Bài thứ 387 : NGỌC
NGÀ
Anh gặp em buổi
chiều hè nắng xế
Thấy tâm hồn sóng
bể cuộn cuồng dâng
Nghe con tim anh rạo
rực vô ngần
Dù chưa cạn lời
phân bày tâm sự :
Cùng một kiếp
người mang thân viễn xứ
Nỗi cô đơn luôn ngự
tháng ngày trôi
Như chiếc lá lìa
cành úa phai phôi
Sương đọng giọt trên
môi, tình chớm nở
Anh gặp em lúc cuộc
đời dang dở
Trăm năm, đồng trắc
trở chuyện lứa đôi
Anh còn nặng gánh
con thơ đơn côi
Không trọn vẹn khúc
nôi tình cha mẹ
Để em chịu thêm
cuộc sống quạnh quẽ
Đợi một ngày hết
rẽ lối uyên ương
Anh và em hưởng hạnh phúc yêu thương
Tuổi xế bóng chiều
vương hương ngào ngạt
Giữa vườn hoa tim
cất tiếng đàn hát
Cảnh hoa Đào tươi
mát rượi mênh mông
Trong mắt anh say
đắm biển trời mong
Bình minh tới nắng
hồng xuân ngà ngọc !
160905
Bài thứ 388 : ĐAU KHỔ CƯU MANG
Đìu hiu cõi lòng ta
Từ khi nước non nhà
Vào tay giặc tang
tóc
Hận lòng người xót
xa
Còn đâu trời hạnh
phúc
Theo dâu bể sơn hà
Người ra đi nhớ
nước
Kẻ ở lại thiết
tha...
Thiết tha rời Tổ
quốc
Chấp nhận đời lưu
vong
Còn hơn sống trong
nước
Của chế độ bần
nông
Người chết cũng tơi
tả
Bị quật mồ sang
bằng
Lập công viên nhà
đá
Ngục tù mọc tràn
lan
Mấy mươi năm mòn
mỏi
Trông đợi khúc khải
hoàn
Lịch sử thay trang
mới
Không còn giặc dã
man
Đến bao giờ sao
rụng?
Trở lại cảnh thiên
đàng
Đẹp sắt cầm loan
phụng
Bên nhau đời thênh
thang
Cõi lòng ta rã
rượi
Thấy chim vẫn lạc
đàn
Mây đen cứ vần vũ
Niềm đau khổ cưu
mang
160905
Bài thứ 389 : CHIỀU XUÂN
Chiều xuân xao xuyến
tim ta
Lá xanh thêm sắc
đậm đà hương hoa
Ta say hình dáng
ngọc ngà
Thoáng trong ngày
ấy thiết tha cõi lòng
Nhớ nhung ai có
biết không?
Ta đây ao ước tình
nồng thắm tươi
Mai sau sát cánh
cuộc đời
Dù thân miên viễn
xứ người buồn đau
Tương tư về mỗi canh
thâu
Kêu hồn thức dậy
bắc cầu giao duyên
Cho ta rụng hết ưu
phiền
Bao năm sa mạc cây
duyên khô cằn
Mong trời thôi hạn
mưa giăng
Gặp người đồng
cảnh ngộ hằng mộng mơ
Tâm đầu ý hợp đợi
chờ
Ai cùng ta tiếp
đường tơ lỡ làng
170905
Bài thứ 390 : HỌ VÀ TÔI
Lần lượt kéo nhau
về thăm quê hương
Cất đi quá khứ đau
khổ chặng đường vượt biên
Đáy trùng dương còn
chìm vạn ghe thuyền
Oan hồn réo gọi
mong tới đất liền Tự do
Đông nghẹt người ở
trại tị nạn : Indo...
Hồng Kông, Phi Luật
Tân, Mã Lai...chờ định cư
Thân gái không may
bị cướp biển nhừ
Tiết trinh, tan nát
ngà ngọc, tiểu thư ố đời !
Đổi lấy hai chữ Tự
do con người
Vì không chịu chung
sống với kẻ thay ngôi Nước Nhà
Khẩn cầu xin nhân
đạo nước thứ ba
Mở lòng bác ái
nhận người thiết tha sống nhờ
Nương thân chạy trốn
lũ giặc Cộng nô
Tuyên thệ trước Cao
Ủy:- không bao giờ về quê
Khi nào mẹ Việt Nam
hết tái tê
Quân thù tan biến,
mới quay về cố hương !
Rồi nay Họ sớm quên
cảnh đọan trường
Bắt tay lại kẻ hủy
diệt tình thương đồng bào
Năm xưa, miền Nam
tang tóc, máu đào
Nhuộm trang quân sử,
ngậm ngùi ngàn sau vẫn còn
Danh từ tị nạn
chính trị đã mòn,
Phai nhòa trong ký
ức những đứa con lạc loài?
Một trăm năm đô hộ
bởi giặc Tây
Một ngàn năm làm
tôi mọi trong tay giặc Tàu !
Còn Cộng Sản cai
trị đến bao lâu?
Chắc là mãi mãi
bởi Họ quên mau hận thù
Thôi thì đành chịu
kiếp sống phiêu lưu
Họ khôn mang lòng
phản bội, Tôi ngu trung thành !
170905
Bài thứ 391 : TRUNG THU VIỄN XỨ
Xứ người đón tết
Trung Thu
Trẻ con người lớn
ngao du ăn mừng
Khắp nơi tụ họp
tưng bừng
Bày ra bánh trái,
đèn trưng sáng ngời
Hội đoàn tổ chức
vui chơi
Hát ca như để quên
đời tha hương
Tâm hồn khuây khỏa,
yêu thương
Vầng trăng soi sáng
phố phường đêm thu
Xứ người đã mấy
mùa Thu
Làm sao quên được
Trung Thu quê nhà
Vui nào bằng ở
nước ta
Xứ người dù lắm
đèn hoa cũng buồn
Buồn sâu đậm
nữa lệ tuôn
Đồng hương hoạn nạn
vì luồng bão Katrina
Giờ đây không cửa
không nhà
Trăng Thu có sáng
thấu qua cảnh này?
Bài thứ 392 : THU SẦU
Thu về đong nhung
nhớ
Tình yêu thuở đầu đời
Biết bao nhiêu kỷ
niệm
Ta cùng em tuyệt
vời
Ta cùng em tuyệt
vời
Mỗi chiều lá thu
rơi
Vàng nhuộm trời mơ
ước
Tương lai đẹp lứa
đôi
Tương lai đẹp lứa
đôi
Chẳng ngờ là mộng
thôi
Ta và em cách trở
Thuyền trăm năm vỡ
đôi
Thuyền trăm năm vỡ
đôi
Hồn ta thấy chơi vơi
Mỗi thu sang lá
rụng
Hoàng hôn tím chân
trời
Hoàng hôn tím chân
trời
Mắt ta đọng sương
rơi
Cây đổi màu úa lá
Heo hắt lòng khôn
nguôi
Heo hắt lòng khôn
nguôi
Chia tay tiễn biệt
người
Em đi ta lập mộ
Chôn cất tình ta
thôi !
180905
Bài thứ 393 : CẢM THU
Thu về
Lá không cầm được
màu xanh
Sang thu
Lá thay vàng úa
lìa cành rụng rơi
Gió đưa
Lá bay khắp bốn
phương trời
Tâm hồn
Thi hứng viết ra
những lời cảm thu
Trần gian
Là bể khổ, kiếp
phù du
Thương nhau
Chưa hết gây cảnh
hận thù làm chi?
Con người
Vừa chào đời đã
sầu bi
Cất lên
Tiếng khóc nức nỡ,
sổ ghi trang đời
Vạn vật
Cây cỏ cũng như
kiếp người
Tô điểm
Son phấn, hít thở
khí trời dưỡng sinh
Thu đến
Trưng diện màu sắc
chân tình
Không gian
Linh động một bức
tranh xinh tuyệt vời
190905
Bài thứ 394 : LIỄU TÌNH
Liễu buông
dài trong bóng hoàng hôn
Lan tỏa sầu
ta lạnh buốt hồn
In sắc vàng
phai ngày tháng cũ
Nghe lòng
thổn thức khóc tình chôn
Trăn trối
tìm được trong tinh tú
Biển nhớ quê
nhà những xóm thôn
Tiếng vỏng
đong đưa say giấc ngủ
Buổi trưa đêm
tối...Mẹ ru con
Liễu xỏa
theo từng cơn gió thổi
Bóng mây tan
vào cõi bao la
Hoàng hôn
xuống, ánh tà dương tắt
Hình ảnh quê
hương chẳng nhạt nhòa
Ta viết bài
thơ tình chất chứa
Niềm đau cô
động mấy mươi năm
Mấy mươi năm
lòng ta còn lửa
Mong một
ngày quê hết tối tâm
Liễu sợ run
khi hè giả biệt
Màu xanh
không còn giữa không gian
Lá xa cành
gió đưa da diết
Vũ trụ vào
thu một sắc vàng
Ta ở bên này
nhưng vẫn biết
Người bên kia
lệ đẫm nào vơi
Xót xa, che
giấu lòng tha thiết
Giọt nắng
ban mai sưởi ấm đời
200905
Bài thứ 395 : CHỚM THU
Chớm Thu
trời chuyển gió sầu
Quạnh hiu,
nghe tiếng đêm thâu thở dài
Trăng sao
không sáng trần ai
Để cho lá
úa vàng bay lạnh lùng
Cành khô
tiễn biệt thủy chung
Màu xanh say
đắm lịm vùng kiêu sa
Tương tư nuối
tiếc ngày qua
Vô vàn hình
ảnh ngọc ngà Hạ sang
Chở đầy
thuyền mộng thiếp chàng
Ngọt ngào,
suối mát, mênh mang hương nồng
Khung trời
tình ái hoài mong
Đời ngưng dâu
bể, một vòng phù du
Chớm Thu
lành lạnh, sương mù
Vây quanh phủ
kín, tiếng ru ngậm ngùi
Lá rơi cuốn
mất nguồn vui
Không gian
nhợt nhạt, chôn vùi tươi xinh
210905
Bài thứ 396 : TUỔI XẾ
HOÀNG HÔN
Nắng mai
vàng nhuộm đất trời
Trời trong
sáng đẹp tuyệt vời trần gian
Ong bướm bay
lượn thênh thang
Hoa thi đua
nở ngập tràn sắc hương
Gió đưa mát
rượi trong vườn
Khách lai
vảng ngắm về vương vấn lòng
Khơi nguồn
tưởng nhớ chờ trông
Đợi người
gởi đến ít giòng thư vui
Dở trang đời
đã chôn vùi
Mười năm cô
độc, ngậm ngùi tình duyên
Khi nào tan
biến ưu phiền
Cùng ai vào
cõi bình yên tâm hồn?
Bây giờ tuổi
xế hoàng hôn
Tóc đang thay
đổi dập vồn điểm sương
Một lần gãy
cánh hoa thương
Bước thêm
bước nữa cuối đường còn đau?
220905
Bài thứ 397 : CHIỀU TÍM
Chia ly buồn tím
chiều thu
Em đi anh thấy ngục
tù con tim
Từ đây phố vắng
lặng im
Thời gian ngưng lại
kiếm tìm dấu yêu
Tình ta nồng thắm
bao nhiêu
Mang đi theo chuyến
xe chiều chở em
Đời anh sẽ chồng
chất thêm
Nhớ nhung vô tận,
ngày đêm uống sầu
Cho vang vọng đến
nơi đâu
Non ngàn biển cả
chứng câu lời thề
Vỡ tan từng mảnh
tái tê
Lòng anh cảm nhận
nặng nề ngàn cân
Em vui vầy với trời
xuân
Xót xa tình chẳng
vẹn phần duyên anh
Lìa xa hình bóng
không thành
Trăm năm hạnh phúc
thôi đành lặng câm
240905
Bài thứ 398 : HÒA
NHỊP YÊU THƯƠNG
Anh đến thăm
em một buổi chiều
Mùa thu lá
rụng, gió đìu hiu
Nụ cười em
nở đầy mơ ước
Ngày ấy
vườn tim hoa nở nhiều
Trong nắng
vàng hanh em nhẹ bước
Bên anh hạnh
phúc ngát hương yêu
Đưa hồn đôi
lứa vào say khướt
Quên hết
thời gian đau khổ nhiều
Anh đến thăm
em tặng đóa hồng
Tim anh chẳng
còn lạnh mùa đông
Vì em vun
đắp tình tươi lại
Mát rượi
hồn anh, ấm cõi lòng
Tuổi xế
chiều anh đây cứ ngỡ
Đến hơi tàn
gối chiếc phòng không
Cám ơn em
tiếp đường dang dở
Hòa nhịp
thương yêu muộn thắm nồng
280905
Nhạc sĩ Lê
Mộng Nguyên phổ nhạc
Bài thứ 399 : TIẾC NUỐI
Bao chiều xưa nuối
tiếc
Bên nhau xây tình
thương
Hòa nhịp tim tha
thiết
Cuộc đời bát ngát
hương
Đắm say cùng ca hát
Ánh mắt không sầu
vương
Giấc mộng lành mơ
ước
Tương lai pháo trải
đường
Lót bước đi đôi lứa
Áo cưới vờn thướt
tha
Trong nắng vàng
chất chứa
Niềm vui kết bướm
hoa
Bao chiều xưa lời
hứa
Giờ đây đã nhạt
nhòa
Gió cuốn đi muôn
thuở
Một cuộc tình hôm
qua
Ngậm ngùi khi dang
dở
Thay nét cười lệ sa
Phương trời nào em
nhớ
Kỷ niệm của đôi ta?
Hay là em gội xóa
Chuyện ngày xưa
lãng quên
Vòng tay anh buông
thả
Cho kiếp người tịnh
yên
290905
Bài thứ 400 : BÂNG KHUÂNG
Ngày nào ta đã yêu
em
Thiết tha nhung nhớ
ngày đêm vô ngần
Ước mơ tình đẹp
đời xuân
Rền vang pháo nổ
nhuộm sân sắc hồng
Đậm đà thắm nét
son lòng
Cùng nhau cạn chén
rượu nồng đắm say
Ngày nào say đắm
ngất ngây
Đón đưa chẳng ngại
ngắn dài đường đi
Vấn vương ngày
tháng ta si
Dáng em, lệ ướt đôi
mi dỗi hờn
Hờn ta để em cô đơn
Mỗi lần trễ hẹn
muốn sờn gót em
Bước từng bước đợi
công viên
Bâng khuâng ngập lối
nắng nghiêng xế chiều
Đời người vui được
bao nhiêu?
Bao nhiêu hạnh phúc?
Tình yêu vẹn toàn?
011005
Bài thứ 401 : ANH VẪN NHỚ
Anh vẫn nhớ
lần đầu gặp gỡ
Buổi chiều
hè nắng đổ vàng hanh
Anh đưa bàn
tay em bói nhanh
Là mơ ước
duyên lành sắp đến
Anh say đắm
nghe lời trìu mến
Từ môi em lưu
luyến lòng người
Ngồi bên em
anh thấy không vơi
Tim rung
động, lửa đời nhuốm lại
Anh vẫn nhớ
sau lần gặp ấy
Trong giấc mơ
anh luôn thấy em
Chợt thức
giấc, anh ngơ ngác tìm
Buồn phong
kín màn đêm tĩnh mịch
Nghe tiếng
côn trùng kêu ríu rít
Giòng tương
tư quấn quít hồn anh
Tha thiết
tình em dẫu mong manh
Hạnh phúc
từ lâu anh khao khát
Anh vẫn nhớ
phút giây liên lạc
Buổi sáng
trời dịu mát vô ngần
Nghe giọng em
anh thấy bâng khuâng
Niềm vui
sướng tràn dâng vô tận
Kể từ đó ra
vào ngơ ngẩn
Anh nhớ em
quanh quẩn làm thơ
Gởi đến em
trong lúc đợi chờ
Ngày mai
tiếp đường tơ dang dở
Anh vẫn nhớ
lần cuối gặp gỡ
Một đêm đông
cửa mở phu thê
Anh và em đã
vẹn lời thề
Do kiếp
trước am mê hứa hẹn
Bài thứ 402 : ĐÊM CÔ ĐƠN
Đêm cô đơn viết
những lời thơ
Ghi lại thời gian
tuổi dại khờ
Say đắm con tim trong
nỗi nhớ
Ngày đêm theo đuổi
bóng hình mơ
Không phai nhạt buổi
đầu hoa nở
Ngào ngạt hương thơm
đến thẫn thờ
Tâm trí không ngơi giòng
tưởng tượng
Tương lai hạnh phúc
ngập tràn bờ
Ta viết lời thơ
trong tuyệt vọng
Cõi lòng đang dội
sóng buồn đau
Vì em chôn cất tình
thơ mộng
Hẹn kiếp lai sinh
gặp lại nhau
Nối lại tình duyên
xưa lỗi hẹn
Trần gian vô lường
bướm hoa trao
Sưởi lòng người
mãi nguồn yêu mến
Đến phút tàn hơi
bạc mái đầu
021005
Bài thứ 403 : SẮT SON
Bóng quê ngự
trị tim ta
Muôn đời dù
đã cách xa thuở nào
Màu tang che
phủ trời cao
Lòng người
da diết lệ trào như mưa
Tháng tư đen
tả sao vừa
Nỗi buồn dân
tộc vẫn chưa xóa mờ
Khắp nơi hồn
xác bơ vơ
Rừng sâu
biển thẳm, bến bờ tự do
Làm sao quên
được chuyến đò
Đưa người
bất chấp đắn đo sống còn
Mấy mươi năm
biệt nước non
Mong ngày
trở lại sắt son cội nguồn
051005
Bài thứ 404 : TÌM EM
Ta mãi tìm em qua muôn vạn lối
Tháng ngày trôi mòn
mỏi mắt qua song
Em phương xa có mang
nặng lòng mong?
Miền núi lửa chung
lòng vùng biển mặn
Em đắp bồi bờ tình
ta cuối chặng
Tương lai trời yên
lặng bão phong ba
Đã mười năm đơn độc
trái tim ta
Mờ ước vọng thiết
tha đời lữ thứ
Ta mãi tìm em để
thấy hồn chế ngự
Một niềm tin gìn
giữ đến mai sau
Lái thuyền duyên
cặp bến nơi đâu
Cùng sánh bước,
dìu nhau trong cuộc sống
An ủi xế chiều
nắng vàng hết lộng
Thời gian lấp dần
khoảng trống hôm qua
Tình dang dở làm
đau đớn, đôi ta
Trở lại đường bướm
hoa xuân thuở ấy
061005
Ns. NKC phổ nhạc
Bài thứ 405 : TIẾC CHI DĨ
VÃNG
Buồn thay cho kiếp
nhân sinh
Tưởng rằng đơn giản
chữ tình trần gian
Nắm tay nhau mến
ngập tràn
Bốn phương chia sẻ
vô vàn cảm thông...
Thân phận đồng cảnh
lưu vong
Ngờ đâu tan nát tấm
lòng sắt son
Chưa vơi giọt lệ
héo hon
Thấm vào thân thể
mỏi mòn nhớ quê
Lại thêm hờn giận
não nề
Tiếp cơn giông bão
tái tê lòng người
Chôn vùi ước vọng
vui tươi
Thiết tha đoàn tụ
cuộc đời tha hương
Mai đây hoa nở khắp
đường
Người đi về sống
quê hương đậm đà
Say mê sông núi ngọc
ngà
Tiếc chi dĩ vãng
thật là đớn đau
101005
Bài thứ 406 : CÒN ĐÂU LỜI ÊM ÁI
Còn đâu lời êm ái
Gởi nhau lòng tương
tư
Ước mơ đời tươi mãi
Ngờ đâu hết trao thư
Còn đâu lời êm ái
Đậm đà những ngày
qua
Đón đưa không quản
ngại
Mưa nắng gần hay xa
Lần đầu tỏ tình
nhau
Tâm hồn trong ngây
dại
Môi mắt sóng dạt
dào
Bây giờ nỗi buồn
dâng
Những dấu yêu trả
lại
Nghe tim đau vô ngần
Còn đâu lời êm ái
Nhẹ nhàng hóa ngàn
cân
Kỷ niệm đem đốt,
cháy
Hết tình hết nghĩa
ân !
Còn đâu lời êm ái
Rẽ bước chân tình
si
Ngược chiều không
còn thấy
Ngàn năm ta biệt
ly !
121005
Bài thứ 407 : LUNG LINH CHI GIÓ ...
Lung linh chi gió thu
sang
Làm cho trần thế
miên man nỗi buồn
Mặt trời ẩn núp
mưa tuôn
Mịt mù trắng giả
pha luồn lá rơi
Lung linh chi gió
lạnh người
Biệt ly non nước
tuyệt vời Việt Nam
Tình thương dân tộc
đành cam
Vỡ tan như cảnh
nước Chàm năm xưa...
Lung linh chi gió mây
đưa
Thu về thay đổi cho
vừa không gian
Ngọc ngà màu sắc
mênh mang
Tình yêu đến sớm,
muộn màng đều phai
Lung linh chi gió
thổi bay
Hương thơm hoa nở
bướm say mộng thành
Nhưng thường ảo
vọng vây quanh
Cảnh đời tê tái
duyên lành quạnh hiu
Lung linh chi gió
ngược chiều
Biển đời chìm đắm
bao nhiêu thuyền tình?
Bốn phương trời
rộng nín thinh
Lắng nghe khoảnh
khắc niềm tin mất còn
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire