Bài thứ 181 : Tình Vẫn Chưa Già
Thời gian tàn tạ
thân ta
Nhưng tình vẫn trẻ
chưa già đâu em
Ngọt ngào thanh
khiết con tim
Trời xanh mây trắng
nối liền biển non
Bài thứ 182 : Nhổ Neo
Em đi xa anh đã biết
Nhưng vẫn viết thư
cho em
Giáng Sinh năm nay
không tuyết
Mà anh thấy buốt
con tim !
Bởi em bảo hoa
Quỳnh chết
Là tình ta cũng
hết theo
Sao em nói lời ly biệt
Thuyền vừa cặp bến
nhổ neo?
Thuyền vừa cặp bến
nhổ neo?
Mặc người buồn
đứng trông theo
Bóng thuyền xuôi về
hướng cũ
Bỏ sau lưng ánh
nắng chiều !
Bài thứ 183 : Tim Em
Anh chỉ xin em một
lời cuối
Tên em khắc mãi tên
Minh Hồ
Một chàng thi sĩ
yêu đắm đuối
Nàng thơ bút hiệu
Minh Hồ Đào
Bài thứ 184 : Cảm Xúc
Cảm xúc tim anh:
lời em thỏ thẻ
Noël em về thăm mẹ,
anh với con
Dù xa ngàn dặm em
chẳng sờn lòng
Chỉ mong đón nhận
muôn vàng âu yếm
Anh vừa tìm được
thuyền nơi cặp bến
Em là thiên thần
hiện thực trần gian
Vẻ khôi ngô, đẹp
thoáng giai nhân
Là đổ quách xiêu
thành hoa hé nụ
Cơn mộng vẫn quay
cuồng trong giấc ngủ
Bởi vì em còn trú
ngụ biển Montp *
Ôi khắc nghiệt
thương nhau bắt đợi trông...
Xin Thượng Đế bảo
toàn thân đôi lứa
Cảm xúc tim anh lời
em chan chứa:
Anh đừng nghĩ
gì...mà bệnh phát sinh
Nơi phương xa anh cẩn
thận giữ gìn
Và sống vui cho
quãng đời cuối chặng !
* Montpellier tỉnh miền nam nước
Pháp, gần biển
Địa Trung Hải
Bài thứ 185 : An Ủi
Thức trắng canh dài
bởi vấn vương
Mối tình em gởi
cuối chặng đường
Lời ru em ngủ đêm
chăn gối
An ủi thân già, đôi
bóng thương
Bài thứ 186 : Hương Trinh
Giờ này em đã ngủ
chưa
Canh thâu anh thức
nghe mưa đầy trời
Nhớ em anh viết vài
lời
Lời thơ anh gởi tới
người mình thương
Triều dâng mộng ước
uyên ương
Bướm vàng chấp
cánh nối đường tơ duyên
Bước chân in đậm
cát mềm
Chiều xưa, hè cũ,
thề nguyền có nhau
Ngàn năm dù tóc
bạc màu
Vui buồn, sung sướng
đổi trao hữu tình
Vị môi thơm ngát
hương trinh
Hoa tim nở mãi,
chuyện mình vẻ vang!
Bài thứ 187 : Gom lại
Tôi muốn trái đất
ngừng
Mặt trời lặn nửa
chừng
Ánh trăng vàng chợt
tắt
Sóng biển động
không ngưng !
Tôi muốn điên gào
thét
Cho người chùn bước
chân
Không đi đường hủy
diệt
Bao hạnh phúc gia
đình !
Tôi muốn nơi quỷ
quái
Đổ nát thành lạnh
tanh
Tôi muốn trời gom
lại
Con người sống yên
lành !
Bài thứ 188 : Cánh Thời Gian
Thời gian có nhạt
trang thư cũ
Lời trăm năm còn đủ
ngọt ngào
Anh ôm lòng run sợ
chiêm bao
Thấy chiếc lá rơi
màu úa bạc
Anh mong Trời đừng
gây tan tác
Cách ngăn bờ vẫn
bắc cầu duyên
Bây giờ mộng mai
chẳng ảo huyền
Đi đâu cũng chung
thuyền em nhé !
Khu vườn tình gió
lay nhè nhẹ
Thấy mà thương khe
khẽ đôi tim
Mười Chín tháng Năm
nào hẹn gặp nhau
Montpellier, Clermont
chứng hai họ Hồ Đào
Thiên niên kỷ tâm
đầu đôi lứa
Bài thứ 189 : Nếu...
Nếu là do Thiên
định
Em là vợ của anh
Thì anh sung sướng
nhận
Sống thanh thản yên
lành !
Nếu là do nhân tính
Anh là chồng của em
Ắc là điều bất
chính
Anh ray rứt triền
miên !
Nếu có được một
ngày
Người trước trở về
đây
Anh vui mừng bất
tận
Nhìn thấy em lây
quây
Cười vui nói luôn
miệng
Cùng người xưa đắm
say !
Anh không còn hổ
thẹn
Tội tím vi quyền
người47.-
Anh xin trả lại bến
Cho thuyền cặp có
đôi
Nếu là do Thiên
định
Ban ân cuối chặng
đời
Hạnh phúc cao tột
đỉnh
Anh và em chịu
thôi !
Bài thứ 190 : Áo Cưới
Môi hồng em hé nụ
Hoa tình nở lòng
tôi
Trời trút vì sao
ngự
Rọi trần gian sáng
ngời
Ôm ấp trong giấc
ngủ
Ly rượu hồng đầy
vơi
Tà áo cưới em phủ
Sưởi ấm linh hồn
tôi
Xin một đời được
trú
Lầu hạnh phúc nguy
nga
Một thời yêu dấu
cũ
Giữ mãi trong hai
ta !
Bài thứ 191 : Chờ Điện
Thoại
Chủ Nhựt anh chờ em
điện thoại
Nhưng chờ hoài
chẳng thấy chuông reo
Đêm ngủ thức giấc
anh thầm nói:
-Chốn phồn hoa nào
nhớ mình kêu
Thứ hai anh chờ em
điện thoại
Qua một ngày chuông
vẫn chưa reo
Đêm thao thức lòng
anh tự hỏi:
-Vì ham vui quên mất
mình kêu
Thứ ba anh chờ em
điện thoại
Hai ngày rồi vẫn
bặt tâm hơi
Anh buồn thương nhớ
tay ấp gối:
-Gặp người thân quên
lãng mình rồi !
Hôm nay là ngày đầu
năm mới
Mà sao em vẫn chưa
điện về
Buổi cơm trưa anh không
ăn nỗi
Lòng băn khoăn lo
lắng mọi bề
Anh nói láo là anh
có tội
Cầu ơn trên bảo vệ
hiền thê !
Bên phòng em trai lên
giọng báo
Báo rằng em đang
điện cho anh !
Một nỗi vui mừng
không thể tả
Mừng cho vợ mình
vẫn bình yên !
Bài thứ 192 : Paris Vui
Không Em?
Em đã đi Paris bao
nhiêu ngày
Là bấy nhiêu đêm tôi
thức trắng
Tự khuyên lòng mình
đừng lo lắng
Bởi đời em chắc
chắc cùng tôi !
Em đã đi Paris mười
một ngày
Mà tôi tưởng chừng
như cả tháng ba
Tâm hồn chao nghiêng,
không thanh thản
Dù biết em chẳng
phản bội đời... !
Em đã đi Paris thăm
gia đình
Tôi rất vui và vững
niềm tin
Nhưng đôi lúc nhìn
trời lãng mạn
Gió lay chuyển làm
bay lá xanh !
Bài thứ 193 : Dừng Lại
Có anh rồi em lang
thang chi nữa
Trái tim anh là mái
ấm đời em
Sống biển khơi tràn
về vùng núi lửa
Lầu hạnh phúc ngàn
năm anh với em
Bài thứ 194 : Bạc...
Bạc ngàn em gởi
tới anh
Anh lưu giữ mãi để
giành mai sau
Bạc tình em gởi
đầy bao
Anh đem trả lại cho Đào thị Nho
Bạc tiền có chất
đầy kho
Không tình, không
nghĩa, có cho chẳng màng
Anh đây chỉ nhận
lòng vàng
Hiền thê yêu
dấu ! mong nàng tin ta !
Bài thứ 195 : Thuyền Rời Bến
Thời gian là vàng
hay là bạc
Anh còn tình hay
mất tình em?
Đời vui hay chuốc
buồn thêm
Vì thấy em nhắc
tìm về dĩ vãng
Không biết anh là
chồng hay là bạn
Nên từng đêm thầm
lặng lệ rơi
Tự hỏi lòng gần
hết cuộc đời
Vẫn chưa có một
người tri kỷ?
Em là người yêu hay
bạn quý
Xin nói rằng : Anh
chỉ yêu thôi
Lỡ mai kia gió thổi
mây trôi
Thuyền vẫn đậu bến
đời chờ đón
Bài thứ 196 : Tin Tưởng
Ta tin nàng hơn tin
ta
Mà sao nàng nỡ để
ta khổ sầu
Đêm khuya tiếng vọng
về đâu?
Suốt đêm ta thức lo
âu về nàng...
Bài thứ 197 : Trùng Phùng
Lòng anh em nào
hiểu
Nỗi đau đớn tận
cùng
Tình yêu không thể
thiếu
Nắng mưa sẽ trùng
phùng
Bài thứ 198 : Không
Hương bay theo gió
chiều thu
Chiều thu lá rụng
vàng khu nhà nàng
Nàng ơi tình đã lỡ
làng
Lỡ làng duyên kiếp,
vô vàn đớn đau
Đau thương phút vãy
tay chào
Chào ly biệt sớm
nghẹn ngào tình ta
Tình ta một thuở
đậm đà
Đậm đà ngày tháng
bướm hoa mật đời
Đời xinh tươi đẹp
lứa đôi
Đôi môi chín
mộng để rồi xa nhau
Xa nhau đến bạc mái
đầu
Đầu dây trầu quấn
lấy cau xa vời...
Vời vợi hình bóng
nàng ơi !
Ơi nàng có thấu rõ
lời của ta?
Ta nào níu được
tình ta
Tình ta bay mất xót
xa lòng mình
Mình muốn mãi mãi
lặng thinh
Lặng thinh an ủi
duyên mình đìu hiu
Hiu hắt tâm can đã
nhiều
Đã nhiều ray rứt,
bao nhiêu buồn phiền
Phiền muộn giấc
ngủ cô miên
Miên man hoài vọng
nối liền kiếp sau
Kiếp sau hạnh phúc
dạt dào
Dạt dào bù đắp
khổ đau kiếp này
Kiếp này ta chẳng
được may
May mắn nào có
miệt mài lưu vong
Lưu vong tình cũng
hư không
Không tiền, không
của cũng không ngày về !
Bài thứ 199 : Hồi Tưởng
Vì sao nhạt sắc
hương phai
Hoa đời héo hắt
đổi thay cuộc tình
Tình ta một thuở
đẹp xinh
Nắng xuân rực rỡ
bóng hình có nhau
Một ngày sao trổ
buồn đau
Tình ta ngả rẽ mà
cau trầu chờ...
Dù cho ai xóa ước
mơ
Ta đây vẫn giữ hồn
thơ diễm kiều
Năm xưa gõ cửa tim
yêu
Muôn ngàn kỷ niệm
dệt thêu tơ hồng
Dư âm ngày cũ còn
không?
Hay là đã mất theo
giòng thư xưa
Xây lầu hạnh phúc mây mưa
Một chiều, một sớm
tiễn đưa con thuyền
Thuyền yêu cặp bến
khác duyên
Ta tan từng mảnh con
tim nồng nàng
Bài thứ 200 : Chia Tay
Vầng trăng ước hẹn
trôi xa
Chia tay là hết
thiết tha chuyện tình
Xóa tan ước mộng
đẹp xinh
Bây giờ chôn kín
đời mình mộ sâu
Hồn ngơ ngác nhìn
nỗi sầu
Theo thuyền yêu đắm
chìm sâu biển rồi
Cho bao thương nhớ
chơi vơi
Sang ngang là cắt
cuộc đời làm đôi
Tìm đâu hương đọng
bờ môi
Ngày xưa đắm đuối
lứa đôi buổi đầu
Ngỡ là mãi mãi
bên nhau
Đôi tim cùng nhịp,
ngờ đâu lỡ làng
Bài thứ 201 : Điệu Ru Nước Mắt
Đêm qua ta ngồi khóc mình ta
Mình ta hiu hắt tủi
thân già
Nhớ người đâu tới
trao tâm sự
Năm tháng tưởng
chừng thế kỷ xa...
Ta gởi hồn sầu theo
gió bay
Thời gian mòn mỏi
dáng hao gầy
Đêm khuya thao thức
tuôn dòng lệ
Thấy đời ta còn
nhận đắng cay
Ta mất trời xanh
với ước mơ
Cuộc đời chặng
cuối ta đâu ngờ...
Tưởng rằng hoa nở
ôm hạnh phúc
Bên em sống lại
quãng đời thơ
Ta tím lòng từng
đợt mỗi chiều
Thu về hoài cổ thở
than kêu
Điệu buồn cất
tiếng lên cao vút
Ta sắp tàn theo
nắng xế chiều
Em nói rằng em yêu
thật ta
Thật sự cùng yêu
lứa tuổi già
Đừng có thương ta
vì tội nghiệp
Xin em đừng xóa
buổi hè qua
Bài thứ 202 : Trắng Không
Ta thuộc dòng dõi
giống Tiên Rồng
Về già chưa hết
nỗi lông bông
Xứ người buồn tủi
nâng ly nhắp
Nếm vị đắng cay để
nhớ trông
Quê nhà mẹ yêu luôn
ước vọng
Con cái thành danh
,chẳng bềnh bồng
Thời gian trôi nhanh
đã mấy chốc
Tóc bạc lưng còng
tay trắng không?
Bài thứ 203 : Tìm kiếm
Mười năm tìm
kiếm trong đời
Đến nay mới
gặp được người tôi yêu
Không cần xin
đẹp mỹ miều
Chỉ cần tình
ngĩa với điều thủy chung
Gia đình hạnh
phúc là mừng
Phượng loan
khắng khít theo từng mũi kim
Bài thứ 204 : Chuyển bến
Nhìn nhau bao
tình ý
Lòng náo nức
trông chờ
Trông chờ người
tri kỷ
Mở lời thật
đơn sơ
Người có hiểu
chăng nhỉ ?
Nhung nhớ từ
tập thơ
Hai tâm hồn ủy
mỵ
Trải lối mộng
đợi chờ…
Hỡi người yêu
trân quý
Hiền thê tương
lai ơi
Duyên tiền định
vạn lý
Dôi ta chuyển
bến đời
Bài thứ 205 : Em với ta
Em chiếm hồn ta
trong một phút
Đêm từng đêm
chắm bút khen hoa
Tim bừng cháy
lửa yêu rạo rực
Nhung nhớ căng
đầy em với ta ?
Nỗi niềm riêng
đã trao nhau hết
Em cùng ta hạnh
phúc đậm đà
Lời vàng ý
ngọc ta tha thiết
Một chuyến đò
chiều em với ta
Bài thứ 206 : Em đến
Lửa tình tắt
lịm từ lâu
Mười năm chồng
chất khổ đau đường đời
Mười năm không
nở nụ cười
Dêm soi chiếc
bóng lẻ loi hình hài
Hình hài khô
héo tàn phai
Nghĩ rằng
chẳng có một ai phải lòng
Ngờ đâu đời
vẫn còn hồng
Em đến tính
chuyện vợ chồng cùng anh
Bài thứ 207 : Lạnh lòng
Gió chuyển từng mây giữa cuộc đời
Trong lòng còn nặng buổi không vui
Triều dâng nước ngập đường đi cũ
Nát cõi lòng ta luống ngậm ngùi
Tình yêu nào cũng gặp giông bão
Phả lấp niềm đau, mỉm miệng cười
Thức đêm soi sáng tâm huyền ảo
Tầm tả mưa đêm cảm lạnh người
Bài thứ 208 :
Cõi riêng ta
Con đường buồn ngơ ngẩn
Hồn thả trong nắng chiều
Dòng đời đang lay động
Cuồng cuộn lửa như thiêu
Thiêu đốt hai hình bóng
Gặp nhau yêu quá yêu
Từng lời ru chín mọng
Đậm đà trong tiếng kêu
Cõi riêng ta cuộc sống
Thân xứ người cô liêu
Như là tên tù lỏng
Trần gian có bao nhiêu
Người để quên, để nhớ
Và ai đau khổ nhiều?
Bài thứ 209 :
Hòn sỏi
Ta như hòn sỏi nhỏ thôi
Nằm im bên cát, cuộc đời bỏ quên
Ngờ đâu vẫn có người tìm
Đem về cất giấu trong tim của mình
Ns. Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc
Bài thứ 210 : Lời vàng
Với ngàn tia nắng hôm nào
Tim tôi rực rỡ đón chào dấu yêu
Dáng ai thon nhỏ mỹ miều
Con đường vời vợi buổi chiều còn vương
Tôi về thầm gọi nhớ thương
Hỏi mây, hỏi gió, hỏi sương, hỏi tình...
Dây trầu quấn quít cau xanh?
Mối mai lèo lái cho thành đẹp đôi
Người ở phương nào người ơi?
Nụ cười người tặng làm tôi mơ màng
Tôi xin giấc mộng không tan
Gặp nhau ta nói lời
vàng phu thê
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire