá xanh úa vàng rơi

Nắng mai cũng lười biếng
Thức dậy chào mặt trời
Bướm cũng ít vờn lượn
Bên cánh hoa sắc phơi

Mùa thu đổi gió chướng
Áng mây sám khắp nơi
Che mảu tươi chiêm ngưỡng
Trần gian hết tuyệt vời

Nghe tiếng người bốn hướng
Cất lời than không ngơi
Thi nhân cũng cảm hứng
Xuất thơ ra cho người
051007

Bài thứ 651 : BAO NHIÊU NĂM VẤN NHỚ

Bao nhiêu năm vẫn giữ
Trong khối óc tim tôi
Mái trường xưa, bè bạn
Còn hay mất đâu rồi?

Bao nhiêu năm vẫn nhớ
Hình ảnh ngày tựu trường
Như ngày lễ hội mở
Lạ quen gặp thân thương

Tôi băn khăn bở ngở
Ngồi lớp mới đầu tiên
Nghe không quen âm giọng
Bắc- Nam phát hai miền

Đến kỳ thi ước vọng
Từ Thầy đến học trò
Đều một lòng trông ngóng
Bảng vàng đề tên to...

Bao nhiêu năm vẫn mãi
Khắc ghi thuở xa xôi
Lời ngỏ đầu ưu ái
Trước dáng yêu bồi hồi

Tưởng suối mộng trôi chảy
Bỗng dưng đời đổi đời
Triệu con tim tê tái
Không ngừng người ra khơi

Không ngửng người ra khơi
Bỏ nước non xa vời
Bạn bè xưa còn mất?
Mất tình yêu  hai mươi
051007

Bài thứ 652 : CÂY BÀNG ƯỚC MƠ

Tôi mơ kiếp nữa
Trở lên cõi đời
Được cho qua cửa
Đầu thai làm người

Tôi mơ kiếp nữa
Hết thân giữa trời
Chịu mưa gió phất
Nắng thiêu không vơi

Sáng chiều hiu quạnh
Đêm về mong trăng
Buông màng lấp lánh
Bầu bạn chị Hằng

Tôi mơ được đổi
Hết kiếp cây Bàng
Dù đợi mòn mỏi
Qua nhiều thời gian

Bài thứ 653 :  NGHE HOA TIM VỠ

Ta nghe trong hơi thở
Như ghềnh thác nghẹn ngào
Ưu phiền chưa bày tỏ
Mang vào giấc chiêm bao

Khúc hờn nói rằng bỏ
Không gánh nữa u sầu
Dẫn cuộc đời qua ngõ
Hạnh phúc chờ mai sau

Ta nghe hoa tim vỡ
Từng mảnh vụng kêu đau
Suốt đêm trường trăn trở
Dáng yêu giờ ở đâu?

Cố nhân ơi, sao nỡ
Biền biệt chân trời nào
Tóc xanh ta đã mở
Mái đầu nhuộm trắng phau
051007

Bài thứ 654 : GIẤC MỘNG HOÀNG HÔN

Hoàng hôn nào hay biết
Phủ màu buồn nhân gian
Cánh chim chiều ráo riết
Kéo về tổ từng đàn

Hoàng hôn nào có thấy
Nắng vàng nuối tiếc thương
Dòng sông không ngừng chảy
Tiếng suối reo vô lường

Hoàng hôn đem đêm đến
Bóng tối chở sương về
Cơn gió mang luân chuyển
Lòng người lạnh tái tê

Hoàng hôn rủ giấc mộng
Gom nỗi sầu nhân sinh
Thành một khối chấn động
Tâm hồn lạc niềm tin
061007  

Bài thứ 655 : TRĂNG VÀNG THIÊN THU

Thương nhau rồi sẻ chia nỗi nhớ
Khi nào hai đứa ở đôi đàng
Trông chờ mỏi mắt thời gian
Mau thu ngắn lại để hàn huyên nhau

Tâm tư trổi canh thâu hồi tưởng
Phút giây xa thần tượng không rời
Làm sao quên được em ơi!
Biển non đã chứng nghe lời kẻ yêu

Thương nhau rồi một điều mơ ước
Mai sau này cùng bước xe hoa
Phu thê chung thủy đậm đà
Không bao giờ để lệ sa giận hờn

Trong giấc ngủ chập chờn hình bóng
Em thiên thần chói lộng mênh mang
Lòng anh chỉ có tim nàng
Trời cao có ánh trăng vàng thiên thu

Bài thứ 656 : TÌNH YÊU CUỐI

Tôi đang trốn tránh nguồn nhựa theo đuổi
Bỏ uống cà phê hai cử một ngày
Bớt hút thuốc lá nhiều gây nám tay
Không suy nghĩ tư lự khi đêm tới

Mỗi khi sáng dậy chào đón ngày mới
Tôi hét lên, tiếp nối câu lạnh lùng
Nhớ nữa chi những thứ tựa thủy chung
Làm tim óc suy nhược, gầy cơ thể

Biết bao lần tôi đây tự kiềm chế
Chịu khổ đau hành hạ lúc nghiện lên
Miệng ngáp dài bộ nhớ tôi lại quên
Nhưng hai món cố quên đi mà nhớ

Cà phê thuốc lá nó có gì bổ?
Cớ mãi sao hay dỗ những lúc sầu
Từ bậc giàu sang đến hạng thấp đâu
Cũng ̣đều  nghiện nếu vào hút hay uống

Tôi ̣tìm nỗi vui dẫu tuổi đời luống
Bằng xướng họa thơ, muốn thanh thản hồn
Dĩ vãng đau buồn thêu đốt hoặc chôn
Bên tri kỷ thượng tôn tình yêu cuối

Bài thứ 657 : TRỞ VỀ CÁT BỤI

Trần ai lầm lũi bước
Không màng đúng hay lầm
Hơn thua hoặc chẳng được
Chỉ cần nghĩa tình thâm

Ước mơ nhiều khổ chuốc
Cho đến lúc đi nằm
Thiên thu dưới lòng đất
Trong áo quan lạnh câm

Một kiếp người hoàn tất
Từ sáng đến tối tăm
Vui với buồn chồng chất
Nỗi danh hoặc âm thầm

Vị đắng pha giọt mật
Thấm tới màu hoa râm
Tất cả đều phảng phất
Trong cát bụi hồng trần

Bài thứ 658 : DUYÊN SAU

Sao đêm nay em nói lời kỳ lạ
Anh nghe lòng khó tả nỗi buồn đau
Cho bờ môi thấm vị đắng cay sao
Đang thay  thế ngọt ngào trong hơi thở

Sao em thốt chi những lời dang dở
Cuộc tình ta trắc trở thật sao em?
Tại vì đâu sóng gió bỗng dâng lên?
Làm chìm đắm thuyền duyên mình đang lái

Sao em nỡ làm trái tim tê tái
Buộc anh đây chiến bại trên tình trường
Từ ngày mai anh cách biệt người thương
Không đi lại con đường xưa lối cũ

Bốn mùa thời tiết anh thấy sầu rủ
Cõi tâm hồn tích tụ ngôn từ xưa
̣Đêm cuối cùng ta thả bước tiển đưa
Trong mắt đổ trận mưa lòng lớn nhứt

Đến hôm nay bệnh tương tư không dứt
Hằng đêm anh ray rức nhớ khôn cùng
Bao nhiêu năm lặn lội tìm thủy chung
Vẫn chưa có ai cùng anh chia sẻ

Sang xứ người cuộc đời thêm quạnh quẽ
Đò tri âm chỉ ghé bến đa ngân
Phận anh nghèo ôm cuộc sống cô thân
Đến giây phút lìa trần mộ lạnh lẽo

Anh luôn tưởng cuộc đời mình bạc bẽo
Vì hoa lòng đã héo nhạt từ lâu
Anh đâu ngờ trời đã dành duyên sau
Làm sống lại thuở nào yêu say đắm
111007

Bài thứ 659 : XIN EM ĐỪNG NÓI

Xin em đừng nói những lời cay đắng
Thay giây phút nồng thắm thuở ban đầu
Đêm trăng sáng kề vai nắm tay nhau
Tràn mơ ước mai sau thành chàng thiếp

Xin em đừng có đổ thừa tiền kiếp
Rằng đôi ta chẳng nghiệp nợ duyên đâu
Cuộc tình này xin hẹn lại kiếp mai sau
Nay không thể cau trầu... người yêu hỡi!

Anh không tin những lời em vừa nói
Phủ phàng che sáng chói niềm tin anh
Vẫn mong  lương duyên đẹp sớm hoàn thành
Tuần trăng mật trời dành cho ta đó

Xin em hãy nói câu luôn gắn bó
Suốt đời ta một ngõ con đường tình
Tuổi chồng chất nhưng không nhạt màu xinh
Hoa ân ái bóng hình song song mãi
131007

Bài thứ 660 : THOẢNG NGHE

Thoảng nghe con gió sau lưng
Chiều thu man mác không dừng lá rơi
Màu mây che nắng vàng trời
Hoang mang cánh bướm hết phơi trong vườn

Mặt trời mê bỏ yêu thương
Trần gian chìm đắm màng sương u sầu
Hương hoa tản mạng nơi đâu
Cho đời đón nhận hư hao vơi đầy

Thoảng nghe gió nổi cơn say
Trăng đêm giấu mặt canh dài mộng mơ
Thi nhân nức nở vần thơ
Tương tư dáng nguyệt đợi chờ thiên thu?

Cuộc tình lâm chốn mịt mù
Thiên đường khép cửa, ngục tù trái tim
Lưu đày kỷ niện triền miên
Đôi bờ nhung nhớ vai mềm cố nhân
161007   

Bài thứ 661 : PHỐ ĐÊM NAY

Phố đêm xưa bất chợt
Hiện trong mắt tương tư
Mộng mơ về không ngớt
Tìm đọc hằng lá thư

Phố đêm nào lê bước
Bóng đổ dài theo chân
Đường ngắn dài phía trước
Trời trong sáng vô ngần

Hàng cây lung linh lá
Gió lay động bâng khuâng
Cát bụi trong muôn ngả
Ấp ủ chờ một lần

Kiếp sau được hoàn trả
Lại thân thể con người
Dù bể dâu nào sá
Hay truân chuyên suốt đời

Phố đêm nay tầm tả
Những giọt nước không vơi
Đôi mắt người lạnh quá
Tứ chi cũng rã rời

Linh hồn theo gục ngã
Bên thềm vắng bóng người
Muốn trở thành tượng đá
Ngày tháng trơ trơ phơi...
171007

Bài thứ 662 : CHUYẾN XE TÌNH ÁI

Chuyến xe tình ái đang về
Tâm tư bối rối, tỉ tê đôi giòng
Có còn đón tiếp hay không?
Hoặc là ngưng lại đàn lòng trổi lên!

Vừa qua tim bị trúng tên
Đến nay còn nhức chưa liền vết thương
Làm sao mơ nữa yêu đương
Dù trong tâm khảm trên đường bướm hoa

Chuyến xe tình ái ngọc ngà
Ngày xưa hờn giận nên xa đôi đàng
Chiêm bao còn tiếc miên man
Hương đời thoang thoảng tiềm tàng dấu yêu

Khơi nguồn nhung nhớ muôn điều
Mù sương vây kín cô liêu tháng ngày
Loanh quanh chiếc bóng nào hay
Cánh chim đã mỏi cánh bay nghìn trùng
181007

Bài thứ 663 : NẮNG CHIỀU THU

Nắng chiều đầu mùa thu
Sương rơi sớm mịt mù
Lá lìa cành lác đác
Theo gió cuốn nghìn thu

Thời tuổi xuân phảng phất
Khung trời đầy mộng mơ
Đắm say hoa bướm lượn
Nồng thắm dệt duyên tơ

Nắng chiều tà sang thu
Lối xưa lá phủ mờ
Bóng tình nhân sánh bước
Thề nguyện chẳng bao giờ...

Rằng là không rẽ đường
Cách biệt đôi uyên ương
Vườn hoa tim nở mãi
Giờ đây sao đoạn trường?

Bài thứ 664 : TA VẴN SỢ

Ta vẫn sợ dù em bày tỏ
Lòng còn run nghe ngỏ lời về
Hứa bao điều như thuở đam mê
Một thần tượng não nề nào biết

Em cho ta một lần ly biệt
Con đường tình bi thiết chơi vơi
Tiêu hao gẩn hết một đời người
Tim choáng ngợp trong lời phụ bạc

Hồn hốt hoảng vẫn còn phảng phất
Nét sầu chưa chôn cất đớn đau
Hoang vắng cuộc tình bởi từ đâu?
Buông tất cả, tan lầu hạnh phúc

Nay nghe em kể lại từng chút
Kỷ niệm xưa giây phút cận kề
Ta vẫn sợ màn kịch tái tê
Thêm lần nữa bốn bề giông bão

Bài thứ 665 : GẶP GỠ

Gặp gỡ làm chi lại cách xa
Không phai kỷ niệm tháng ngày qua?
Buồn vui hòa lẫn bao nhung nhớ
Sánh bước trăng soi dáng ngọc ngà

Cõi mộng bao đêm mơ rực rỡ
Hương tình đắm đuối nụ hôn trao
Nhịp tim đồng điệu từng hơi thở
Mềm mại vòng tay luyến ái nào

Gặp gỡ làm chi để trách nhau
Đổ thừa hoàn cảnh hoặc trời cao
Hay là định mệnh...đành thay đổi
Dang dở tình duyên đến lúc nào...

Gặp gỡ tri âm tri kỷ mới
Thêm lần thao thức nữa mơ đâu
Bên nguồn hạnh phúc không ngừng chảy
Dẫu túp lều tranh đến bạc đầu!

Bài thứ 666 : EM LẤY CHỒNG
( Cảm tác bài Đã Lâu Rồi
của thi sĩ Huỳnh Ngọc Diêu)

Em lấy chồng ta hết gặp nhau
Mỗi độ đông về cây trụi lá
Trời bình minh thiếu màu nắng hạ
Sưởi lòng ta ấm áp ngày nào

Em đi lấy chồng ta hết email
Thời gian xa tạo dòng nhớ xoáy
Tâm não ta mỗi ngày mòn mỏi
Trong đêm thâu than thở ngắn dài

Em lấy chồng ta đâu dám phone
Sợ vỡ tan đời em đang mộng
Đổ hạnh phúc gia đình hâm nóng
Làm lạnh dần nồng thắm ngày xưa

Em lấy chồng ta hết trao thơ
Gởi cho nhau những lời êm ấm
Mong tình ta chẳng tàn say đắm
Mà nay sao lại chóng phai mờ
151007


ĐÃ LÂU RỒI

Đã lâu rồi chẵng nhận tin nhau
Phương trời đó mùa thu đổ lá ?
Con đường xưa những ngày nắng hạ
Còn tươi vui như thể ngày nào

Đã lâu rồi chẳng nhận được email
Đời đã xô ta vào con nước xoáy
Những tháng ngày qua bao mệt mõi
Nụ cười khô trong tiếng thở dài

Đã lâu rồi ta chẳng nhận phone
Tiếng êm ã ru hồn vào mộng
Bên tách cà phê nghe môi nóng
Bản nhạc nào réo rắt tình xưa

Đã lâu rồi chẳng đọc được thơ
Nay đọc lại nghe lòng êm ấm
Xin cám ơn ai tình say đắm
Những buồn vui một thuở xa mờ
Huỳnh ngọc Diêu


Bài thứ 667 : DÁNG YÊU ĐÂU CÒN

Sầu theo thu suốt ba trăng
Trăng tròn hay khuyết đều giăng trời buồn
Buồn man mác gió mưa tuôn
Tuôn rơi không dứt lá cuồn cuộn bay

Bay gieo lòng cảm lâng say
Say tình lãng mạn ươm đầy dương gian
Gian truân ánh sáng che màn
Màn sương mù mịt phủ làn nắng tươi

Tươi xinh vạn vật, đất trời
Trời xuân bướm lượn khắp nơi kiếm tìm
Tìm hoa hút nhụy phấn hương
Hương bay lan tỏa bốn phương thơm nồng

Nồng nàn bù lại mùa đông
Cây trơ cành nhánh chất chồng quạnh hiu
Quạnh hiu ba tháng tiêu điều
Lạnh lùng ảm đạm dáng yêu đâu còn
201007

Bài thứ 668 : THU SANG GỢI NHỚ
*Cảm tác bài Thu về thoáng nhớ
của Thi Sĩ Lam Vân

Thu sang ít nắng lại nhiều mưa
Không biết khi nào sáng hoặc trưa
Gốc biển chân trời màu héo úa
Lá vàng theo gió thổi lưa thưa
Thi nhân cảm xúc tâm lơ lững
Không kể ngày đêm đến đẩy đưa
Tâm sự buồn vui trong mọi cảnh
Đời người bao chuyện mới hay xưa

Dấu Yêu Xưa

Đời người bao chuyện mới hay xưa
Gặp gỡ nhau rồi lại tiễn đưa
Một bóng dấu yêu về gấm lụa
Đ̣ể người mòn mỏi mắt song thưa
Chẳng màng nghĩ đến đêm buông sớm
Hay muộn, bình minh nắng đổ trưa
U sầu chan chứa pha lẫn nhớ
Phút giây giã biệt lệ như mưa
041007


THU VỀ THOÁNG NHỚ

Trời thu sáng lạnh tối thường mưa
Nắng ấm hanh vàng đẹp buổi trưa
Rừng lá thay màu cành héo úa
Vườn cây đổi dạng nhánh lưa thưa
Mây giăng cụm mỏng trôi lờ lững
Gió quyện rì rào lẻn nhẹ đưa
Dạo bước lang thang du ngoạn cảnh
Thu về thoáng nhớ dáng hương xưa

Dáng hương xưa

Thu về thoáng nhớ dáng hương xưa
Tóc xõa vai gầy gợn sóng đưa
Mộng thắm chan hòa trên gối lụa
Mơ nồng mát dịu cạnh song thưa
Môi hồng ướt nụ chờ sương sớm
Má ửng tươi màu đợi nắng trưa
Dạ đắm lòng say bao luyến nhớ
Vòng tay ấm áp những chiều mưa
Lam Vân


Bài thứ 669 : MÃI MÃI KHÔNG QUÊN
*Cảm tác bài Làm Sao Quên
Của Nữ Thi sĩ Minh Hồ Đào

Bao thế hệ mang đời lữ thứ
Biết bao giờ chân dự đường về
Không còn sống cảnh hai quê
Trùng phùng quê cũ bốn bề ước mong

Bao số kiếp ôm lòng nhớ bóng
Bóng quê hương sao bỗng xa lần
Tình người nồng thắm trào dâng
Nguồn vui không chút bâng khuâng đêm ngày

Dù khổ nhọc oằn vai trĩu nặng
Gánh đời người chẳng lắng trần ai
Nhân sinh khát vọng tương lai
Điền viên vui thú không thay lệ nhòa

Người ở lại, người đi sớt sẻ
Nỗi sầu chung ngả rẽ tình thân
Khi nào mới hết gian truân
Kiếp người thanh thản mãn phần đau thương

Dù bốn hướng con đường viễn xứ
Vẫn không quên thuở tự tình thơ
Trăng thanh gió mát vô bờ
Gái trai gặp gỡ ước mơ muôn ngàn...
05.11.07


LÀM SAO QUÊN

Sao cứ mãi mang thân lữ thứ?
Đến khi nào cùng dự nhau về!
Nghìn trùng xa cách hương quê
Quê nhà - đất khách: tràn trề đợi mong

Sao chuốc mãi đơn lòng lẻ bóng?
Vẫn mưu sinh trầm bổng muôn lần
Khổ đau, cay đắng luôn dâng
Sầu vương đôi mắt bâng khuâng tháng ngày

Người lẩn quẩn đôi vai gánh nặng
Nỗi ưu phiền, dịu lắng bi ai
Trần gian sáng tỏa tương lai
Tâm thân an lạc, vui thay lệ nhòa

Thơ với nhạc phương xa chia sẻ
Mối thâm tình nhánh bẻ lìa thân
Bao năm chịu cảnh gian truân
Mong sao đời thoát căn phần thảm thương

Dù cứ mãi trên đường viễn xứ
Chẳng sao quên tình tự ngày thơ
Xa xưa tươi đẹp vô bờ
Thư sinh trong tuổi mộng mơ vạn ngàn...
Minh Hồ Đào


Bài thứ 670 : NGHẸN NGÀO
*Cảm tác bài " Sống Vui Kẻo Chóng Già"
Của thi sĩ Mẫn Hồ

Một ngày quen nhau suốt đời vương
Hai nỗi niềm đau giấu lệ buồn
Ba ngả đường tình ôm luyến nhớ
Bốn phương trời biển đọng lời thương
Năm xưa trao gởi hồn ngây dại
Sáu buổi gần nhau bỗng đoạn trường...
Bảy nổi ba chìm phai dáng sắc
Tám dòng thơ cũ... nghẹn ngào tuôn !
201107

Bài thứ 671 : NHỚ TUỔI HỌC TRÒ
Cảm tác bài " Sống Vui Kẻo Chóng Già"
Của thi sĩ Mẫn Hồ


Cách mặt xa lòng vẫn luyến vương
Vần thơ trên Net giải ưu buồn
Biết bao kỷ niệm ôm bầu nhớ
Bè bạn xa xưa nặng mến thương
Quá khứ quay về tìm bóng dại
Lang thang ký ức mỗi đêm trường
Nghe đời tiếc nuối thời xuân sắc
Tuổi học trò chưa có lệ tuôn
191107


SỐNG VUI KẺO CHÓNG GIÀ

Một bận làm quen đã vấn vương,
Hai hôm vắng Net cớ sao buồn ?
Ba điều than thở bắt đầu nhớ,
Bốn chuyện tâm tình khởi sự thương.
Năm tháng tìm vui hương tuổi dại,
Sáu phen thấm mệt chốn tình trường …
Bảy mươi , khi ấy tàn xuân sắc,
Tám đợi mười mong… chỉ lệ tuôn !
Mẫn Hồ


Bài thứ 672 : HỐI TIẾC
(cảm tác bài Mòn Mỏi
của Thi sĩ Nguyễn Thành Tài )

̣Đêm xuống nhìn ngắm trăng
Dù trăng đầy hay khuyết
Thấy lòng còn tha thiết
Nhớ tuổi thơ trăng rằm

Hồn nhiên ước ao tròn
Mộng tương lai không khuyết
Dẫu đời người vẫn biết
Thường ngăn cách xẻ đôi

Trần gian chứng bao lời
Thủy chung rồi cũng khuyết
Để thở than hối tiếc
Tình yêu chẳng vẹn tròn
131107


MÒN MỎI

Anh lặng ngắm vầng trăng
Thử xem tròn hay khuyết
Mình yêu nhau thắm thiết
Đẹp trăng sáng đêm rằm

Hò hẹn mùa trăng tròn
Lần lửa để trăng khuyết
Em ơi ! em có biết
Ngậm ngùi khi cách đôi

Ấp úng chưa nên lời
Trăng về khuya vẫn khuyết
Sầu đau trong nuối tiếc
Mòn mỏi đợi trăng tròn
Nguyễn Thành Tài


Bài thứ 673 : CHỜ XUÂN

Người vẫn mong chờ xuân đến đây
Quê nhà – Xứ lạ ước sum vầy
Niềm vui chung một lòng dân Việt
Dù cách xa ngàn dặm, cánh bay
Hay đắng cay đời bên cuộc sống
Cố vui giấu tiếng thở than dài 
Mở lời cầu chúc mừng năm mới
Hạnh phúc an khang đặng phát tài

Người vẫn mong chờ xuân có hay?
Khắp nơi nhộn nhịp đợi từng ngày
Xuân về nhấp rượu trà phơi phới
Chiêng trống, lân nhồi, pháo nổ say
Góc trời gom ảnh hình tao ngộ
Trao lời thân ái nối vòng tay
Kết đoàn bền vững, tình người có
Đồng cảnh hai quê ấp ủ hoài

Bài thứ 674 : NIỀM ĐAU CHÔN GIẤU

 Lần biệt ly gieo buồn ai oán
Tháng ngày xưa, dĩ vãng còn dâng
Đêm về sóng biển sầu ngân
Hồn theo tiếng gió ngoài sân ngút ngàn

Ôi, nghẹn ngào muôn ngàn, ai thấu?
Nỗi niềm đau chôn giấu thiên thu!
Mong trời tan lớp sương mù
Cho lên chút nắng phù du ấm đời

Xuân sắp về không ngơi gợi nhớ
Những người thân còn ở quê nhà
Bao mùa trăng khuết tròn qua
Mỏi mòn trông đợi nước nhà đổi thay

Thân lữ thứ miệt mài đất lạ
Cũng hằng mong ngày xả ly hương
Không còn thầm khóc đêm trường
Môi luôn nở nụ cười thương ấm lòng

Khi mỗi sáng hừng đông rực rỡ
Nắng vàng lan tỏa khắp phương trời
Nghe chim lãnh lót vui tươi
Đón chào ngày mới cho đời đẹp xinh

Tôi mến gởi tâm tình chiến hữu
Dẫu hôm nay ngã mũ dừng chân...
Song còn lý tưởng vô ngần
Bên nhau tranh đấu canh tân, phục hồi
281107

Bài thứ 675 : CHÁN NẢN
* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác

Tôi chán nản không muốn làm thơ nữa
Bởi đêm qua lầm lỗi xóa mất thơ
Hai mươi đứa con tinh thần chất chứa
Từ óc, tim, cảm hứng với thì giờ
Tôi cố moi trí nhớ hầu khôi phục
Những bài thơ được con chữ tạo thành
Nhưng hỡi ôi! Thôi đành cam bất lực
Tất cả đi vào quên lãng thật nhanh!
291107

Bài thứ 676 : LỜI CHÚC
*Cảm tác bài Mừng Tứ Linh Văn Học lên bốn
Của thi sĩ Nguyễn Tấn Bi

Bốn hướng thi nhân kết tụ thành
Trang nhà văn học Việt vang danh
Gần xa độc giả đồng như ý
Ái mộ xem như bóng với hình
Lưu lại trần gian bằng ngọn bút
Văn thơ xướng họa tỏ tâm tình
Bốn năm sinh hoạt mọi người biết
Nay chúc trường tồn nhóm Tứ Linh
221107


MỪNG TỨ LINH VĂN HỌC LÊN BỐN
(kỹ niệm đệ tứ chu niên)
(1-12-03….1-12-07)


Giữa chốn rừng văn đã trưởng thành
Bốn năm xông xáo góp tài danh
Vần thơ xuớng hoạ liên hoàn ý
Thi tứ tràn tuông kết mạng hình
Kẻ ở trời Tây luôn vẫy bút
Người nơi đất Việt mãi gieo tình
Nay tròn bốn tuổi xa gần biết
Mừng chúc trường tồn trang Tứ Linh
Nguyễn Tấn Bi


Bài thứ 677 : ĐÊM KINH HOÀNG
* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác

Đêm qua tự tay tôi kết liểu
Hai mươi đứa con THƠ của mình
Tôi bất cẩn làm chúng chết yểu
Giữa đường đời đang điểm màu xinh

Tôi hối hận suốt đêm không ngủ
Lòng dày vò đau đớn tận cùng
Tôi ôm mặt muốn hét thật lớn
Tội này trời đất khó khoan dung

Một người cha hiền nhưng độc ác
Tạo sinh con rồi đem giết con
Những đứa con THƠ đâu ngờ mất
Đường tương lai sớm cất vàng son

Tôi không đưa chúng vào lòng đất
Chôn ở tim tôi để cầm tù
Lương tâm suốt đời mãi dằn vật
Đêm kinh hoàng sát hại con thơ

Không bằng dao mà thứ vũ khí
Tối tân nhứt của com-pu-tờ
Trong nháy mắt vì tôi sơ ý
Cho “chuột” đi cắn chết con thơ
291107

Bài thứ 678 : BÓNG ĐÊM

Đêm phủ xuống màn trời đen tối
Chờ trăng lên soi lối đường trần
Chìm sâu trong lớp sương dâng
Tràn đầy lạnh lẽo thêm phần quạnh hiu

Trăng rọi xuống lan đều êm ả
Mênh mông trời lơi lả lung linh
Như màu tơ lụa đẹp xinh
Bên cung đàn trối nhịp tình yêu thương

Mưa trút xuống cho đường thoát hạn
Nắng khô cằn lai láng muôn nơi
Ruộng đồng cỏ cháy tơi bời
Mong mây sám tụ trùng khơi lệ trào

Mừng nhủ xuống đón chào ngày mới
Ánh bình minh phơi phới cõi lòng
Người đâu có nhớ đây không?
Từ khi trọn vẹn má hồng lương duyên

Đêm phủ xuống ưu phiền tôi mãi
Nhựa tương tư đang trải không ngừng
Tình ta sao lại bỗng dưng
Cách ngăn bờ mộng tưng bừng ngàn năm?
301107
·                     Nhạc sĩ Anh Việt Thanh phổ nhạc
 trong thi tập Ta Vẫn Yêu Em




Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire