Nombre total de pages vues

dimanche 11 décembre 2016

Năm 2002 (242-272)


Bài thứ 242 : Anh ước

Anh ước gì là chim
Cất cánh bay tìm em
Anh ước gì là gió
Gió thổi đưa thuyền duyên

Anh ước gì trước ngõ
Buổi sáng em bước vào
Tình yêu trao thuở đó
Ấm lòng anh biết bao!

Anh ước gì là cỏ
Làm thảm trải em đi
Anh ước bên gối nhỏ
Em tâm sự thầm thì...

Anh ước hoa tim trổ
Hương nhụy từ cây si
Anh ước môi hôn đỏ
Màn đêm không thấy gì...
Ns. Hiếu Anh phổ nhạc

Bài thứ 243 : Muốn nghe em

Anh muốn nghe em nói, cười vui mãi
Để lòng anh tan biến nỗi cô đơn
Đường yêu đương giữa trời xanh sáng lại
Mười năm qua bóng tối phủ tâm hồn

Anh muốn em viết lời yêu nhau mãi
Thành tập thơ, em chép gởi trao anh
Cầu xin trời đất êm đềm trôi chảy
Rất nhẹ nhàng nhưng không phải mong manh

Bài thứ 244 : Cô đơn

Em phương ấy, biển vùng muôn sắc
Anh phương nầy, cúi mặt sầu thương
Lối đi đầy lá rụng phủ đường
Trời trở tím, thê lương buồn chán

Anh đâu còn thấy nữa hình dáng
Mười ngón tay, mắt sáng ngời vương
Căn phòng nhỏ vắng lặng đêm trường
Anh không ngủ, chiếu giường cô độc

Bài thứ 245 : Cám ơn em

Đã 10 năm anh sống đời cô độc
Nay được em thương nhưng lại ngàn xa
Ôm nỗi nhớ nhung một nửa năm qua
Lời thề hẹn đậm màu như hoa nở!
Niềm hạnh phúc chan hòa dù cách trở
Vượt muôn ngàn giông tố giữ thiết tha
Một cuộc tình vừa đơm nụ, nở hoa
Nhưng hiện tại một miền xa gối lẻ
Từ buổi chia tay mắt còn đọng lệ
Xin thời gian đừng bẻ gãy cành trâm
Thượng đế chỉ ban ân huệ một lần
Sức già yếu liệu anh cầm giữ được..?
Cám ơn em đón nhận thêm một bước
Dù là phận anh, chẳng được bằng ai
Em thương anh chấp nhận mọi đắng cay
Anh đỡ tủi thân này ...Em yêu hỡi!
Rồi ngày kia thân vùi trong cát bụi
Em là người nối gót phút tiễn đưa
Và thắp cho anh một vài nén hương
Nơi chín suối anh mỉm cười mãn nguyện!

Bài thứ 246 : Lòng anh

Lòng anh hôm nay thấy trống vắng
Đọc lại thư em gửi những ngày qua
Như sợi tơ vương, như là cơn sóng
Chuyến tàu yêu chở đầy mộng đôi ta!

Những ngày nắng mưa, đi về đưa đón
Trao câu thề vàng đá dưới trăng ngà
Thoảng bên tai anh, lời em trầm bổng
Hình bóng em ẩn hiện dẫu ngàn xa

Trong lòng anh đêm nay như khuấy động
Sợ em đem hạnh phúc đang đậm đà
Cất giữ lại, cho anh đứng ngoài cổng
Cổ họng khô, dù thấm giọt lệ sa!

Bài thứ 247 : Em là đao thủ?

Thôi... để em giữ hình xưa
Trong tim lưu ảnh, tình thừa anh mang?
Dù cùng cảnh ngộ lỡ làng
Vậy thì anh chịu rước phần khổ đau!

10 năm chưa gãy nhịp cầu
Làm sao anh dám nói câu ở đời
Lòng em chưa định rõ ai
Tình anh có lẽ tàn phai sắc màu

Thời gian nước chảy qua cầu
Thêm vài xuân nữa cành Đào trổ hoa
Bờ Hồ một trận mưa sa
Sơn tinh sừng sững, ngả ba đường tình

Anh người thua cuộc chiến tình
Em là đao thủ tử hình đời anh

Bài thứ 248 : Lắc đầu hay đồng ý ?

Em lắc đầu hay em đồng ý?
Khi người đi quay gót trở về
Muốn cùng em tiếp đường kim chỉ
Thêu dở dang hai chữ phu thê!

Em lắc đầu hay em đồng ý?
Biết nói sao cho khỏi đau lòng
Người đi trước và chàng thi sĩ
Cả hai đều trọng quý song song!

Em lắc đầu hay em đồng ý?
Cùng người đi quay gót trở về
Hay tiếp bước với chàng thi sĩ
Cuối chặng đời, trạm chót phu

Bài thứ 249 : Tiễn đưa

Xe đi lệ đổ trong lòng
Em về biển cả, linh hồn anh theo
Ngày đêm ủ dột buồn hiu
Gối chăn đơn lạnh, người yêu xa rồi

Bao giờ đoàn tụ lứa đôi?
Tình già tô thắm đôi môi Hồ Đào
Tâm hiền, ý thiện, nghĩa sâu
Đôi lòng thấu rõ, thương nhau trọn đời!


Bài thứ 250 : Hãy vui

Mình hãy vui cho cây đời trổ nụ
Hoa tình yêu tuyệt dịu khoe sắc màu
Hương phảng phất thơm thấu tận trời cao
Cành hạnh phúc thanh cao hồn trong trắng

Mình hãy vui cho đời không trống vắng
Nắn nót hoa đón nắng rạng bình minh
Cảm nhận nhựa sống mong mỏi xuân xanh
Từng chiếc lá long lanh sương đọng giọt

Mình hãy vui để không mòn dáng ngọc
Mộng uyên ương tha thiết mãi bên nhau
Sưởi ấm lòng đến tóc trắng bạc đầu
Chặng đường cuối không bao giờ lẻ bóng!

Minh hãy vui cho đời tràn hy vọng
Đường phu thê tôn trọng dẫu đầy gai
Một lời nguyền kề cận tháng năm dài
Trong khung cảnh như ngày xuân năm mới

Mình hãy vui đến hơi tàn phút cuối
Tình vô biên, một cõi mộng tuyệt vời
Đừng bao giờ để giọt nước mắt rơi
Ôm nỗi sướng trong tay người muôn thuở.

Bài thứ 251 : Đáng tiếc

Đáng tiếc! Anh và Em sớm gặp
Giờ đây đã có một bầy con
Cảnh gia đình náo nhiệt vui hơn
Hạnh phúc cao như non biển rộng!
Gặp hôm nay mình đều lẻ bóng
Tuổi tà dương dẫu sóng vỗ thuyền
Phím tơ đàn nắn nốt bao đêm
Cũng không được trái tim làm Mẹ!

Đáng tiếc! Mình không gặp hồi trẻ
Để giờ đứa kêu mẹ, kêu bà
Đứa kêu ông, đứa gọi ba ba
Vui sống trong mái nhà đạm bạc
Ngày tháng vui tươi cùng nhau hát
Lãng quên đi dáng vóc hao mòn
Dòng thời gian trôi cuốn tuổi son
Thời hưng phấn đâu còn. Tiếc thật!

Mọi chuyện cho như trời sắp đặt
Anh và em không có nợ con
Chỉ có duyên tình nghĩa vợ chồng
Đành chấp nhận, đừng buồn em nhé!

Bài thứ 252 : Không phai

Vợ chồng dù mới tròn năm
Vẫn không chán ngán thiết tha ngọt ngào
Ngọt ngào như mới quen nhau
Buông lời khắn khít ước ao cuộc đời

Cuộc đời dù cũ vẫn tươi
Như hoa buổi sáng, mặt trời rạng đông
Vợ chồng dù chẳng đặng con
Vẫn thèm ân ái hương nồng không phai

Chọc trêu, đùa giỡn, hước hài
Như là mới biết, nhắc hoài khi xa...

Bài thứ 253 : MƯỜI CHÍN, THÁNG NĂM (*)

Mười Chín, Tháng Năm, thật tuyệt vời
Như là trở lại thuở đôi mươi
Gặp nhau một khắc lòng vương vấn
Ánh mắt thầm trao gởi cuộc đời

Mười Chín, Tháng Năm, một thiên đường
Hồ Đào khoe sắc, một trời hương
Tri âm tri kỷ, lời muôn thuở
Hồn thả theo đời thắm yêu thương

Mười Chín, Tháng Năm, mãi trong tim
Ngàn đời không xóa một lời nguyền
Lời nguyền kết nghĩa phu thê giữ
Hạnh phúc gia đình thật ấm êm

(*)19.05.02 họp Cựu Quân Nhân (C.Q.N)  ở thị xã Carnon
gần biển Địa Trung Hải

Bài thứ 254 : MƠ ƯỚC

Ta ôm bóng em vào tâm não
Sưởi ấm lòng khi thấy cô đơn
Cuộn chỉ tình ta chưa dám tháo
Sợ em từ chối... tạo buồn hơn!

Ta chỉ mong em thấu rõ được
Dẫu lời yêu còn giữ trong tim
Ta sung sướng mở nguồn mơ ước
Mai này hai họ kết tơ duyên!

Xuân về cây hứa sẽ trổ hoa
Đem lại niềm vui em với ta
Say đắm theo đời, mong hạnh phúc
Phu thê sẽ đến ngày không xa!

Bài thứ 255 : NHỚ

Nắng úa vàng phai nhạt nụ cười
Em về, anh ở nhớ... đành thôi!
Đìu hiu gió thổi cay tròng mắt
Ta vẫn chờ nhau cuối chặng đời?

Hoa tình yêu nở, hương thơm ngát
Một đêm... muôn thuở cuộc đời vui
Mơ ước hai ta thành sự thật
Chồng vợ bên nhau, hết kiếp này!

Bài thứ 256 : BÓNG TÌNH

Thời gian ngừng lại hay trôi
Trái tim còn tiếp khí trời yêu thương
Hội tụ cấu trúc con đường
Gặp nhau từ buổi đầu vương nhớ nhiều

Tương tư gió sớm mây chiều
Đưa tay vói bắt bóng yêu ngự hồn
Cuộc tình cuối chặng bền không?
Nụ cười hay giọt lệ tuôn dạt dào!

Vườn tình thơm ngát hương Đào
Thênh thang lối mộng, bay cao như diều

Bài thứ 257 : EM CÓ HIỂU?

Em có hiểu anh bao điều ước muốn?
Thành áng mây bay tìm bóng trăng sao
Vừa hé nụ môi hôn đầu tiên xuống
Là yêu rồi! Chẳng còn phải chiêm bao!

Em có hiểu anh bao điều tưởng tượng?
Dậy lòng anh cùng em suốt đêm ngày
Là chẳng biết nghĩ ngơi khi chiêm ngưỡng
Cả không gian thẹn khép ánh trăng đầy

Bài thứ 258 : BỞI CÓ EM

Lòng anh rất ấm bởi có em
Dù trời đông tuyết lạnh triền miên
Em, luôn là đóa hoa xinh đẹp
Yêu em là tiếng nói con tim!

Lòng anh rất lạnh nếu mất em
Dù trời mùa hè nóng muốn điên
Anh, xin mãi là cành si dại
Được sống tươi trong trái tim em!

Bài thứ 259 : CHỮ YÊU

Em đi rồi thời gian như ngừng đọng
Nỗi nhớ tràn, tâm vọng tưởng về đâu...
Kỷ niệm quay cuồng khắc khoải lòng đau
Tim khao khát một mối tình muôn thuở!

Em đi rồi trời đất như nghiêng đổ
Giọng anh khàn chưa hết vẫn còn đeo
Nhịp thương, nhịp nhớ em, tựa sơn keo
Duyên tiền định chữ yêu em ngời sáng!

Bài thứ 260 : HIỆN THỰC

Bâng khuâng nhớ mãi một người
Cùng ta in bóng trăng mời yêu đương
Nắng lên tan biến màng sương
Để ta nhìn thấy trong gương dáng người

Trái tim ta đập từng hồi
Môi vừa hé mở vội lời đi xa
Người quay về biển, còn ta?
Ở lại vùng núi, lệ nhòa buồn hiu

Tình nào cũng gặp trăm điều
Cách ngăn vời vợi kéo theo hồn sầu
Người cho ta mộng, chiêm bao
Vuốt ve lá, ngửi hương Đào, Thị, Nho

Buổi sáng ta hét thật to
Cho đời hiện thực, nỗi lo không còn

Bài thứ 261 : NGÀY MỚI

Tình anh gởi trọn về em
Cung thương ngày mới ru êm cuộc đời
Yêu thương thơm ngát đất trời
Qua vùng ân ái lòng tươi vô vàn

Ước mơ hạnh phúc ngập tràn
Vợ chồng chung sống tới đàng mệnh chung

Bài thứ 262 : NIỀM RIÊNG

Em về, anh thấy buồn vô tận
Cỏ non mềm thấm lạnh sương rơi
Anh đọc bài thơ em cảm tác
Cho cõi lòng không thấy đơn côi

Hoàng hôn dịu dặt vào phiêu lãng
Hình ảnh người yêu ở cuối trời
Thời gian xa vắng cùng lặng lẽ
Đó thấu niềm riêng tận phương nầy?

Bài thứ 263 : BIỂN THẲM

Trên từng lối cỏ hoang đường
Bước chân cùng với người thương xế chiều
Vờn theo tà áo đìu hiu
Nghiêng nghiêng vành nón như diều thả dây

Bồng bềnh tóc rũ bờ vai
Sông sâu biển thẳm cách hoài ngàn năm?
Khi nào hết gọi âm thầm
Trăng lên, trăng lặn bao lần đợi trông

Bài thứ 264 : HƯƠNG HOA ĐÀO

Cứ băn khoăn lòng mình
Trái tim yêu vẫn xinh
Đời như mùa xuân đến
Hoa hé nụ bình minh

Ngủ nằm mơ thấy em
Cất giọng nói êm đềm :
Hỡi anh Cảnh muôn thuở
Mãi mãi là chồng em !

Bao nhiêu dãy Ngân Hà
Là bấy nhiêu thiết tha
Cành hoa Đào tươi thắm
Bờ Hồ hương thoảng qua!

Bài thứ 265 : GỞI TRỌN

Em trao anh trọn cuộc đời
Anh đem giấu kỹ tình người trong tim
Mười năm vạn dặm kiếm tìm
Biển thương, sông nhớ, chung thuyền phu thê

Mai đây Trời có gọi về
Thiên Đình bắt tội du mê dương trần
Như là Chức Nữ -Ngưu Lang
Mưa ngâu tháng bảy, Thiếp Chàng gặp nhau

Bài thứ 266 : TRỜI CLERMONT- FERRAND
* Cảm tác bài THÀNH PHỐ MONTPELLIER
của Nữ sĩ Minh Hồ Đào

Ngày 8 tháng Giêng, 2003
Tuyết phủ trắng
Trời Clermont-Ferrand không nắng,
Đặc màng sương
Cả thành phố xe kẹt cứng trên đường
Người lai vảng tìm phương kế tránh trợt
Nhìn tuyết rơi lòng tôi buồn không ngớt
Bởi mùa đông chia sớt nỗi mừng vui
Ba tháng hè. Thu tới đem ngậm ngùi
Thân cây cỏ bị vùi trong tuyết lạnh
Nghĩ đến tương lai, băn khoăn tình cảnh
Khấn Phật Trời độ tránh dữ gặp hiền
Sức khoẻ bình yên, hết hạn tam niên
Tôi và em cùng thuyền, chung tỉnh sống
Ngày 8 tháng Giêng, 2003
Thời tiết bỗng
Đổi thay tuyết trắng rơi phủ đường đi
Trời Montpellier em chắc không khác gì?
Chăn mền đắp, không bằng hơi người ấm...

Bài thứ 267 : QUÃNG NGÀY
THA THIẾT YÊU

Dù đã biết em đi Paris
Nhưng anh vẫn viết thư gởi
Để giữ lòng mình phấn khởi
Như chẳng có xảy ra gì...

Em đi một mình buồn không?
Hay đang mở hội trong lòng!
Bao năm xa đầy nhung nhớ
Gia đình, quyến thuộc, người thân...

Em đi xa anh đã biết
Nhưng vẫn viết thư cho em
Giáng Sinh năm nay không tuyết
Mà anh thấy buốt con tim!

Bởi em bảo cây Quỳnh chết
Là tình ta cũng chết theo
Sao em nói lời ly biệt?
Quãng ngày mình tha thiết yêu

Bài thứ 268 : NẾU CÓ NGÀY MAI...

Nếu có ngày mai anh ra đi
Em không thương nữa, ở làm gì
Anh người thua cuộc xin lui bước
Để lại cho ai thắng giải thi!

Nếu có ngày mai em khép cửa
Mặc anh lặng lẽ bước quay về
Chân dẫm đầy gai tình rải rắc
Anh té lăn thân thể ê chề !

Nếu có ngày mai em trả lại
Một khối tình anh gởi thuở nào
Trần gian em sẽ không nhìn thấy...
Vì gã si tình dưới mộ sâu!

Nếu có ngày mai em xóa hết
Chuyện tình yêu hai đứa hẹn thề
Thì anh là kẻ tình nguyện chết
Để đời tiễn biệt nghĩa phu thê!

Bài thứ 269 : MÙA GIÁNG SINH NÀO ĐÓ
* Cảm tác bài MÙA GIÁNG SINH XƯA
của Nữ sĩ Minh Hồ Đào

Tôi cũng mong mùa Giáng Sinh nào đó
Người về thăm lại tổ ấm uyên ương
Đã mười năm gầy dựng một thiên đường
Lầu hạnh phúc, tình thương mơ trường cửu

Tôi cũng mong người xưa về chốn cũ
Nhìn vườn Đào vắng chủ thật buồn hiu
Bao kỷ niệm êm đềm đã đi theo...
Ngôi sao lấp lánh treo cành si dại

Tôi cũng mong người về đây nối lại
Đường tình yêu vừa mới tạm dừng chân
Mà hiền thê còn vọng tưởng âm thầm
Album dở từng trang, lòng buồn băng giá

Tôi cũng mong người về tôi hoàn trả
Mảnh vườn Đào người đã bỏ công trồng
Thay người vắng mặt tôi tận tụy trông
Vui sướng thấy vợ chồng xưa đoàn tụ

Sao người không về ? Hoa vẫn chờ chủ!
Chỉ có người hội đủ khả năng thôi
Tôi làm người gìn giữ cửa duyên đời
Hồn hoang dã, tình tôi nào có được

Bài thứ 270 : XIN EM MỘT ĐIỀU

Xin em đừng phụ tình anh
Xin em đừng dối lòng mình... dù xa!
Xin em giữ tính thật thà
Yêu nhau đã nguyện chan hòa buồn vui

Xin em đừng để ngậm ngùi
Đường tình lạc nẻo, lứa đôi lìa đàng
Xin em đừng nghĩ hèn sang
Xin em nhớ mãi lời vàng thủy chung!

Xin em hãy tránh vũng bùn
Đời nhiều cạm bẫy phá khung đời mình
Thiên hạ là quỷ, hung tin...
Ngọn roi quất cánh hoa xinh bướm vờn

Xin em bền vững, keo sơn
Cùng anh lèo lái thoát cơn bão đời
Anh tin em hơn tin Trời
Sẽ không bao giờ phụ người em yêu!

Xin em chỉ có một điều
Một điều bé nhỏ : luôn yêu trọng chồng!
Xin em đừng viết chữ “vong”
“Vong” tình bạc nghĩa : vợ chồng chia ly

Đường tình ta cứ bước đi
Đỉnh cao tình ái sá chi sờn lòng
Đã cùng chung sống vợ chồng
Xin em đừng dễ tin lòng người ta...!
Ns. AVT phổ nhạc
  
Bài thứ 271 : BỜ ÁI ÂN

 Bây giờ dù em ở đâu
Tâm anh vẫn nghĩ bên nhau mỗi ngày
Chiều tàn nắng tắt, lạnh mây
Lá khô theo gió thu bay vàng trời

Niềm vui còn đọng bờ môi
Không quên nhau bởi giữ lời thề xưa
Xa nhau vẫn ngỡ rằng chưa
Để mà giấu tiếng giọt mưa trong hồn

Sáng ra mở cửa đón xuân
Trên cành chim hót ca mừng líu lo
Trời thương giải lá xăm cho
Cho anh hạnh phúc ngập bờ ái ân

Bài thứ 272 GIÓ THU

Gió thu về man mát
Em phương xa cô đơn
Kiếp tầm già mãi vẫn
Trong khung cửi tơ vương

Đợi chờ lòng quặn thắt
Chiều tà bóng hoàng hôn
Làm sao anh quên được
Em cho nụ hôn nồng !

Tuyệt vời thư âu yếm
Dệt mảnh tình yêu đương
10 năm trời tìm kiếm
Người thương mình, mình thương

Gió thổi cây lay chuyển
Không bay mất lời nguyền
Ngàn năm tình bất biến
Trầm trồ nhau ngợi khen:

- Anh là người muôn thuở
Đã chiếm trọn hồn em
- Em là nhịp tim thở
Ngập tràn trong bóng đêm

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire